Đặng Vấn nói được làm được, anh ta thực sự coi việc giải quyết khó khăn cho Hồng Quân là nhiệm vụ của mình. Ngay ngày hôm sau, anh ta đã gọi điện thoại tới, hào hứng nói: "Xong rồi, vừa mới nói chuyện xong với Liễu Tranh."
Tim Hồng Quân đập nhanh hơn, nhưng ngoài miệng vẫn cố tỏ ra bình thản: "Cậu còn sốt sắng hơn cả tôi đấy."
"Tôi sợ số điện thoại không chính xác, nên phải xác nhận lại cho cậu trước, dù thầy giáo ở hội cựu sinh viên đã đảm bảo là không có vấn đề gì."
Hồng Quân nắn nót ghi lại số điện thoại Đặng Vấn vừa đọc vào tờ giấy nhớ, rồi hỏi: "Thế nào? Hai người đã trò chuyện những gì?"
"Không nói nhiều đâu, tôi sợ lãnh đạo bận trăm công nghìn việc, nên chỉ hỏi thăm tình hình gần đây của nhau thôi."
"Ừm... không nhắc đến tôi chứ?" Hồng Quân thăm dò với tâm trạng phức tạp.
"Không, tôi không dám, để cậu tự nói với cô ấy thì hơn." Đặng Vấn cuối cùng cũng rút ra được bài học, anh ta bổ sung thêm một câu: "À... cô ấy cũng không nhắc đến cậu."
Hồng Quân trầm ngâm, Đặng Vấn thúc giục: "Cậu gọi ngay đi, giờ này chắc cô ấy vẫn còn ở văn phòng đấy, cơ hội ngàn năm có một, cậu không biết lãnh đạo bận rộn đến mức nào đâu."
Hồng Quân gác máy, lòng không sao bình ổn lại được. Anh bước ra ngoài rót một cốc nước, cẩn thận làm dịu cổ họng, còn cố ý tán gẫu vài câu với Mary để kiểm tra lại tông giọng của mình. Anh trở về văn phòng, đóng cửa lại, ngồi xuống chiếc ghế da, cố điều chỉnh tư thế để có trạng thái thoải mái nhất nhưng vẫn thấy cả người không tự nhiên. Hồng Quân cầm tờ giấy nhớ, nhẩm đi nhẩm lại số điện thoại của Liễu Tranh, bốn chữ số đầu là "6309". Anh nhớ lại lần cuối cùng nói chuyện với Liễu Tranh, lúc đó cô vừa mới vào Trung Nam Hải không lâu, anh vẫn nhớ số điện thoại khi đó thuộc cục "39". Giờ đây, điện thoại ở Bắc Kinh đã từ 6 số tăng lên 8 số, Liễu Tranh cũng từ cấp trưởng khoa thăng lên cấp trưởng sở hoặc phó bộ. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, dãy số giúp anh kết nối lại với Liễu Tranh này lại khiến anh nhận ra khoảng cách giữa hai người đã xa vời vợi.
Hồng Quân hắng giọng một cái rồi mới nghiêm túc cầm điện thoại lên, cẩn thận bấm số, sau đó nín thở chờ đợi. Chuông vừa reo nửa tiếng thì đầu dây bên kia đã bắt máy, như thể đối phương đang túc trực bên điện thoại chỉ để đợi cuộc gọi này. Một giọng nữ vang lên trong máy, rất bình thản: "Alo, xin chào."
Hồng Quân nhận ra ngay đó là giọng của Liễu Tranh, nhưng lập tức lại có chút nghi ngờ, bởi vì giọng nói tuy vẫn vậy nhưng hàm ý và dư vị đã khác biệt hoàn toàn. Anh cố gắng dùng tông giọng ổn định hỏi: "Xin hỏi, có phải Liễu Tranh không?"
"Tôi là Liễu Tranh, xin hỏi anh là ai?"
"Tôi... tôi là... Hồng Quân." Hồng Quân thực sự ghét cái lưỡi không nghe lời của mình, từng tự giới thiệu bản thân vô số lần mà giờ đây lại lắp bắp.
"Ồ, chào anh, chào anh. Hôm nay là ngày gì thế này, Đặng Vấn vừa mới gọi điện xong, giờ lại đến anh, mất tích bao nhiêu năm mà sao hôm nay đều xuất hiện hết thế?" Giọng Liễu Tranh tuy tràn đầy vui vẻ nhưng nghe rất tự nhiên, không hề có chút ngạc nhiên hay căng thẳng nào.
Lòng Hồng Quân ngũ vị tạp trần, anh cố tìm chuyện để nói: "Đúng vậy, Đặng Vấn vừa đưa số của cậu cho tôi, tôi thử gọi xem sao, không ngờ lại thực sự tìm được cậu."
Liễu Tranh bật cười, nói: "Hai người đúng là bạn thân cùng lớp, đến cả câu mở đầu cũng giống hệt nhau. Cậu ấy cũng bảo thầy giáo ở trường vừa đưa số của tôi cho cậu ấy, cậu ấy thử gọi xem sao, không ngờ lại thực sự tìm được tôi, ha ha."
Hồng Quân cảm thấy mặt mình đỏ bừng, đành cười gượng, tự giễu: "Tôi phải cảm ơn Đặng Vấn mới được, cậu ấy không chỉ cho tôi số của cậu, mà nếu không có sự khích lệ của cậu ấy, tôi cũng chẳng có dũng khí để mạo muội liên lạc với cậu sau bao nhiêu năm như vậy."
Liễu Tranh bỗng nói: "Alo, anh nghe rõ không? Bên tôi cứ nghe thấy nhiều tạp âm quá."
Hồng Quân theo phản xạ trả lời: "Bên tôi không có, nghe rất rõ mà." Anh thấy lạ, cả hai bên đều là điện thoại cố định trực tiếp, sao lại có tạp âm? Huống hồ đối phương còn là điện thoại của Trung Nam Hải. Vừa nghĩ đến đây, trong đầu anh chợt lóe lên một ý nghĩ: trước đây anh từng nghe người ta nói điện thoại của các cơ quan cơ mật luôn có khả năng bị bộ phận liên quan ghi âm giám sát. Có lẽ Liễu Tranh lo anh ăn nói tùy tiện, khơi lại những chuyện cũ năm xưa. Đoán vậy, Hồng Quân vội nói: "Có vẻ là có chút thật, chắc tại chất lượng điện thoại của tôi kém. Tôi tìm cậu không có việc gì lớn, chỉ là vì công việc gặp chút khó khăn nên muốn nhờ cậu giúp đỡ."
Liễu Tranh rất dứt khoát: "Được thôi, không vấn đề gì, việc gì giúp được tôi nhất định sẽ hết sức. Chắc không phải một hai câu là nói rõ được đâu nhỉ? Hay là chúng ta gặp mặt nói chuyện đi."
---❊ ❖ ❊---
Hồng Quân ngồi xe từ vành đai hai phía Đông rẽ vào phố Bình An, đi dọc về phía Tây qua Địa An Môn, cửa sau Bắc Hải và Thập Sát Hải. Khi gần đến Bình An Lý, anh vòng xe một vòng rồi mới đến khách sạn Kim Đài nằm ở phía Nam phố Bình An. Sảnh chính của khách sạn Kim Đài là một giếng trời hình vuông rất hoành tráng. Hồng Quân bước vào, tìm một chiếc ghế sofa ngồi xuống, đưa mắt nhìn quanh. Đây là lần đầu tiên Hồng Quân đến đây, nơi anh thường lui tới đa phần là các khách sạn vốn nước ngoài, những nơi có bối cảnh "Trung" như thế này anh rất ít khi đặt chân đến. Anh biết khách sạn Kim Đài là đơn vị trực thuộc Văn phòng Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, chủ yếu đảm nhận nhiệm vụ tiếp đón các hội nghị đảng chính, cũng chẳng trách Liễu Tranh lại hẹn anh ở đây. Đặt mình vào một môi trường hoàn toàn xa lạ, Hồng Quân càng cảm thấy bất an. Ngồi trên ghế sofa, ngước nhìn đỉnh giếng trời cao tám, chín tầng lầu, anh càng thấy mình đúng là "ếch ngồi đáy giếng". Anh và Liễu Tranh tuy cùng dạo chơi trong một thành phố, nhưng dường như lại ở hai không gian hoàn toàn khác biệt, đây là lần đầu tiên có sự giao thoa.
Đúng ba giờ, Liễu Tranh đúng giờ bước vào sảnh. Cô dừng chân nhìn quanh, Hồng Quân đã đứng dậy đi về phía cô. Liễu Tranh nhận ra anh ngay lập tức, mỉm cười chủ động đưa tay ra, hoàn toàn không giống như người lâu ngày gặp lại, vừa bắt tay vừa nói: "Mới đến à? Đi thôi, chúng ta lên lầu trước, tôi không bảo họ xuống đón chúng ta đâu."
Liễu Tranh thông thạo dẫn Hồng Quân đến nhà hàng trên tầng hai. Quả nhiên, quản lý khách sạn và vài nhân viên phục vụ đã đứng chờ ở cửa với nụ cười rạng rỡ. Liễu Tranh gật đầu chào quản lý rồi nói: "Mở cho tôi một phòng riêng, chúng tôi có chút việc cần bàn."
Một nhân viên phục vụ vội vàng bước nhanh đi trước, quản lý đi cùng Liễu Tranh và Hồng Quân theo sau. Vào đến một căn phòng cỡ trung, Liễu Tranh nói: "Chúng tôi không ăn cơm, các anh chỉ cần mang trà nước lên là được." Cô lại lập tức quay sang hỏi Hồng Quân: "Trưa anh ăn rồi chứ?" Hồng Quân vội gật đầu đồng ý. Đợi nhân viên phục vụ mang trà nước và mọi thứ cần thiết vào, đóng cửa lui ra ngoài, Liễu Tranh mới ngồi xuống sofa đối diện với Hồng Quân qua chiếc bàn trà. Liễu Tranh khách sáo nói: "Ở đây tuy nói là bốn sao nhưng điều kiện phần cứng cũng chỉ bình thường thôi, nhưng chất lượng tiếp đón thì rất tốt. Chủ yếu là tôi quen nơi này, hơn nữa lại gần chỗ tôi nhất, chỉ là làm anh phải chạy xa quá, vất vả cho anh rồi." Hồng Quân cũng khách sáo đáp rằng quãng đường này chẳng là gì.
Mọi thứ đã ổn thỏa, hai người mới bắt đầu quan sát đối phương, nhận diện những nét quen thuộc năm nào, cũng như tìm kiếm những dấu vết mà năm tháng đã khắc ghi. Liễu Tranh mặc bộ vest màu nâu nhạt, bên trong là chiếc áo len cashmere màu đỏ sẫm, mái tóc ngắn được uốn gợn sóng nhẹ, vẫn để mặt mộc như thời sinh viên. Đôi mày thanh tú vẫn như xưa nhưng tăng thêm vài phần sắc sảo và khí chất. Khóe mắt không hề có lấy một nếp nhăn. Hồng Quân từng nghe nói bộ phận lão hóa đầu tiên của phụ nữ là cổ, nên anh lén nhìn thử, thấy cổ Liễu Tranh vẫn nhẵn mịn như thuở nào. Anh cảm giác Liễu Tranh dường như cố ý dùng cách ăn mặc và kiểu tóc để khiến mình trông chững chạc hơn tuổi thật, nên chân thành khen ngợi: "Cậu vẫn trẻ như ngày nào."
Liễu Tranh cười khanh khách: "Anh đấy, thôi đi, không thực tế chút nào, bao nhiêu năm trôi qua rồi còn trẻ cái gì? Giờ tôi chỉ có thể được coi là 'thanh niên' trong mắt Ban Tổ chức Trung ương thôi."
Hồng Quân vội nói: "Tôi nói thật mà, cậu đúng là vẫn trẻ, chẳng thay đổi gì so với ngày xưa."
"Được, anh nói là thật thì tôi coi là thật vậy. Nhưng anh thì đúng là vẫn như cũ, chỉ là tóc bạc có vẻ nhiều hơn chút."
Hồng Quân gãi đầu, nói: "Hết cách, ô nhiễm ngày càng nghiêm trọng, trời thì xám, nước thì đen, chỉ có tóc tôi là ngày càng trắng ra."
"Hừ, vẫn cứ lo nước lo dân như thế nhỉ." Liễu Tranh nhấp một ngụm trà.
Hồng Quân nhìn thấy trên ngón áp út bàn tay trái cầm ly thủy tinh của Liễu Tranh có một chiếc nhẫn sáng loáng, liền nói: "Nhớ ngày xưa cậu chẳng bao giờ đeo trang sức, giờ cũng vàng bạc đầy mình rồi nhỉ."
Liễu Tranh đặt ly xuống, lật tay nhìn chiếc nhẫn bạch kim của mình, cười nói: "Anh vòng vo làm gì? Cứ hỏi thẳng tôi đã kết hôn chưa chẳng phải xong sao? Vàng bạc gì đâu, chỉ có mỗi cái nhẫn này thôi."
"Thế... cậu kết hôn rồi à?"
"Tất nhiên rồi, bao nhiêu tuổi rồi, tôi đâu thể nào mãi là gái ế không lấy được chồng chứ?"
"Ồ, tốt quá. Cho hỏi ông xã cậu làm nghề gì?"
"Anh ấy à, một gã mọt sách, làm nghiên cứu ở Viện Khoa học Xã hội. Còn anh? Anh thế nào rồi?"
Hồng Quân thở dài một cách khoa trương: "Vẫn đang độc thân, chẳng ai thèm nhìn đến tôi cả."
"Anh đấy, thôi đi, e là không ai lọt vào mắt xanh của anh thì có. Cứ độc thân đi, chẳng phải người ta vẫn nói đàn ông như rượu ngon sao? Càng để lâu càng ngon. Tôi nghe các bạn khác nói, anh vẫn luôn làm ở công ty nước ngoài, giờ chắc là ông chủ lớn rồi nhỉ?"
"Ông chủ gì chứ, chỉ là kẻ làm thuê thôi." Hồng Quân che giấu với vẻ hơi ngượng ngùng.
"Khiêm tốn giả tạo, tôi đâu có đi kiểm tra anh trốn thuế hay không. Làm quản lý chuyên nghiệp ở công ty nước ngoài cũng là đang đóng góp cho nền kinh tế quốc dân mà." Liễu Tranh ngừng cười, nửa đùa nửa thật nói: "Anh không cần phải nói sự nghiệp, cuộc sống của mình thảm hại như thế, cứ như thể làm vậy sẽ khiến tôi thấy dễ chịu hơn. Tất nhiên trong lòng tôi luôn mong anh sống tốt." Cô bỗng khựng lại, nói thêm một câu: "Tôi mong tất cả bạn bè chúng ta đều sống tốt."
Hồng Quân im lặng, Liễu Tranh lại nâng ly thủy tinh nhấp một ngụm, hỏi: "Không phải trong điện thoại anh nói có việc gì sao? Với tính cách của anh, nếu không phải gặp chuyện gì đặc biệt khó khăn, anh sẽ không chủ động tìm tôi đâu. Tôi vốn còn tưởng anh chỉ đến gặp tôi ở lễ truy điệu thôi." Nói xong, cô cụp mắt nhìn mũi giày mình.
Tim Hồng Quân thắt lại, anh không ngờ Liễu Tranh lại thốt ra câu đó, nhất thời không biết nói gì, kết quả lại thốt ra một câu: "Sao có thể chứ? Cậu chắc chắn sống thọ hơn tôi."
Liễu Tranh lập tức cười lớn, khôi phục lại thần thái vừa rồi, chỉ tay vào Hồng Quân nói: "Anh xem anh kìa, lúc nào cũng lấy mình làm trung tâm, vì để tôi phải gặp anh trước mà đến mức muốn chính mình chết trước."
Hồng Quân đỏ mặt cười cười, nói: "Hôm nay tôi chẳng phải đã chủ động liên lạc, chủ động đến gặp cậu rồi sao."
"Ừm, nói việc chính đi, cần tôi phục vụ gì nào?"
Hồng Quân dùng bình nước nóng châm đầy ly thủy tinh cho Liễu Tranh, bắt đầu tóm tắt tình hình công việc của mình tại Visier và chuyến thăm Trung Quốc của Freeman, cuối cùng nói: "Chắc cậu cũng đã biết khó khăn của tôi rồi, chỉ còn hơn mười ngày nữa là ông ấy đến, mà vẫn chưa có manh mối gì, tôi bị dồn vào đường cùng, bỗng nhiên nghĩ đến cậu."
"Tôi thật vinh hạnh quá, lúc này mới nhớ đến tôi." Liễu Tranh liếc Hồng Quân một cái, hỏi: "Ông chủ của các anh muốn gặp ai?"
"Tất nhiên là càng cao càng tốt rồi, gặp được ai thì gặp."
Liễu Tranh cười lạnh: "Chẳng lẽ ông ta còn muốn gặp cả 'số một' à? Tổng thống Mỹ cũng đâu phải muốn gặp là gặp được?"
"Được chứ." Hồng Quân cười hì hì trả lời: "Bỏ ra năm nghìn đô la là có thể tham gia một bữa tiệc gây quỹ, còn có thể nói chuyện vài câu với Bush rồi chụp ảnh chung nữa." Nhưng nụ cười của anh nhanh chóng cứng lại, vì Liễu Tranh nghiêm nghị lườm anh một cái, đủ khiến anh mất hết khí thế.
"Thẳng thắn mà nói, trong lòng anh chắc chắn cũng biết đây là chuyện không thể. Anh nên hiểu rõ công ty mình hơn tôi, với thực lực, quy mô và đặc thù kinh doanh của công ty các anh, dù là trong đời sống dân sinh hay trong quan hệ ngoại giao giữa hai nước đều không có đủ tầm ảnh hưởng. 'Số một' căn bản không thể gặp các anh. Anh nên để ông chủ mình nhận thức được điều này, đừng ôm ấp những hy vọng viển vông, nếu không ông ta sẽ quay sang trách anh làm việc không hiệu quả." Lúc này, Liễu Tranh đã hoàn toàn khác với vẻ dễ gần lúc nãy, bắt đầu bộc lộ khía cạnh mạnh mẽ, quyết đoán của mình.
Hồng Quân bất lực hỏi: "Vậy theo cậu, ông ấy gặp ai thì phù hợp hơn?"
Liễu Tranh lắc đầu: "Rất khó, e là lần này ông ấy chẳng gặp được ai cả. Hôm nay anh tìm được tôi cũng thật là trùng hợp, ngày mai tôi phải chuẩn bị họp rồi, đây là công việc trọng tâm mà tất cả chúng tôi đang phải đối mặt. Trong thời gian diễn ra 'hai kỳ họp', các cấp lãnh đạo cao nhất đều phải tạm dừng mọi hoạt động đối ngoại. Anh đã bao giờ thấy khi họp 'hai kỳ họp' mà có nguyên thủ nước ngoài đến thăm chưa?"
Ánh mắt Hồng Quân tối sầm lại, khẽ thở dài, tia hy vọng cuối cùng của anh đã tan biến. Liễu Tranh lặng lẽ nhìn Hồng Quân, khẽ hỏi một câu: "Việc này rất quan trọng với anh sao?"
"Ừm." Hồng Quân gật đầu mạnh, rồi lại như muốn an ủi ngược lại Liễu Tranh: "Thôi, không sao, tôi sẽ nghĩ cách khác. Cố gắng sắp xếp ổn thỏa các hoạt động khác của ông chủ tại Trung Quốc, nếu ông ấy thực sự không hài lòng thì đành chịu vậy. Đời người đâu phải lúc nào cũng được như ý, chỉ cần không thẹn với lòng là được, cứ gánh thôi."
Liễu Tranh không trả lời ngay, mà lại nâng ly thủy tinh lên khẽ thổi những lá trà nổi trên mặt nước. Một lát sau, cô đặt ly xuống bàn trà, như đã quyết tâm nói: "Tôi giúp anh tranh thủ xem sao, xem có khả năng gặp được 'số ba' không. Ông ấy luôn đặc biệt coi trọng công nghệ cao và các ngành công nghiệp sáng tạo, nhưng thời điểm này thực sự quá không may, chỉ có thể cố hết sức thôi. Tôi khá thân với thư ký lớn của 'số ba'. Lần trước tôi đi học ở Trường Đảng Trung ương, anh ấy là lớp trưởng lớp học viên chúng tôi. Trước đó nữa, tôi xuống địa phương luân chuyển công tác, vừa hay cũng gặp lúc anh ấy được điều đi, đầu mối báo cáo chính là dưới quyền anh ấy, chúng tôi luôn giữ mối quan hệ khá tốt. Tôi sẽ thử qua kênh này xem sao."
Hồng Quân vốn đã tuyệt vọng nay bỗng mừng rỡ khôn xiết, vội cười chắp tay với Liễu Tranh: "Ôi thật tốt quá! Đại ân không lời nào cảm tạ hết, lần này tất cả đều trông cậy vào thể diện của cậu rồi."
Liễu Tranh không cười, mà nghiêm túc nói: "Chuyện này, thể diện không có tác dụng đâu. Anh đừng vội cảm ơn tôi, thẳng thắn mà nói hy vọng không lớn, chỉ có thể thử trước xem sao. Tốt nhất anh nên chuẩn bị nhiều phương án dự phòng. Lời này không phải chỉ nói cho anh nghe, tốt nhất anh cũng nên nói với ông chủ của anh để ông ấy chuẩn bị tâm lý. Không gặp được là chuyện bình thường, gặp được là niềm vui bất ngờ."
Hồng Quân thầm nghĩ rốt cuộc là thể diện của ai không có tác dụng, là thể diện của mình không có tác dụng với Liễu Tranh, hay thể diện của Liễu Tranh không có tác dụng với thư ký lớn? Anh lập tức nhận ra e là cả hai đều không có tác dụng, nhưng dù sao trước mắt lại lóe lên một tia hy vọng, Hồng Quân vẫn rất vui vẻ đáp: "Tôi sẽ làm vậy, thiết lập kỳ vọng hợp lý trong lòng lãnh đạo cũng là việc trọng tâm trong mọi công việc của tôi mà."
Liễu Tranh không để ý đến lời mỉa mai của Hồng Quân, mà tiếp tục hỏi: "Ông chủ các anh lần này đến, đơn vị tiếp đón phía Trung Quốc là nơi nào?"
Hồng Quân sững người, ngập ngừng: "Đơn vị tiếp đón phía Trung Quốc? Chính là Visier Trung Quốc chúng tôi phụ trách tiếp đón ạ."
Liễu Tranh không nhịn được cười, châm chọc: "Tôi còn tưởng anh vẫn như ngày xưa, cái gì cũng biết, cái gì cũng thông chứ. Tôi hỏi không phải là cơ quan nội bộ công ty các anh, dù là trụ sở chính hay công ty Trung Quốc, đối với chúng tôi đều là phía nước ngoài. Anh nghĩ xem, nếu 'số ba' thực sự có thể tiếp kiến ông chủ các anh, anh sẽ ngồi ở phía nào? Chắc chắn là ngồi ở phía công ty các anh rồi. Tôi hỏi là bên phía đồng hành cùng 'số ba' ngồi ở phía ông ấy phải là bộ phận nào. Các anh không thể trực tiếp tìm đến văn phòng 'số ba' và thư ký lớn của ông ấy, tôi chỉ giúp các anh liên hệ riêng nên cũng không thể ra mặt, các anh phải đi theo kênh chính quy, phải do một cơ quan trực thuộc Quốc vụ viện phụ trách mời và tiếp đón ông chủ các anh, sau đó do họ chính thức làm văn bản báo cáo lên văn phòng 'số ba', hiểu chưa?"
Hồng Quân gật đầu rất thành thật, rồi lại hỏi với vẻ đầy bối rối: "Vậy, cậu thấy đơn vị nào phù hợp để làm đơn vị tiếp đón chúng tôi?"
"Việc này còn tùy mục đích chính của chuyến thăm lần này của ông chủ các anh là gì, cũng tùy vào trọng tâm kinh doanh của công ty các anh và các đơn vị nào đối ứng. Nói chung chung thì Bộ Khoa học Công nghệ, Bộ Giáo dục đều có thể cân nhắc; các anh làm phần mềm máy tính nhỉ, vậy Bộ Công nghiệp Thông tin, Viện Khoa học Trung Quốc và Hiệp hội Khoa học Kỹ thuật Trung Quốc có lẽ cũng phù hợp; anh vừa nói phần mềm của các anh chủ yếu dùng trong quản lý doanh nghiệp, vậy Ủy ban Cải cách và Phát triển cùng các hiệp hội ngành nghề liên quan cũng có thể. Quan trọng là xem đối phương đã có mối liên hệ và hợp tác thực chất, lâu dài với các anh chưa, nếu không thì 'nước đến chân mới nhảy' e là không thông đâu, hiểu chưa?"
Hồng Quân cung kính đáp: "Hiểu rồi. Mấy bộ ngành này quan hệ với chúng tôi đều khá tốt, tôi về sẽ liên hệ với họ, tìm các phòng ban nghiệp vụ liên quan rồi thông qua Vụ Ngoại vụ của họ đi theo kênh chính quy."
"Ừm. Ông chủ các anh đã chuẩn bị sẵn sàng để thảo luận nghị sự gì khi được lãnh đạo cấp cao tiếp kiến chưa?" Liễu Tranh lại hỏi.
"Nghị sự? Không có nghị sự gì đặc biệt cả, ông ấy có thể thảo luận việc cụ thể gì với lãnh đạo cao cấp chứ, chỉ có thể là xã giao, thiết lập mối quan hệ, tăng cường tình cảm, cùng lắm là bày tỏ quyết tâm coi trọng thị trường Trung Quốc và tăng cường đầu tư thôi." Hồng Quân trong lòng có chút không chắc chắn.
Liễu Tranh trầm ngâm gật đầu, nói: "E là chỉ có thể như vậy thôi, như tôi vừa nói, thực lực và quy mô kinh doanh của công ty các anh vẫn chưa đủ để ảnh hưởng đến đời sống dân sinh, chỉ có thể tiếp xúc sơ bộ trên nền tảng mở rộng giao lưu, nhìn xa trông rộng, chủ yếu là về mặt lễ tiết, không liên quan đến bất kỳ nghị sự thực chất nào. Đã như vậy, bên các anh đã chuẩn bị sẵn sàng để bày tỏ thành ý gì chưa?"
"Thành ý? Cậu đang chỉ đến?"
Liễu Tranh lại cười, không khách sáo dạy bảo: "Bài tập của anh làm cũng quá kém rồi. Ông chủ của anh tay không bắt giặc chạy đến Trung Quốc, lại còn ồn ào đòi gặp lãnh đạo cấp cao, vừa không có nghị sự thực chất mà phía Trung Quốc quan tâm để thảo luận, lại không có biểu hiện mang tính tượng trưng về thành ý, lãnh đạo cấp cao tại sao phải ra mặt gặp ông ta? Đơn vị tiếp đón phía Trung Quốc cũng không có động lực để ý đến ông ta đâu. Các anh ít nhất cũng phải tạo ra một bầu không khí tốt đẹp cho cuộc gặp chứ."
Hồng Quân không khỏi đỏ mặt lần nữa, vội giải thích: "Tôi hiểu cậu đang chỉ đến điều gì, ông chủ tôi tất nhiên sẽ không đến tay không, nếu không thì chính ông ấy cũng chẳng mặt mũi nào mà đến. Về mặt này ngay từ đầu tôi đã gợi ý với công ty, công ty cũng đã sắp xếp, đã bàn bạc xong với Bộ Giáo dục, quyên góp toàn bộ sản phẩm phần mềm của Visier cho mười trường đại học trọng điểm trong nước, giúp các trường đào tạo giáo viên để xây dựng phòng thí nghiệm phần mềm quản lý và triển khai giảng dạy khóa học. Chỉ riêng khoản quyên góp này giá trị đã lên tới một trăm năm mươi triệu đô la; còn sẽ chính thức tuyên bố cung cấp kế hoạch đào tạo toàn diện cho liên minh đối tác tại Trung Quốc, đào tạo một nghìn chuyên gia quản lý dự án và tư vấn nghiệp vụ tại Trung Quốc; còn sẽ ký thư ý định với ban quản lý các khu công viên phần mềm ở Tây An, Đại Liên, cam kết sau này sẽ chuyển các đơn hàng gia công dự kiến lên tới hàng chục triệu đô la mỗi năm sang Trung Quốc làm. Không giấu gì cậu, mấy ngày nay công ty chúng tôi căn bản không màng đến chuyện kiếm tiền ở Trung Quốc, đều đang bận rộn mang tiền đến Trung Quốc đây, chính là để tạo bầu không khí tốt khi ông chủ lớn đến."
Liễu Tranh lúc này mới thấy yên tâm đôi chút, nói: "Ừm, thế còn tạm được, nếu không các anh cũng quá không biết điều, không có phong thái mà một công ty lớn nên có. Nói đi cũng phải nói lại, các anh chắc chỉ mấy ngày nay mới nghĩ đến chuyện mang tiền đến Trung Quốc, trước và sau đó chẳng phải vẫn chỉ nghĩ đến việc kiếm tiền ở Trung Quốc sao? Tôi thấy cứ tìm Bộ Giáo dục làm đơn vị tiếp đón chính đi, đồng thời đa phương cùng tiến, các tỉnh thành liên quan cũng có thể làm văn bản báo cáo lên Văn phòng Quốc vụ viện, tổng hợp lại gửi đến chỗ thư ký lớn của 'số ba', gặp được hay không vẫn có khả năng, chỉ là không biết thời gian có sắp xếp được không. Đúng rồi, các anh có định tìm truyền thông để 'thổi gió' trước không?"
"Tất nhiên rồi, chủ yếu là một số phương tiện truyền thông trong ngành."
"Thế thì không đủ, tuyên truyền của các anh chủ yếu nhắm vào khách hàng nhỉ? Ý tôi là 'thổi gió' lên phía trên. Tôi giúp anh liên hệ với một phóng viên, nhờ anh ấy làm một bài phỏng vấn chuyên sâu cho các anh sớm nhất có thể, đăng lên nội san."
Hồng Quân trong lòng vui mừng, vừa rót nước cho Liễu Tranh vừa khiêm tốn thỉnh giáo: "Cảm kích không hết! Cậu xem còn có gì dặn dò tiểu nhân làm không?"
Liễu Tranh cũng không khiêm nhường, hào phóng nói: "Công việc bề nổi các anh tranh thủ làm đi, tôi sẽ sớm đi tìm thư ký lớn của 'số ba' để chào hỏi. Anh phải viết ngay cho tôi một bản tóm tắt tình hình, tổng hợp tất cả những gì anh vừa nói với tôi, để khi tôi đi gặp thư ký lớn có cái mà đưa cho ông ấy xem. Đúng rồi, ngoài khái quát về công ty các anh ra, còn phải viết rõ lý lịch cá nhân của ông chủ các anh, đặc biệt phải liệt kê hết các loại danh hiệu lớn nhỏ của ông ấy, bao gồm tên các tổ chức, cơ quan học thuật, thương mại, chính trị, từ thiện, tôn giáo... mà ông ấy tham gia cũng như danh hiệu của ông ấy."
Hồng Quân cười, không đồng tình trêu chọc: "Xem ra các vị cũng không thoát tục được nhỉ, chẳng lẽ cũng phải giống như ngoài xã hội, phải dựa vào vô số danh hiệu mới chứng minh được giá trị của một người sao? Đeo cho một người đủ loại danh hiệu cũng giống như bơm nước vào thịt lợn, thuần túy là để tăng trọng lượng. Bơm càng nhiều nước thì chứng tỏ bản thân miếng thịt lợn đó càng không có trọng lượng, đeo càng nhiều danh hiệu thì chứng tỏ bản thân người đó càng không có trọng lượng."
Liễu Tranh bình thản đợi nụ cười trên mặt Hồng Quân dần tắt đi mới không chút nể nang đáp trả: "Cái miệng của anh vẫn như xưa, không phân biệt phải trái mà phát ngôn bừa bãi. Tôi thấy cái bệnh tự cho mình là đúng của anh không bỏ được rồi. Tôi nhấn mạnh lại lần nữa, cuộc tiếp kiến này thuộc hoạt động ngoại giao chính thức, các bộ phận liên quan buộc phải dốc toàn lực để kiểm soát. Trước khi quyết định có tiếp kiến hay không, các bên liên quan tất nhiên phải tìm hiểu các thân phận khác nhau của đối phương. Một khi sau đó mới phát hiện ông chủ các anh còn có thân phận nhạy cảm nào đó không phù hợp, chúng tôi sẽ rất bị động, cuộc tiếp kiến lần này rất có thể bị những kẻ có ý đồ xấu lợi dụng, sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng. Anh tưởng đây là trò đùa à?"
Hồng Quân bị Liễu Tranh giáo huấn đến mức không còn chỗ dung thân, nhưng chỉ có thể tâm phục khẩu phục nói: "Ừm, tôi biết rồi."
Liễu Tranh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ bừng của Hồng Quân, mỉm cười nói: "Xem ra bao nhiêu năm qua anh vẫn có chút tiến bộ, ít nhất cũng biết cúi đầu." Cô đưa tay vén lại mái tóc sau gáy, rồi dặn dò: "Vậy cứ thế đi, anh phải nhanh chóng về làm bài tập đi. Hai tuần tới anh sẽ rất khó tìm được tôi, anh yên tâm, tôi sẽ chủ động tìm anh." Không đợi Hồng Quân phản ứng, Liễu Tranh đã lấy điện thoại ra bấm số, nói với đầu dây bên kia: "Tôi xuống ngay đây, anh lái xe đến cửa đi."
Liễu Tranh cất điện thoại, vừa đứng dậy vừa nói với Hồng Quân: "Sao anh chẳng uống ngụm nước nào thế? Anh đấy, bệnh cũ vẫn không sửa được, công việc của anh là khua môi múa mép, không uống nhiều nước sao được?!"
Hồng Quân rất ngoan ngoãn nâng ly thủy tinh lên, làm bộ làm tịch nhấp một ngụm trà đã nguội, lẩm bẩm: "Cậu đấy, cũng là bệnh cũ, lúc nào cũng muốn thay đổi tôi."
Liễu Tranh nghiêng đầu nhìn Hồng Quân cười một cái rồi đi về phía cửa phòng. Hồng Quân vội vàng bước nhanh lên phía trước mở cửa, tay anh vừa chạm vào tay nắm cửa thì nghe thấy Liễu Tranh nói: "Anh nhớ kỹ, chỉ có người thực lòng tốt với anh mới muốn thay đổi anh thôi."
---❊ ❖ ❊---
Thứ Ba tuần thứ hai của tháng 3, sau gần một tháng chuẩn bị khẩn trương, diễn đàn cấp cao do ICE策划 (lên kế hoạch) cho Tập đoàn Tài nguyên Nhất với chủ đề "Tài nguyên Nhất thế hệ mới, ứng dụng ngành nghề thế hệ mới" cuối cùng đã diễn ra đúng hẹn tại Đại sảnh tiệc của khách sạn Trường Thành. Ngày hôm nay là ngày hội của Tiểu Đàm, anh cùng Giáo sư Vưu và Tổng giám đốc Hình Chúng của Tập đoàn Tín Viễn Liên đường hoàng trở thành chủ nhân của diễn đàn. Điều khiến anh hơi tiếc nuối là Peter không thể đến, đành để Du Uy đại diện công ty ICE có bài phát biểu ngắn, tuy nhiên Du Uy hoàn toàn không thể lấn át được hào quang của Tiểu Đàm, cùng lắm chỉ là một con rối. Một điều đáng tiếc nữa là Tổng giám đốc Trịnh, Phó tổng giám đốc thường trực kiêm Tổng giám đốc bộ phận Công nghệ thông tin của Tập đoàn Tài nguyên Nhất, nhân vật cốt cán của dự án NOMA, đã không xuất hiện. Tuy nhiên, Tiểu Đàm cũng đã rất mãn nguyện, trụ sở chính của Tập đoàn Tài nguyên Nhất và các công ty cấp tỉnh đều đến không ít lãnh đạo, bạn mới và cố nhân khiến Tiểu Đàm bận rộn không ngớt.
Diễn đàn kết thúc vào gần bốn giờ chiều, Tiểu Đàm len lỏi trong dòng người giải tán để chào tạm biệt từng VIP, rồi tiễn Giáo sư Vưu và Hình Chúng từ hội trường tầng hai ra ngoài sảnh. Cho đến khi tiễn Hình Chúng lái chiếc Audi A8 đưa Giáo sư Vưu đi, anh mới quay lại Đại sảnh tiệc để cảm nhận lại cảm giác thành tựu lúc nãy. Đại sảnh trong chớp mắt đã trở nên trống trải, băng rôn đã được gỡ xuống, trên thảm vương vãi không ít tài liệu hội nghị. Các khách mời vốn rất giỏi trong việc "gạn đục khơi trong", cái mang đi là quà tặng, cái để lại là tài liệu. Có vài nhân viên phục vụ đang sắp xếp lại bàn ghế, xem ra buổi tối lại có một hoạt động khác. Linda dẫn theo vài cô gái của công ty quan hệ công chúng và Tập đoàn Tín Viễn Liên đang thu dọn thiết bị và gian hàng. Tiểu Đàm lúc này đang hứng thú, liền đi vào giữa nhóm các cô gái này để phát huy sở trường bông đùa của mình.
Bỗng nhiên, Tiểu Đàm cảm thấy dưới tấm thảm dày dặn, mềm mại truyền đến từng đợt rung chuyển. Anh nhanh chóng nhận ra đây là có người đang bước những bước chân nặng nề đi tới. Anh quay đầu lại, nhìn thấy Du Uy mặc vest chỉnh tề, tay phải xách một túi gậy golf cắm đầy gậy, đang thở hổn hển bước tới. Tiểu Đàm vội theo phản xạ tránh xa Linda một chút, mà Du Uy đi đến cách anh vài mét thì dừng lại, ném túi gậy nặng trịch xuống thảm, lớn tiếng gọi: "David, cậu qua đây!"
Tiểu Đàm thấy người tới không có ý tốt, đành phải đâm lao thì phải theo lao đi qua, miệng xã giao: "Diễn đàn hôm nay tổ chức tốt lắm, nhờ có sự hỗ trợ hết mình của anh và Linda cả đấy."
Đợi Tiểu Đàm đến gần, Du Uy dùng chân đá vào túi gậy, ra lệnh: "Cậu xách đi, tôi có chuyện muốn nói với cậu." Nói xong liền quay lưng bỏ đi, đi về phía một góc trong sảnh tiệc.
Tiểu Đàm nhận ra ngay túi gậy, lòng càng hoảng loạn, vừa nghe lệnh tiến lên xách túi gậy bám theo sau Du Uy, vừa vội vàng nói: "Này, anh biết tại sao vị quản lý cấp cao của SingTel mà chúng ta mời từ Singapore sang lại nói hay thế không? Vì ông ấy thực ra không phải người của SingTel thật, ông ấy là một consultant (tư vấn) của ICE khu vực Châu Á - Thái Bình Dương chúng ta đấy. Thế nào? Màn giả khách hàng hiện thân thuyết pháp này tuyệt đối là thật giả lẫn lộn rồi chứ?"
Du Uy đi đến góc phòng rồi quay lại, lạnh lùng nhìn Tiểu Đàm, dùng tay chỉ vào túi gậy golf, hỏi: "Cái này cậu chắc không nhận ra chứ? Nói xem, chuyện là thế nào?"
Tiểu Đàm đặt túi gậy xuống, xoa tay nói: "Cái này sao lại rơi vào tay anh? Là Tổng giám đốc Trịnh đưa cho anh à?"
Du Uy chống hai tay lên hông, tức giận không thể kìm nén: "Cậu còn mặt mũi hỏi tôi?! Cậu nói xem, ai cho phép cậu tặng đồ cho