Vừa Gặp Đã Thương

Lượt đọc: 8774 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »
Chương 59
không đổi

❊ ❊ ❊

8 giờ sáng, Thẩm Vọng Tân vừa ra ngoài thì gặp được Ngô Quân Di ở trước cửa thang máy. Ngô Quân Di là diễn viên của Vọng Ảnh, cũng xuất thân từ idol, năm nay 22 tuổi, tính cách sáng sủa như ánh mặt trời, có quan hệ khá tốt với Thẩm Vọng Tân. Tối qua, anh ta thức khuya chơi game nên bây giờ vẫn còn hơi ngái ngủ, ngay cả chào hỏi cũng không nổi.

Thẩm Vọng Tân nhìn vẻ mặt uể oải ấy, hỏi: “Tối qua lại thức đêm chơi game à?”

Ngô Quân Di mặc kệ hình tượng mà ngáp một cái: “Tối qua hiếm lắm mới được kết thúc công việc sớm, lại thấy đồng đội gọi nên đánh hai trận.”

Thẩm Vọng Tân bất đắc dĩ cười cười: “Khó lắm mới được xong việc sớm mà còn không dành thời gian để nghỉ ngơi?”

“Ôi dù sao cũng sắp hết rồi. Cố gắng thêm mấy ngày là được giải thoát rồi.”

Vào thang máy, đột nhiên Ngô Quân Di nhớ ra một chuyện, khôi phục chút tinh thần, nói: “Anh Thẩm, anh biết không? Em nghe nói ngoài việc mời bốn vị khách mời như dự tính thì tổ chương trình còn mời thêm một người vô cùng đặc biệt á. Người này sẽ quay với chúng ta trong ba tập cuối.”

Thẩm Vọng Tân, “Vô cùng đặc biệt? Cậu nghe ai nói vậy?”

“Em nghe chị make up nói á. Còn chị ấy từ đâu biết được thì em không biết, nhưng chắc chắn là thật.”

Xe của tổ tiết mục dừng trước cửa khách sạn, hôm nay họ sẽ đến công viên Tô Lặc, nơi được mệnh danh là có những trò chơi mạo hiểm nhất. Vừa bước vào cổng đã thấy ở cách đó không xa có một cái bàn dài với năm vị khách nữ đang ngồi. Trên tay mỗi người đều cầm một cái quạt tinh xảo, lớn đến mức che được khuôn mặt của họ. Ngô Quân Di kéo tay Thẩm Vọng Tân: “Nhìn kìa, đấy là khách mời của hôm nay đó.”

Thẩm Vọng Tân liếc mắt nhìn qua, đến người thứ năm, nụ cười ôn hòa trên mặthi cứng lại, biến hóa nho nhỏ này bị camera man quay được, anh ta hơi kinh ngạc. Không thể nào? Mới nhìn qua mà cậu ta đã nhận ra rồi ư??

Anh ta im lặng nhìn đạo diễn, sau đó gật gật đầu. Trên mặt đạo diễn cũng lộ ra vẻ ngạc nhiên, không tin nổi, không tiếng động hỏi: “Thật sao?”

Camera man lại gật đầu cái nữa.

Đạo diễn cố gắng điều chỉnh vẻ mặt, nói với họ: “Năm cô gái ở đây chính là cộng sự của mọi người. Để chọn được bạn cặp, chúng ta sẽ chơi một trò chơi thể hiện sự ăn ý. Trước mặt các bạn có năm loại trái cây, mỗi người chọn một loại, những người chọn giống nhau sẽ thành một cặp.”

Thẩm Vọng Tân nhìn năm trái, không chút do dự mà chọn dâu tây, mấy người khác cũng bắt đầu chọn lựa.

⚝ ✽ ⚝

Lúc đạo diễn thấy Thẩm Vọng Tân chọn dâu tây, mắt liền sáng lên. Đợi mọi người chọn xong rồi, ông mới hỏi: “Ok. Cho các bạn một cơ hội cuối, có muốn đổi hay không?”

Trần Kiêu và Tần Dương không chắc chắn lắm nên quyết định đổi cho nhau. Đạo diễn cố tình hỏi Thẩm Vọng Tân: “Vọng Tân thì sao?”

Nụ cười của Thẩm Vọng Tân vẫn luôn hiện trên môi: “Không đổi.”

“Ok. Mời nhóm khách quý lấy ra trái cây mà mình đã chọn.”

Lúc các cô gái lấy ra, hiện trường lập tức ồn ào. Có người chọn đúng trái cây nhưng lại không được ai chọn, cũng có người được chọn lại không chọn đúng loại quả. Buồn cười nhất là ban đầu Trần Kiêu và Tần Dương chọn đúng rồi, lại đổi cho nhau mà thành sai. Chỉ có mình Thẩm Vọng Tân, không chút do dự mà vẫn chọn đúng!

“Vọng Tân, cậu cũng quá giỏi rồi! Xác suất như vậy mà cũng có thể chọn đúng!” Trần Kiêu hâm mộ.

Thẩm Vọng Tân cười cười: “May mắn thôi.”

Tuy nhiên, lúc năm khách mời lộ diện, mọi người đều không khỏi cảm thấy Thẩm Vọng Tân quá may mắn!! Vị khách thứ 5 hóa ra lại là Tô Tinh Dã!! Chọn đúng quả mà còn đúng người nữa!! Có ai mà không biếthi người này đang là CP hot của màn ảnh đâu!!

Năm cô gái giới thiệu bản thân xong liền được nghỉ ngơi 10 phút, Thẩm Vọng Tân kéo Tô Tinh Dã qua một bên, vẻ mặthi u ám, hỏi: “Sao em lại ở đây?”

Tô Tinh Dã cảm giác được cảm xúc của anh bất thường, vốn dĩ đang vui mừng vì được gặp anh, giờ lại như bị xối một chậu nước lạnh. Cô mím môi, hỏi lại: “Anh không muốn nhìn thấy tôi sao?”

Nghe vậy, Thẩm Vọng Tân nhận ra mình đã dọa cô, làm cô hiểu lầm, vì thế lập tức giải thích: “Đương nhiên là không rồi.”

Tô Tinh Dã cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Nhưng mà… nhìn anh có vẻ không vui.”

Thẩm Vọng Tân nhìn cái đầu tròn nhỏ kia, mái tóc dài đen nhánh được cột thành đuôi ngựa: “Không phải không vui mà là lo lắng cho em.”

Tô Tinh Dã ngẩng đầu lên: “Lo lắng? Sao lại vậy ạ?”

“Em không biết quay 《Khiêu Chiến Giới Hạn》rất vất vả ư?”

“Nhưng anh cũng quay mà?” Tô Tinh Dã nghĩ đến việc anh không biết mình là khách mời đặc biệt, bèn ngập ngừng giải thích: “Thật ra.. tôi…”

Thẩm Vọng Tân thấy cô ấp a ấp úng, bèn hỏi: “Chuyện gì? Ý em là sao?”

“Tôi là khách mời đặc biệt.” Tô Tinh Dã khẽ cắn môi nói.

Thẩm Vọng Tân sửng sốt, anh đã quay chín tập rồi nên biết nó vất vả cỡ nào. Không chỉ vậy mà còn rất nguy hiểm. Ngoài dàn host là họ ra thì hầu như không có nghệ sĩ nào nguyện ý tham gia cả. Có thể đến đây một tập đã là rất dũng cảm rồi. Hơn nữa, anh được biếthi tập cuối sẽ đến New Zealand thử thách đu dây và khám phá bệnh viện kinh dị của Nhật Bản.

Thẩm Vọng Tân lo lắng nhìn cô, không biết phải làm sao: “Tinh Dã, hai tập cuối thật sự rất nguy hiểm, em có biết không?”

“Ở bên anh thì sẽ không sợ ·····” Tô Tinh Dã lẩm bẩm.

Vì cô nói nhỏ nên Thẩm Vọng Tân không nghe thấy, bèn hỏi: “Em nói gì cơ?”

Tô Tinh Dã lắc đầu: “Không có gì, anh không cần lo lắng đâu. Anh đã từng nói trên Weibo, Thách thức giới hạn, thách thức bản thân mà. Tôi cảm thấy mình cũng có thể.”

Thẩm Vọng Tân nghe cô nhắc đến Weibo thì đôi mắt thâm thúy hơi lóe lên, không nói gì nữa.

⚝ ✽ ⚝

9 giờ chính thức quay, thử thách đầu tiên của nhóm Thẩm Vọng Tân là bungee. Trước khi nhảy, nhân viên sẽ cho họ nhớ một câu tiếng Pháp, khi đáp đất họ phải lặp lại được câu đấy thì mới được điểm.

Tô Tinh Dã ngẩng đầu nhìn thoáng qua, độ cao khoảng 30 mét, rồi lại nhìn Thẩm Vọng Tân. Cô biết anh sợ độ cao, nghĩ nghĩ mộthi liền hỏi người dẫn chương trình: “Có thể chỉ để một người hoàn thành nhiệm vụ không?”

Tô Tinh Dã hỏi xong, những người có mặt đều cho là cô sợ hãi, tuy rằng trên mặt không lộ ra nhưng trong lòng đều hơi lo lắng, chuyện này làm họ nhớ đến hôm ở Australia. Vọng Tân cũng bắt cặp với một nữ diễn viên, vừa đến địa điểm khiêu chiến cô kia liền hoảng hốt, nước mắt nói rơi là rơi, cuối cùng không còn cách nào khác, phải để Vọng Tân hoàn thành một mình. Ngày đó khi quay xong, lúc đang tẩy trang thì Thẩm Vọng Tân ngất xỉu, khiến cho ai ai cũng sợ hãi.

Tất nhiên MC cũng biết chuyện này, anh ta vừa định mở miệng đáp thì Tô Tinh Dã đã nói tiếp: “Tôi có thể nhảy hai lần, nếu là vậy thì anh ấy không cần phải làm nữa đúng không?”

Tô Tinh Dã vừa thốt ra lời này, mọi người đã hiểu ngay. Bọn họ nghĩ sai rồi, không phải cô ấy muốn để Vọng Tân làm một mình mà có ấy muốn thay Vọng Tân khiêu chiến. Thẩm Vọng Tân cũng phản ứng lại, anh nhìn vẻ mặt nghiêm túc kia, có phần dở khóc dở cười, đồng thời trong lòng cũng vô cùng ấm áp: “Bộ tôi yếu đuối như vậy sao?”

Tô Tinh Dã có chút giấu đầu lòi đuôi giải thích: “Không có. Sao anh lại yếu được. Chỉ là nhìn nó có vẻ khá vui nên tôi muốn chơi hai lần thôi.”

Tuy cô đã giải thích nhưng mọi người đâu có bị ngốc, làm gì mà muốn nhảy hai lần, rõ ràng là lo lắng cho Vọng Tân, muốn hoàn thành giúp cậu ta mà thôi. Những con mắt lão làng ý nhị nhìn nhau, yên lặng không nói toạc ra.

Nhưng đương nhiên là Thẩm Vọng Tân không thể để Tô Tinh Dã thay mình khiêu chiến được, hai người nhớ kỹ câu tiếng Pháp rồi đeo trang bị. Khi máy nhảy từ từ nâng lên, Tô Tinh Dã vẫn đang nói chuyện với Thẩm Vọng Tân: “Anh còn nhớ câu tiếng Pháp kia chứ?”

“Nhớ.”

“Là gì vậy?”

Thẩm Vọng Tân biết cô cố tình muốn giúp mình thư giãn, nhưng cô thật sự không cần làm vậy đâu. Dù gì anh cũng đã tham gia chín tập nên cái gì cũng từ từ quen rồi. Nhưng thấy cô có lòng như vậy, anh vẫn lặp lại một lần.

“Vậy anh nhớ kĩ đó nha.”

Hai người vẫn vô tư nói chuyện mà không nhận ra rằng đã lên đến đỉnh. Mấy người dưới đất ngẩng đầu lên nhìn họ.

Ngô Quân Di xoa xoa bàn tay đổ đầy mồ hôi: “Má ơi, cao quá đi! Tôi đổ đầy mồ hôi rồi đây này.”

Cùng nhóm với Ngô Quân Di là một tiểu hoa đán tuyến hai, cô ấy có tính cách cởi mở. Nghe thấy lời này của anh, liền cười hỏi: “Anh có cần tôi giúp anh hoàn thành không?”

“Hả?” Ngô Quân Di hơi đần ra, sao hôm nay mấy khách mời nữ đều kỳ lạ vậy.

Đến lúc nghe “đăng” một tiếng, Tô Tinh Dã mới nhận ra rằng đã lên đến nơi, cô nói với Thẩm Vọng Tân: “Chúng ta đến rồi.”

Thẩm Vọng Tân nhìn xuống mặt đất, hỏi: “Sắp phải nhảy xuống rồi, em có sợ không?”

Tô Tinh Dã cười lắc đầu: “Không sợ.”

Tô Tinh Dã thật sự không sợ. Mấy trò chơi sau như tàu lượn siêu tốc, con lắc lớn, ghế bay····· cô đều là người duy nhất bình tĩnh, không hề lộ ra một chút thất thố nào mà còn có vẻ chơi rất sướng. Khác một trời một vực với hình tượng mỹ nữ yên tĩnh thường ngày.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »