Có thể thấy rõ, việc một người có phải là "trai thẳng" hay không, chẳng hề liên quan gì đến chuyện có một cô em gái xinh xắn, cùng sở thích chơi game hay không.
Thẳng thì vẫn cứ là thẳng thôi.
Hứa Thanh Như thích chơi game, nhưng cô nàng chẳng mấy khi theo dõi các giải đấu. Ba cô bạn đi cùng cô lại càng không thể gọi là yêu thích trò chơi điện tử.
Y Thần Troy của chiến đội Thịnh Thế trong mắt Từ Bằng Phi là nhân vật tầm cỡ ngôi sao, nhưng trong mắt các cô, anh ta chẳng khác gì người qua đường.
Chẳng bao lâu sau, Từ Bằng Phi – người đang hào hứng giới thiệu với mọi người về trường đại học Phục Đán và tin tức của câu lạc bộ thể thao điện tử – đã bị gọi đi. Người đến tìm anh ta đeo thẻ làm việc, trông có vẻ cũng là một nhân viên trong câu lạc bộ.
Rất nhanh, Phương Lạc và nhóm bạn nhìn thấy cửa lớn của phòng hội nghị mở ra. Tất cả những người đang đứng ở hành lang đều nhanh chóng đi vào trong. Những nhân viên câu lạc bộ đeo thẻ làm việc có trách nhiệm hướng dẫn các thành viên mới và cũ vào chỗ ngồi.
Từ Bằng Phi từ văn phòng bên cạnh bước ra, vừa đeo thẻ làm việc vào cổ, vừa quay đầu dặn dò người bên cạnh những câu đại loại như: "Người ta đã đến cổng trường rồi, lát nữa lúc chúng ta xuống đón, mọi người nhớ chú ý hình tượng một chút".
Vừa quay đầu lại, anh ta thấy Phương Lạc và nhóm bạn vẫn đang đứng ở hành lang bên ngoài, bèn rảo bước tới nói: "Các cậu cũng vào phòng hội nghị đi, chỗ ngồi không cố định đâu, ai vào trước thì ngồi trước".
"Như vậy có tiện không?" Hứa Thanh Như hơi do dự.
"Không sao, chẳng ai biết các cậu là người trường khác đâu, mau vào đi, không lát nữa là phải đứng xem đấy."
Nghe vậy, mọi người không còn do dự nữa.
Lúc vào trong, vận may của họ cũng khá tốt, vài hàng ghế cuối cùng vẫn còn trống. Bốn cô gái ngồi ở hàng áp chót, còn Phương Lạc và Tả Thần Hạo thì ngồi ngay phía sau họ.
"Anh họ mình bảo, quy trình hoạt động hôm nay là họp mặt ở đây trước, khoảng mười mấy phút đến nửa tiếng, sau đó sẽ đến quán net mà họ đã bao trọn và trang trí sẵn. Anh ấy chỉ phụ trách một trận đấu biểu diễn PUBG, đánh xong là thời gian còn lại dành cho các trò chơi khác, lúc đó anh ấy có thể rời đi, chính thức dẫn chúng ta đi tham quan phong cảnh trường Phục Đán."
Hứa Thanh Như tóm tắt lịch trình hôm nay, mọi người nghe xong đều thấy cũng được.
Ít nhất nghe qua thì có vẻ không tốn bao nhiêu thời gian.
Sau khi họ ngồi xuống, xung quanh vẫn có người lục tục đi vào. Chẳng mấy chốc, toàn bộ phòng hội nghị lớn đã vang lên tiếng xì xào bàn tán, trông có vẻ khá ồn ào.
Đa số mọi người đều bàn luận về nội dung liên quan đến game, sáu người nhóm Phương Lạc ngồi đó trông có chút lạc quẻ.
Tuy nhiên, trong môi trường mà nam giới chiếm đa số, bốn cô gái ngồi cạnh nhau, cộng thêm vẻ ngoài thanh tú của họ, đã thu hút ánh nhìn của không ít "con sói đói", hơi thở hormone kích thích khiến đám đông có chút rục rịch.
Khoảng năm sáu phút sau, cả phòng hội nghị đột nhiên vang lên tiếng huýt sáo và reo hò.
"Ồ! Đến rồi, đến rồi!"
"Y Thần kìa, đúng là Y Thần thật!"
"Trời đất, tôi cứ tưởng bị lừa, không ngờ câu lạc bộ thể thao điện tử lại thực sự mời được đội trưởng chiến đội Thịnh Thế (SSE) đến đây."
Khi Từ Bằng Phi và những người đeo thẻ làm việc hộ tống một thanh niên dáng người hơi đậm bước từ ngoài cửa sổ phòng hội nghị vào cửa chính, cả căn phòng đều bùng nổ trong tiếng reo hò.
Trên mặt nhiều người tràn đầy sự ngạc nhiên và phấn khích, loại biểu cảm vui mừng từ tận đáy lòng ấy rất khó mà giả vờ được. Khi họ nhìn về phía bóng hình ngoài cửa sổ đang mặc chiếc áo phông đặt làm riêng, in ba chữ SSE, trong mắt họ lấp lánh ánh sáng của sự sùng bái thần tượng tột độ.
Khi Phương Lạc cũng như bao người khác, mang theo vẻ tò mò nhìn về phía cửa sổ, trong đoàn người ấy, có một người đã lập tức đánh trúng tâm trí anh, trong một khoảnh khắc, anh hoàn toàn mất hồn.
Là cô ấy sao?
"Đó là cái người Y Thần mà anh Từ nói đến à?" Tả Thần Hạo bất ngờ huých tay Phương Lạc, ánh mắt lộ vẻ tò mò.
"Hả?" Phương Lạc giật mình tỉnh lại, "Cái gì? Hình như là vậy."
"Cái gì mà hình như, chẳng phải cậu cũng chơi game sao? Chẳng lẽ không biết?" Tả Thần Hạo cạn lời.
"Vậy chắc là đúng rồi."
Phương Lạc ép bản thân thu hồi ánh mắt từ bóng hình cô gái cao ráo, mặc sơ mi trắng, mái tóc dài bay bổng, khí chất phi phàm kia lại. Anh nhìn kỹ người thanh niên đang ngồi ở giữa bàn chủ tọa, cơ bản đã xác nhận.
Đây đúng là đội trưởng của chiến đội SSE, một trong ba tay súng cừ khôi nhất của giải đấu PUBG trong nước, kỹ năng bắn súng nổi tiếng ổn định và chuẩn xác, là khách quen trên bảng xếp hạng Chiến Thần.
Xem qua bao nhiêu video thi đấu, Phương Lạc vẫn có ấn tượng về người này.
Tất nhiên, anh không hề biết mình từng đối đầu với người này.
Phương Lạc hiện tại rất tôn trọng những cao thủ trong giới chuyên nghiệp này, không ít kỹ thuật của anh đều là học từ lối đánh của họ trong các trận đấu.
Sau khi đưa ra câu trả lời khẳng định cho Tả Thần Hạo, ánh mắt Phương Lạc lại quay về bóng hình ở cửa ra vào.
Nhiều năm không gặp, cô vẫn giữ nguyên những đường nét năm nào, chẳng thay đổi chút nào!
Không đúng, có thay đổi, trở nên lạnh lùng hơn và xinh đẹp hơn.
Mặc dù trông khóe miệng cô như đang hơi nhếch lên, có vẻ là đang mỉm cười, nhưng quan sát kỹ sẽ thấy, toàn thân cô lại toát ra một loại khí chất băng giá "người lạ chớ lại gần".
Đó là một phong thái cao ngạo vừa vặn.
Không khiến người ta cảm thấy cô cực kỳ khó gần, nhưng lại khiến người ta vô thức chỉ dám dừng lại ở mức xã giao, không dám đào sâu giao tiếp.
Theo từng bước chân cô lên sân khấu, buổi họp mặt này cũng chính thức bắt đầu.
Khi âm thanh từ micro thu vào, mã hóa rồi truyền ra loa, sẽ có một mức độ biến dạng nhất định. Một số người khi nói qua micro, chất giọng vốn dễ nghe thường ngày sẽ mất đi không ít sức truyền cảm.
Còn cô thì khác.
Năm xưa, Phương Lạc từng nghe cô nói chuyện, và bây giờ là lần đầu tiên trực tiếp thấy cô dùng micro phát biểu. Dù là trong trường hợp nào, chất giọng của cô vẫn cực kỳ mỹ miều, giọng nói trầm ấm pha chút trung tính ấy, ngay khoảnh khắc cất lời, đã chinh phục tất cả mọi người.
Cô vẫn là cô gái chói lọi ấy.
Vẫn như thời trung học, con thiên nga trắng tên Thẩm Diệu Ngư mà tất cả học sinh toàn trường đều phải ngước nhìn, khiến người ta không kìm được cảm giác tự ti.
Quy trình của buổi họp mặt thực ra rất đơn giản, chính là sau khi Troy của chiến đội Thịnh Thế chào hỏi mọi người, trò chuyện một chút về chiến đội, nói về kế hoạch của câu lạc bộ, tiếp đó là phần đặt câu hỏi của người hâm mộ.
Là người từng làm kiêm nhiệm vị trí dẫn chương trình trên kênh Game Phong Vân, Thẩm Diệu Ngư đương nhiên không gặp bất cứ khó khăn gì trong việc ứng phó. Cô cơ bản kiểm soát được nhịp độ toàn trường, ngay cả khi có người thỉnh thoảng hỏi Troy những câu khá nhạy cảm, cũng đều được cô hóa giải một cách khéo léo.
Mọi thứ đều tỏ ra vô cùng thuần thục.
Dường như cô vốn dĩ nên là như vậy.
Từ "dường như" này xem ra có phần thừa thãi.
Phương Lạc lặng lẽ ngồi trên ghế, không nhúc nhích, cứ thế xem hết buổi họp mặt. Cho đến khi mọi người đều đứng dậy bắt đầu đi ra ngoài, chuẩn bị cho hoạt động tiếp theo, anh vẫn ngồi yên tại chỗ.