Vòng vây cạm bẫy 2: Mê cục

Lượt đọc: 51 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Ngày 31 tháng 5 là một ngày thứ Hai, Đặng Văn tỉnh giấc từ rất sớm. Đây là ngày anh đến nhận việc tại văn phòng ICE Bắc Kinh, cũng là ngày đầu tiên anh làm việc tại Trung Quốc trong đời, khiến anh cảm thấy vô cùng phấn khích. Đặng Văn chải chuốt kỹ lưỡng, nhưng rồi nhận ra mình chẳng có gì cần mang theo đến văn phòng, bởi lẽ văn phòng mới của anh chắc hẳn đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ. Anh chỉ nhét một chiếc ví vào túi áo vest rồi ra khỏi cửa.

Đặng Văn bắt một chiếc taxi trước cửa khách sạn, đưa mảnh giấy ghi sẵn địa chỉ công ty cho tài xế. Người lái xe nhìn lướt qua rồi nói: "Được rồi!" rồi khởi động xe.

Xe vừa rẽ ra phố, Đặng Văn đã thấy hối hận. Anh cảm thấy hình ảnh của mình cùng mảnh giấy kia đủ để tài xế nghĩ anh là người từ nơi khác mới đến, chắc chắn sẽ đi đường vòng để "chặt chém" mình, nên vội vàng tìm cách cứu vãn. Đặng Văn từng học đại học ở Bắc Kinh bốn năm, nói chuyện cũng có thể pha chút "hương vị Bắc Kinh", gần đây lại thường xuyên trò chuyện với Hồng Quân, được Hồng Quân "củng cố" nên tìm lại được cảm giác, anh bắt đầu không ngừng trò chuyện với tài xế, hy vọng tài xế vì nể sợ chất giọng "Bắc Kinh" của anh mà không dám nảy sinh ý đồ xấu. Nhưng Đặng Văn cũng không dám nói bừa, vì sợ rằng trong lúc trò chuyện lại càng bộc lộ sự xa lạ của mình với mọi thứ xung quanh, đành phải vắt óc tìm chủ đề để nói.

Không biết là tài xế cố tình đi đường vòng, hay do sự lao động trí óc căng thẳng của Đặng Văn dọc đường, mà Đặng Văn cảm thấy mất khá nhiều thời gian mới đến được tòa nhà nơi ICE tọa lạc. Anh trả 14 tệ tiền xe, cầm lấy hóa đơn rồi xuống xe, nhìn theo đuôi chiếc xe đang đi xa, thầm nghĩ: "Santana 2000, đúng là tốt hơn mấy chiếc 'xe mì' hồi xưa nhiều." Anh cảm thán trước sự thay đổi của Bắc Kinh những năm gần đây, cũng nghĩ đến bản thân mình sau hơn mười năm trở về đây, sự tiến bộ cũng chẳng kém gì Bắc Kinh, lòng anh dâng lên niềm tự hào về chính mình và về Bắc Kinh.

Đặng Văn bước ra khỏi thang máy, tìm đến cửa văn phòng ICE, vừa mới thò đầu vào trong, cô gái ở quầy lễ tân đã đứng dậy hỏi: "Xin hỏi anh tìm ai ạ?"

Đặng Văn bước vào, đứng sát quầy lễ tân, mỉm cười nói: "Tôi không tìm ai cả, tôi đến để đi làm."

Cô gái lập tức thay nụ cười xã giao vừa rồi bằng vẻ mặt tươi cười chân thành, thân thiết nói: "À, chào mừng anh, xin hỏi anh xưng hô thế nào ạ? Anh cứ gọi em là 'Jane' nhé."

Đặng Văn nhìn Jane, sự xa lạ và căng thẳng khi ở trong môi trường mới đã vơi đi quá nửa. Anh có ấn tượng rất tốt về nhân viên ICE đầu tiên mà mình gặp ở Trung Quốc, bèn trả lời: "Tôi là Đặng Văn, chữ 'Văn' trong 'văn hóa', tôi đến để phụ trách R&D Center."

Jane "ồ" một tiếng, gật đầu, nhưng Đặng Văn lập tức nhận ra cô ấy chẳng biết gì về chuyện này. Anh vừa thấy lạ thì Jane đã lên tiếng: "Anh mời vào trong trước ạ."

Jane dẫn Đặng Văn đến một phòng khách ngồi xuống, lại rót nước cho anh. Đặng Văn để ý thấy công ty vắng tanh, xem ra mình đến sớm thật. Đợi Jane ra ngoài, Đặng Văn đứng dậy đi đến bên cửa sổ ngắm nhìn cảnh sắc bên ngoài, lại quan sát cách bài trí trong phòng khách, cuối cùng lấy vài cuốn tài liệu tuyên truyền do ICE Trung Quốc in ấn trên kệ bên tường ra xem.

Chẳng bao lâu sau, Đặng Văn nghe thấy tiếng nhân viên lần lượt vào văn phòng. Một lát sau, Đặng Văn nghe như Jane đang nói chuyện với ai đó ở quầy lễ tân, giọng người đàn ông đó rất lớn: "Cái gì? Đã đến rồi sao? Chẳng phải là ngày mai mới đến à?" Sau đó, Đặng Văn nghe thấy tiếng bước chân nặng nề từ xa tiến lại gần, ngay lập tức, cửa phòng khách bị đẩy ra một cái "bộp" thật mạnh. Một người đàn ông vạm vỡ xuất hiện ở cửa, từ khoảng trống giữa anh ta và khung cửa, bóng dáng nhỏ bé của Jane hiện ra phía sau. Jane vừa mở miệng nói: "Anh Đặng, vị này là..." thì đã bị người đàn ông kia ngắt lời. Anh ta xua tay về phía sau nói: "Cô đi làm việc của cô đi."

Đặng Văn vội vàng đặt tài liệu trên tay về chỗ cũ, người trước mặt đã cười tươi đưa tay ra nói: "Chào mừng anh nhé, tôi là Du Uy, tổng giám đốc ở đây."

Sau khi bắt tay, Du Uy không hề nhường nhịn, kéo một chiếc ghế ngồi xuống trước rồi hỏi: "Sao hôm nay đã đến rồi? Anh đến Bắc Kinh hôm nào thế?"

Đặng Văn vừa ngồi xuống vừa trả lời: "Thứ Bảy tôi đến nơi."

"Ồ, anh sốt sắng thật đấy, mới nghỉ có một ngày Chủ nhật, chắc vẫn chưa kịp điều chỉnh múi giờ nhỉ? Chúng tôi đều tưởng anh ngày mai mới đến cơ."

Đặng Văn bị Du Uy nói cho cảm thấy mình như một vị khách không mời mà đến, bèn giải thích: "Tôi đã bàn với Carpenter là hôm nay bắt đầu đi làm, vừa đúng thứ Hai, bắt đầu trọn một tuần mà."

Du Uy lắc đầu không tán thành, nói: "Anh xem, đây chính là thói quen của người Mỹ khác với chúng ta. Ở đây, chúng tôi đón người mới thường bắt đầu từ ngày mùng 1 hàng tháng, như vậy mới trọn một tháng chứ."

Đặng Văn đành cười gượng gạo. Lúc này cửa lại bị đẩy ra, Jane bưng cốc nước của Du Uy đi vào, vừa định đặt lên bàn trước mặt Du Uy thì Du Uy lại xua tay nói: "Đi thôi, chúng ta đổi chỗ khác, xem văn phòng chuẩn bị cho anh nào." Nói xong, anh ta đứng phắt dậy, đi thẳng ra ngoài. Jane đành tiếp tục bưng cốc nước, để Đặng Văn đi trước, cùng đi theo sau.

Du Uy dừng lại trước một cánh cửa cách đó không xa, đẩy cửa bước vào, quay người nói với Đặng Văn vừa bước vào: "Đây, chính là phòng này. Hơi đơn sơ một chút, vốn là phòng khách, anh cứ dùng tạm làm văn phòng trước đi. Dù sao sau này trung tâm nghiên cứu của các anh cũng sẽ có địa điểm làm việc riêng, không thể cứ ở đây tạm bợ mãi được."

Đặng Văn đưa mắt nhìn quanh, phòng không lớn nhưng vẫn có vẻ rất trống trải, bởi ngoài một chiếc bàn máy tính bình thường và một chiếc ghế xoay ra thì có thể nói là trống trơn. Đặng Văn nhất thời không biết nói gì, Jane đứng bên cạnh bưng cốc nước cũng lộ vẻ khó xử. Cô đang không biết phải làm sao, không thể đưa cốc nước cho Du Uy để anh ta tự cầm, cũng không thể đặt lên bàn máy tính rồi bỏ đi, vì chỉ có một chiếc ghế, Du Uy sẽ không tự mình ngồi mà để Đặng Văn đứng được.

Du Uy chú ý đến Jane, bèn nói: "Mang về phòng tôi đi." Jane như trút được gánh nặng vội vã đi ra ngoài. Cô bưng cốc nước đi một vòng vô ích, kết quả vẫn phải đặt lại trên bàn làm việc của Du Uy.

Du Uy chống nạnh, đi lại hai bước rồi nói: "Điện thoại nhánh lát nữa tôi bảo Jane lắp cho anh, máy tính xách tay của anh hôm nay vẫn chưa đến được, nhanh nhất có lẽ là ngày mai. Vì kinh phí của trung tâm nghiên cứu các anh đến giờ vẫn chưa chuyển tới, nhưng anh đã yêu cầu rồi, nên tôi đã bàn với giám đốc tài chính, dùng tiền trên tài khoản của ICE Trung Quốc đặt cho anh một chiếc máy tính trước, sau này chuyển từ tài khoản của các anh trả lại cho chúng tôi là được."

Đặng Văn cười nói "Cảm ơn", hai người trò chuyện đôi câu rồi Du Uy rời đi. Đặng Văn chần chừ một lúc, thử ngồi vào chiếc ghế xoay nhỏ, đặt tay lên bàn máy tính, lại nhìn quanh, cảm thấy mình giống như một tù nhân bị giam hãm.

Không lâu sau, Jane vào lắp cho Đặng Văn một chiếc điện thoại nhánh. Đặng Văn tiện thể yêu cầu một số văn phòng phẩm cần thiết, rồi tìm vài tài liệu sản phẩm của ICE ra xem, sau đó viết lên giấy mấy chữ: "Tìm chỗ, tìm người, tìm dự án". Anh vừa liệt kê xong ba nhiệm vụ trọng tâm trong giai đoạn tới của mình thì cơn nghiện cà phê bộc phát.

Đặng Văn ở Mỹ nhiều năm như vậy đã hình thành thói quen uống cà phê, nhất là mấy năm gần đây làm việc ở công ty đó, việc đầu tiên mỗi ngày là uống liền hai cốc cà phê hảo hạng miễn phí, khiến anh nếu buổi sáng không uống cà phê thì ngày hôm đó coi như chưa thực sự bắt đầu, cứ lờ đờ cả ngày.

Đặng Văn bước ra khỏi phòng, đi dạo quanh công ty. Một số nhân viên thấy người lạ như anh đều cảm thấy kỳ lạ, Đặng Văn cũng không tránh khỏi chút ngượng ngùng vì Du Uy chẳng hề giới thiệu anh với mọi người. Đặng Văn đi ngang qua văn phòng hoành tráng nhất rõ ràng là của Du Uy, nhìn thấy bên trong có mấy bóng người, lại nghe tiếng nói oang oang của Du Uy: "Chưa thấy kiểu làm việc nào như thế này, điệp viên đến bắt liên lạc còn phải có người giới thiệu, đằng này một mình đùng đùng xuất hiện, chẳng biết có phải kẻ lừa đảo không nữa!"

Đặng Văn vội vã giả vờ như không nghe thấy gì mà bước đi. Kẻ ngốc cũng nghe ra được Du Uy đang nói mình, nhưng Đặng Văn cảm thấy Du Uy nói cũng không phải không có lý. Carpenter và mấy ông chủ ở trụ sở chính quả thực quá đáng, chỉ dùng vài email đã "ném" anh - cái gọi là "đặc phái viên trung ương" này đến đây, khiến các đồng chí ở "căn cứ địa" nghi ngờ và bất mãn cũng là chuyện tự nhiên. Đặng Văn vốn tưởng rằng cuối cùng cũng được hòa vào vòng tay đồng đội, bỗng nhiên lại cảm thấy mình như bị thả dù xuống vùng địch chiếm đóng.

Đặng Văn đi đến cuối văn phòng, chỉ tìm thấy một phòng kho. Vừa quay đầu lại, anh thấy Jane đang ôm một xấp tài liệu nhìn mình đầy khó hiểu. Đặng Văn vội giải thích: "Tôi muốn tìm xem có kitchen không, tức là bếp hoặc phòng trà ấy, muốn pha một cốc cà phê uống."

Jane cười nói: "Ở đây chúng em không có ạ, anh cứ về làm việc trước đi, lát nữa em sẽ mang cà phê đến cho anh."

Đặng Văn trở về văn phòng, hơi thắc mắc. Vì chính mình đã tìm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng máy pha cà phê hay ấm đun cà phê nào, Jane làm sao có thể pha cà phê được chứ? Chẳng lẽ cô ấy định ra ngoài mua giúp mình? Rất nhanh sau đó, Jane đã vào, bưng một chiếc cốc, trên tay còn có một chiếc đĩa nhỏ đựng mấy túi đường. Jane đặt tất cả trước mặt Đặng Văn rồi nói: "Em chỉ cho thêm bột kem thôi, không biết anh có muốn thêm đường không, anh tự thêm nhé."

Đặng Văn đã hiểu ra, đây là cà phê hòa tan pha bằng nước sôi, không khỏi vô cùng thất vọng. Anh đã nhiều năm không buồn thử cà phê hòa tan rồi, nhưng giờ trước mặt Jane, anh vẫn vì lịch sự mà ép mình cầm cốc lên nhấp một ngụm, sau đó cố gắng kìm nén cảm giác bài xích mạnh mẽ trong thực quản, nở nụ cười với Jane: "Được lắm. Mọi người đều uống loại cà phê này sao?"

Jane không hiểu ý Đặng Văn, nhướng mày hỏi ngược lại: "Đều là loại này cả mà, sao thế ạ? Anh Peter và mọi người đến cũng đều uống loại cà phê này thôi ạ."

Đặng Văn vừa giải thích vừa đề nghị: "Đây là cà phê hòa tan, không thể tính là cà phê thực thụ được. Công ty lớn thế này, nhiều nhân viên thế này, hãy sắm một chiếc ấm pha cà phê đi. Nếu là loại có máy xay thì tốt nhất, mua hạt cà phê về tự xay tự nấu; nếu không có máy xay, chỉ cần ấm nấu cà phê thôi cũng tốt. Đợi một ấm cà phê nấu xong, cả văn phòng sẽ tràn ngập hương thơm đậm đà, đặc biệt ấm áp, khiến mọi người cảm thấy như đang ở nhà vậy." Lời mô tả như lời quảng cáo này của Đặng Văn khiến chính anh cũng có chút say sưa, như thể ngay dưới mũi anh đang có một cốc cà phê bốc khói, tỏa ra hương vị làm say lòng người.

Một câu nói của Jane kéo Đặng Văn trở lại với thực tại cà phê hòa tan. Cô rõ ràng không đồng cảm với sức hút kỳ diệu của cà phê, nói: "Anh cần gấp lắm ạ? Để bây giờ em đi hỏi thử xem sao nhé?"

Đặng Văn không hề thấy có gì khó khăn, bèn tiện miệng nói: "Gấp thì không gấp lắm, em rảnh thì xem thử là được."

Jane gật đầu đi ra ngoài. Đặng Văn đẩy cốc cà phê trước mặt sang một bên, tiếp tục sắp xếp mạch suy nghĩ công việc, bỗng nghe thấy bên ngoài truyền đến vài tiếng gầm gừ, giống như giọng của Du Uy. Đặng Văn nghĩ chắc không sai đâu, vì trong công ty chỉ có Du Uy mới đủ tư cách phát ra âm thanh như vậy. Tiếp đó là tiếng giày cao gót chạy vội vã qua.

Đặng Văn bỗng cảm thấy có gì đó không ổn, dường như sự khác thường này có liên quan đến mình. Anh suy nghĩ một chút, bèn bưng nguyên bộ đồ Jane vừa mang đến, ra khỏi văn phòng đến quầy lễ tân, nhìn thấy Jane đang cúi đầu ngồi trong đó. Đặng Văn khẽ gọi: "Jane."

Jane vội ngẩng đầu lên, mặt cô lúc đỏ lúc trắng, sụt sịt mũi, cố gượng cười nói: "Anh cần gì ạ?"

Đặng Văn nhẹ nhàng đặt cốc đĩa lên quầy lễ tân, cười hỏi: "Không có gì. Vừa rồi sao thế? Có phải anh gây rắc rối cho em không?"

Viền mắt Jane lại đỏ lên, cô vội lắc đầu, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra: "Không có ạ, không sao đâu."

Đặng Văn kiên quyết muốn làm rõ ngọn ngành, hỏi tiếp: "Không thể nào, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Jane vén lọn tóc mai, cười nói: "Không sao thật mà, không liên quan đến anh đâu ạ." Cô đưa tay thu dọn cốc đĩa trên mặt bàn, thấy Đặng Văn vẫn không bỏ cuộc, đành nói thêm một câu: "Sau này anh muốn uống cà phê, em sẽ xuống Starbucks dưới lầu mua về cho anh ạ."

Đặng Văn nghe xong liền hiểu ngay lập tức. Tay anh đặt trên quầy lễ tân, ngón tay vô thức gõ lên mặt kính, cười gượng gạo, vừa như xin lỗi và cảm ơn Jane, lại vừa như tự giễu chính mình.

---❊ ❖ ❊---

Ngày đầu tiên nhậm chức mới của Đặng Văn trôi qua như một cơn ác mộng, cuối cùng cũng kết thúc. Anh dùng túi giấy đựng một ít tài liệu về kiến trúc kỹ thuật phần mềm của ICE, trở về khách sạn, định tối sẽ xem qua cho có lệ, ít nhất cũng có thể giết thời gian.

Đặng Văn đi qua sảnh, ngang qua bàn làm việc của quản lý trực ban rồi đi về phía thang máy, bỗng nhớ ra điều gì đó, lại quay người đi về phía bàn quản lý trực ban. Một cô gái đang ngồi sau bàn, cúi đầu ghi chép gì đó trên mấy tờ đơn. Đặng Văn lặng lẽ ngồi đối diện cô, đặt túi giấy trên tay xuống chiếc ghế bên cạnh.

Cô gái nhận ra tiếng động, vội ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy Đặng Văn liền lập tức lộ nụ cười tươi: "Anh Đặng, chào anh, xin hỏi anh có việc gì ạ?"

Đặng Văn sững sờ, nhìn kỹ lại. Cô gái này mặt tròn, để tóc ngắn, nhan sắc không tính là nổi bật, Đặng Văn không nhớ đã từng gặp ở đâu, bèn chần chừ hỏi: "Sao cô biết tôi họ Đặng?"

"Hôm kia anh đến check-in, có một người đàn ông khác đưa anh đến, là em tiếp đón anh, làm thủ tục thuê phòng dài hạn cho anh, có lẽ anh không nhớ ạ."

Đặng Văn "ồ" một tiếng thật dài, nhưng thực ra anh vẫn không nhớ nổi người tiếp đón mình hôm kia trông như thế nào. Lúc đó anh vừa phấn khích tột độ, vừa choáng váng, chỉ bận cảm thán không ngừng với Hồng Quân, tất cả thủ tục lặt vặt đều do Hồng Quân giúp anh làm.

Đặng Văn bèn cười nói: "Chào cô, tôi muốn hỏi thăm một chút, gần khách sạn có nơi nào bán ấm pha cà phê không?"

"Ấm pha cà phê ạ? Ồ, từ khách sạn mình đi ra phía Bắc một đoạn ngắn là trung tâm mua sắm, rất lớn, chắc chắn là có ạ. Hay là thế này, anh cứ giao cho em đi, em đi xem giúp anh xem có không, kiểu dáng thế nào, về rồi báo lại cho anh."

Đặng Văn vui mừng khôn xiết, trong lòng thậm chí dâng lên một luồng hơi ấm, vội liên tục cảm ơn. Cô gái nói "Không có gì", lại hỏi kỹ yêu cầu về quy cách ấm pha cà phê của Đặng Văn. Đặng Văn thấy cô không chỉ nhiệt tình mà còn chu đáo, rất hài lòng, yên tâm nói "Tạm biệt" rồi đứng dậy đi về phía thang máy, miệng không khỏi khẽ ngân nga. Nhưng mới đi được vài bước, cô gái phía sau đã gọi anh: "Anh Đặng."

Đặng Văn lập tức dừng lại, quay đầu nhìn, hóa ra cô gái cầm túi giấy anh để quên trên ghế, vội vã đuổi theo. Đặng Văn vỗ vào trán mình, cười nói: "Xem cái trí nhớ của tôi này." Anh lại liên tục cảm ơn khiến cô gái hơi ngại ngùng, cúi chào rồi quay trở lại.

Đặng Văn vào thang máy vẫn còn cười tủm tỉm, nỗi khó chịu trước đó ở văn phòng đã bị quét sạch.

Sáng thứ Ba, Đặng Văn ăn sáng buffet xong trở về phòng, đẩy cửa ra thấy dưới chân có một phong bì, xem ra là từ khe cửa nhét vào. Cầm lên mở ra xem, bên trong là một tờ giấy nhắn, viết rằng đã tìm được ấm pha cà phê phù hợp ở trung tâm mua sắm, đơn giá 249 tệ, hỏi Đặng Văn có quyết định mua không, chỉ cần ghi chú vào giấy nhắn rồi đưa cho quản lý trực ban là được.

Đặng Văn cười, cảm thấy tờ giấy nhắn của cô gái mặt tròn này có thể mang lại cho anh tâm trạng tốt cả ngày. Anh đặt tờ giấy nhắn lên bàn, nhìn kỹ, ở cuối tờ giấy có hai vòng tròn, một vòng ghi "Yes", một vòng ghi "No". Anh thấy câu hỏi trắc nghiệm này rất sáng tạo, bèn rút bút ra đánh một dấu X thật nghiêm túc vào ô "Yes". Anh vừa định cho vào phong bì thì thấy không ổn, người Mỹ quen dùng dấu X để biểu thị sự lựa chọn, còn người Trung Quốc quen dùng dấu tích, dấu X lại biểu thị là không chọn. Anh lại trải tờ giấy ra bàn, tô đen cả chữ "Yes" lẫn dấu X bên trên, vẽ một dấu tích dưới vòng tròn như cục mực, kết quả làm tờ giấy trông lem luốc hết cả. Đặng Văn nhún vai, dứt khoát tô đen luôn vòng tròn "No", tìm chỗ trống trên tờ giấy nhắn viết nắn nót: "Tôi đồng ý mua, phiền cô mua giúp, tiền hàng sẽ thanh toán ngay sau đó."

Đặng Văn hăm hở đến sảnh, lại thấy sau bàn quản lý trực ban là một cô gái khác, cũng cười lịch sự với anh. Anh không khỏi thất vọng, đành đi tới, đặt phong bì lên bàn, nói với cô gái: "Phiền cô chuyển cho cô gái trực ban chiều hôm qua." Đợi anh chắc chắn cô gái đã cất phong bì cẩn thận, liền bước ra khỏi cửa khách sạn, gọi một chiếc taxi.

Sáng thứ Tư, Đặng Văn đang đứng trước gương thắt cà vạt trong phòng, anh vừa uống hai cốc cà phê lớn lúc ăn sáng, cảm thấy sảng khoái, tinh thần phấn chấn. Bỗng nghe tiếng chuông cửa kêu một tiếng, đang lạ tại sao nhân viên phục vụ lại đến dọn phòng sớm thế, mở cửa ra xem thì ra là cô gái mặt tròn đó, đang ôm một chiếc hộp giấy không lớn không nhỏ đứng ở cửa.

Đặng Văn lập tức cười rạng rỡ nói "Mời vào", cô gái vào đặt hộp giấy lên bàn, nói: "Ấm pha cà phê mua xong rồi ạ, em hoàn thành nhiệm vụ rồi."

Cô vừa nói vừa định mở hộp giấy ra, Đặng Văn vội xua tay nói: "Không cần mở đâu, tôi cứ thế mang đến văn phòng luôn, cảm ơn cô nhé."

Đặng Văn nhấc hộp giấy lên, nhìn hình ảnh và chữ hướng dẫn trên bao bì, đúng là loại anh muốn. Vừa định hài lòng cảm ơn lần nữa, cô gái lấy từ trong túi ra một tờ hóa đơn, cười đưa cho anh. Đặng Văn nhận lấy hóa đơn, nhìn số tiền rồi cười: "Hai trăm bốn mươi chín, suýt chút nữa là hai trăm rưỡi rồi."

Anh phát hiện tờ hóa đơn đã đóng dấu chỉ có số tiền và ngày tháng, cột tên công ty và tên hàng hóa đều để trống, bèn hỏi: "Sao mấy chỗ này đều để trống thế?"

Cô gái ngước nhìn Đặng Văn, hơi khó hiểu nói: "Em cũng không biết anh muốn viết là 'cá nhân' hay tên đơn vị, em cũng không biết tên công ty anh, cũng không biết công ty anh có quy định gì, nếu viết là ấm pha cà phê thì có được thanh toán không, nên đều để trống, anh có thể tự điền ạ."

Đặng Văn không khỏi ngạc nhiên trước sự tỉ mỉ chu đáo của cô gái này, thậm chí có chút khâm phục. Anh vội rút ba tờ tiền một trăm tệ từ ví ra đưa cho cô. Cô gái nhìn qua nhưng không đưa tay nhận, mà hỏi: "Anh không có tiền lẻ ạ? Em không mang theo tiền, không có cách nào trả lại anh đâu."

Đặng Văn lập tức nói: "Ôi, không cần trả lại đâu, cô chạy hai chuyến vất vả thế, tôi phải cảm ơn cô thật lòng mới được."

Cô gái để tay ra sau lưng, kiên quyết nói: "Thế không được ạ, em mua giúp anh, không thể lấy thêm tiền của anh được. Bây giờ anh không cần đưa em, đợi lát nữa trên đường đi taxi anh nhớ đổi tiền lẻ ra, rồi đưa đúng số tiền cho em là được ạ."

Đặng Văn cũng kiên trì: "Thế cô cứ nhận tiền trước đi, đợi khi nào có tiền lẻ thì trả lại tôi năm mươi hoặc năm mươi mốt tệ cũng được mà."

Cô gái lắc đầu, cả người cũng lắc lư theo, nói: "Không được ạ, đến lúc đó em trả lại tiền cho anh, nếu anh khách sáo không chịu nhận thì em biết làm sao, nên anh cứ đưa đúng số tiền cho em đi ạ."

Đặng Văn thấy không lay chuyển được cô, đành cất tiền đi, mặc áo vest vào, một tay xách túi máy tính, bên trong là chiếc máy tính xách tay cuối cùng cũng đợi được, một tay đi ôm hộp giấy trên bàn. Cô gái nhìn thấy vội lao lên ôm lấy ấm pha cà phê, nói: "Để em cùng anh xuống dưới ạ."

Lời vừa dứt, ánh mắt cô dừng lại trên bàn, một tờ tiền mười tệ bị chiếc điều khiển tivi đè lên một góc, đặt trên mặt bàn. Cô bĩu môi về phía tờ tiền, hỏi: "Đây là anh cố ý để lại ạ?"

Đặng Văn hơi ngại, anh không biết mình để lại có ít không, đành đánh bạo nói: "Đúng vậy, nhân viên dọn phòng vất vả lắm, chút lòng thành thôi."

Cô gái cười nói: "Thực ra anh không cần đâu ạ, ở đây chúng em không bắt buộc phải có tiền boa, nhất là anh lại là khách thuê phòng dài hạn, nếu ngày nào cũng cho tiền boa, thời gian dài ra thì cũng giống như không bao giờ cho tiền boa vậy ạ."

Đặng Văn trút được gánh nặng, vui vẻ nói: "Ồ, ra là vậy, tốt quá, tôi còn đang lo nếu ngày nào cũng phải cho thì một năm cũng mất hơn ba nghìn tệ đấy."

Cô gái nhìn vẻ mặt thật thà của Đặng Văn cũng cười theo. Cô cầm tờ tiền trên bàn lên, gấp cẩn thận rồi bỏ vào túi áo vest ngoài của Đặng Văn giúp anh. Đặng Văn theo cô gái mặt tròn bước ra khỏi cửa phòng, anh không chỉ cảm thấy ấm áp mà còn có một cảm giác mới - sự an tâm.

---❊ ❖ ❊---

Mùa xuân Bắc Kinh ngày càng ngắn lại, mới bước vào tháng 6 đã khiến người ta cảm nhận được cái nóng của mùa hè đang đến gần. Hồng Quân tranh thủ thời gian chạy một chuyến đến địa điểm mới của công ty đang sửa chữa, sau khi kiểm tra một lượt thì thấy tiến độ khá tốt, mấy loại vật liệu then chốt đều được chọn lựa theo đúng quy cách thiết kế, anh bày tỏ sự hài lòng với người phụ trách công trình tại hiện trường. Kết quả là ngày hôm sau anh nhận được fax từ Laura về việc xin thanh toán đợt hai cho công ty trang trí, lần này là 20% giá trị hợp đồng.

Hồng Quân không khỏi thầm cười, xem ra sự hợp tác giữa Laura và công ty trang trí vẫn rất ăn ý, đúng là biết nắm bắt thời cơ "thừa thắng xông lên". Anh suy nghĩ một chút rồi thoải mái ký tên vào đơn xin thanh toán, ước chừng Phạm Vũ Trụ và người thân của anh ta chắc lại sắp nhận được hai trăm bốn mươi nghìn tệ rồi.

Đến giữa tháng 6, thời tiết ngày càng nóng, mùa nóng năm nay đến sớm một cách lạ thường. Những bất cập của văn phòng cũ của Visi ở Bắc Kinh đã bộc lộ ra. Không biết là do công ty quản lý tòa nhà này quyết tâm làm tấm gương tiết kiệm năng lượng, hay là điều hòa trung tâm của họ chất lượng không đạt yêu cầu, Hồng Quân trong văn phòng nhỏ của mình đã nóng đến mức không thể thắt cà vạt nổi, còn khu vực làm việc chung bên ngoài thì chật kín người, đúng là "nóng như lửa đốt". Hồng Quân coi như lần đầu tiên nếm trải mùa hè khó chịu ở văn phòng cũ, đếm từng ngày mong sớm được chuyển đến địa điểm mới.

Qua hai tuần nữa, Helen thường xuyên đi hiện trường sửa chữa để điều phối liên lạc cuối cùng cũng mang tin vui về: Việc sửa chữa đã hoàn thành đúng hạn. Hồng Quân lập tức gọi Helen đi xem văn phòng mới một lần nữa. Anh nhấn mạnh đặc biệt là chỉ đến xem thôi, không phải nghiệm thu. Hồng Quân kiểm tra rất kỹ lưỡng khắp nơi, ngay cả những góc khuất nhỏ nhất cũng không bỏ qua, nhưng anh không nói câu nào, cũng không khen hài lòng, cũng không chỉ ra vấn đề, khiến người phụ trách thi công tại hiện trường, giám sát được mời đến và Helen đều không biết anh đang giở trò gì.

Hồng Quân trở về công ty, lập tức gõ tất cả những gì mình thầm ghi nhớ vào máy tính để lưu lại. Tiếp đó, fax của Laura cũng đến, lần này là đơn xin thanh toán đợt ba cho công ty trang trí, tức là 20% cuối cùng của hợp đồng. Hồng Quân cảm thấy thật nên tặng cho Laura một tấm biển vàng "Trọng hợp đồng, giữ chữ tín", chỉ là sự "trọng hợp đồng" của cô ấy là để đổi lấy sự "giữ chữ tín" của người thân Phạm Vũ Trụ. Lần này Hồng Quân không ký ngay mà gác sang một bên.

Ngày hôm sau Laura gọi điện thúc giục, Hồng Quân thoái thác đang bận, lát nữa sẽ xử lý. Laura nói nếu phát hiện trang trí có vấn đề gì có thể phản ánh ngay với công ty trang trí để họ làm lại. Hồng Quân nói chắc chắn sẽ không có gì hoàn hảo mười phân vẹn mười, nhưng giờ không rảnh, đợi anh bận xong rồi tính. Laura nhắc nhở rằng hợp đồng quy định sau khi nghiệm thu hoàn thành trong vòng một tuần phải thanh toán hết số tiền còn lại, nếu không sẽ bị phạt lãi chậm trả. Hồng Quân cười nói, chẳng phải mỗi trang hợp đồng cô đều ký nháy rồi sao, sao không nhớ là trong hợp đồng không hề quy định chúng ta bắt buộc phải đi nghiệm thu trong vòng mấy ngày sau khi họ hoàn thành? Vì chúng ta còn chưa nghiệm thu, họ lấy lý do gì mà đòi tiền, càng không nói đến chuyện phạt lãi. Laura lại nói hay là sớm nghiệm thu đi, việc gì phải trì hoãn. Hồng Quân lại cười, nói mấy hôm nay thực sự quá bận, không rút được thời gian đi, hay là cô đích thân đến Bắc Kinh một chuyến để nghiệm thu chuyên biệt. Đến đây thì Laura không nói gì nữa.

Để Laura phải chịu một cú "từ chối khéo", việc tiếp theo Hồng Quân cần làm chỉ có một chữ: Đợi. Anh phải đợi một người chủ động đến gặp mình, anh cũng biết người này sẽ không để anh đợi quá lâu.

Quả nhiên, vừa qua một ngày, đến lúc gần tan làm, Mary bước vào văn phòng Hồng Quân, khẽ nói: "Jim, người đàn ông họ Phạm đó lại đến rồi."

Hồng Quân cười, anh nghĩ, sự ghét bỏ giữa người với người thật giống như soi gương, sẽ phản chiếu lại nguyên vẹn. Sự khinh thường của Phạm Vũ Trụ đối với Mary trực tiếp đổi lại sự phản cảm của Mary đối với anh ta. Nếu không phải vì anh ta là khách của Hồng Quân, Mary đã bỏ luôn hai chữ "ông" rồi. Hồng Quân nháy mắt với Mary qua cặp kính, nói: "Cô để anh ta tự vào đi, à đúng rồi, lần này không cần pha trà cho anh ta đâu." Mary lập tức hiểu ý cười tươi.

Rất nhanh, Phạm Vũ Trụ vội vã bước vào. Anh ta mặc áo sơ mi, áo vest cởi ra vắt trên cánh tay, che khuất chiếc túi xách tay màu nâu. Anh ta còn chưa kịp chào hỏi đã quay người định đóng cửa lại. Hồng Quân vội cười nói: "Đừng đóng nữa, nếu không bên trong thành cái lồng hấp thật đấy."

Phạm Vũ Trụ nắm tay nắm cửa, sững sờ một chút, lập tức phản ứng lại nói: "Thực ra cũng như nhau thôi, bên ngoài có vẻ còn nóng hơn bên trong," rồi nói thêm một câu ẩn ý, "Bên ngoài đông người quá."

Hồng Quân không kiên trì nữa, vì nếu lát nữa trong lúc nói chuyện mà đóng cửa lại thì càng không hay. Anh và Phạm Vũ Trụ bắt tay, mỗi người ngồi xuống, đợi Phạm Vũ Trụ mở lời.

Phạm Vũ Trụ nóng đến mức dùng túi xách tay làm quạt quạt mấy cái, ngay lập tức thấy không có tác dụng gì, ngược lại trông rất không đứng đắn, vội dừng lại nói: "Lão Hồng, chỗ này thực sự không ra làm sao cả, nhà mới đã sửa xong xuôi hết rồi, chuyển qua đó nhanh đi thôi."

"Vừa mới xong, tổng phải để bay mùi đã, giờ chưa chuyển vào được. Hợp đồng thuê chỗ này đến cuối tháng 7 mới hết hạn, văn phòng mới còn nửa tháng miễn phí tiền thuê, không vội."

Phạm Vũ Trụ có chút sốt ruột, nói: "Tôi thấy không ổn đâu, điều hòa ở đây kém quá, thời tiết càng ngày càng nóng, làm sao mà chịu nổi? Bên văn phòng mới đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi, anh mau nghiệm thu đi, rồi chọn ngày lành làm lễ tân gia, tôi cũng đến góp vui, rồi các anh chuyển qua đó nhanh đi." Anh ta ngập ngừng một chút rồi nói đầy ẩn ý, "Công ty đa quốc gia lớn thế này, giàu có thế mà còn so đo mấy đồng bạc lẻ đó sao?"

Hồng Quân thản nhiên nói: "Không rảnh được, mấy hôm nay bận quá, vốn tôi đang định ra ngoài gặp mấy người, nếu không phải vừa rồi anh gọi điện nói đang trên đường đến, tôi đã khuyên anh mấy hôm nữa hãy đến. Đợi đợt này bận xong, tôi sẽ tìm thời gian qua văn phòng mới xem."

Phạm Vũ Trụ nghe Hồng Quân nói vậy, đành hạ mặt cầu khẩn: "Lão Hồng, nói thật đi, tôi vì số tiền còn lại đó mà đến. Nếu 20% đó đều là lợi nhuận của tôi, vào túi tôi mà tôi không cần gấp thì tôi tuyệt đối sẽ không đến làm phiền anh đâu, trả lúc nào cũng được. Vấn đề là tôi trông chờ vào số tiền đó để thanh toán nợ, rất nhiều vật liệu mua chịu lúc đầu, nhà máy đã đến chặn cửa thúc giục rồi, tiền công của công nhân cũng phải trả cho người ta chứ, họ đều có gia đình cả. Chúng tôi đã theo quy định hợp đồng xuất hóa đơn gửi đến Thượng Hải rồi, chỉ mong anh giơ cao đánh khẽ, tốt nhất là theo hợp đồng thanh toán cho chúng tôi trong tuần này đi."

Hồng Quân thấy vẻ mặt đáng thương của anh ta, trong lòng thấy buồn cười nhưng vẫn nghiêm mặt nói: "Tất nhiên là phải làm việc theo hợp đồng rồi. Hợp đồng là do các anh cung cấp đúng không? Trên đó viết rõ ràng, 'kể từ ngày nghiệm thu hoàn thành trang trí, thanh toán trong vòng một tuần', tôi không vi phạm hợp đồng, tôi còn chưa nghiệm thu sao có thể thanh toán được? Tôi cũng không trì hoãn, là trong hợp đồng của anh không quy định rõ 'sau khi hoàn thành' trong vòng mấy ngày thì bắt buộc phải 'nghiệm thu' thôi. Anh bán nhiều máy móc như thế, chút kinh nghiệm này ít nhất phải có chứ? Nếu điều kiện thanh toán định là 'kể từ ngày nghiệm thu lắp đặt hệ thống', anh lắp xong, khách hàng dùng hết rồi, nhưng họ cứ không chịu nghiệm thu, anh làm thế nào? Những dự án như vậy, khách hàng như vậy chúng ta gặp quá nhiều rồi."

Phạm Vũ Trụ mặt mày ủ rũ nói: "Hợp đồng này tôi vốn không xem, là người thân của tôi làm, tôi không ngờ anh lại nghiêm túc đến thế, dùng đúng điều khoản này để nắm thóp tôi."

Hồng Quân lập tức phản bác: "Anh xem anh nói kìa, như thể tôi cố tình tính kế anh vậy. Là tôi gần đây thực sự quá bận, không rút được thời gian đi, không phải cố ý trì hoãn tiền của anh, nhưng nếu anh muốn lấy hợp đồng ra thúc giục tôi thanh toán,

Dịch: AI Gemini
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:MotSach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Tiến »