Phương Lạc biết vũ khí trong trò chơi này có độ giật, kỹ năng ghì tâm khi bắn liên thanh trong CSGO cậu cũng biết, cậu cứ ngỡ mình có thể dựa vào kinh nghiệm trước đây để ghì tâm, nhưng không ngờ, sự khác biệt lại lớn đến thế.
Khoảnh khắc ngón tay ấn vào nút trái chuột, độ rung lắc của nòng súng khiến cậu có cảm giác như đang ôm một khẩu súng máy hạng nhẹ lúc còn trong quân ngũ.
Tuy nhiên, vấn đề độ giật vẫn chưa phải là thứ đáng ngại nhất, mấu chốt là Phương Lạc đã bỏ qua sự khác biệt giữa sát thương vũ khí và độ bảo vệ của mũ bảo hiểm trong "Tuyệt Địa Cầu Sinh" so với CSGO. Cậu vốn tưởng phát súng đầu tiên trúng đầu là có thể kết liễu đối thủ ngay lập tức, nhưng...
Sau một thoáng ngập ngừng, Phương Lạc lấy từ trong ba lô ra một quả lựu đạn mảnh. Nhìn kiểu dáng thì có vẻ là loại lựu đạn tiêu chuẩn được quân đội nước ngoài trang bị phổ biến vào thập niên 60-70 của thế kỷ trước. Về hiệu quả sát thương thì chỉ có thể nói là ở mức trung bình, không biết trong trò chơi này thì hiệu quả ra sao.
Sau khi nhấn nút trái, quỹ đạo đường cong xuất hiện trên màn hình khiến Phương Lạc cảm thấy rất thoải mái. Điểm này khá thân thiện với người mới, không đến mức khiến người chơi khó kiểm soát góc độ và khoảng cách ném.
Ở khoảng cách tầm hai mươi mét, Phương Lạc đang nấp sau chiếc xe Jeep tranh thủ lúc đối thủ đang dùng thuốc hồi máu, dựa theo quỹ đạo đường cong hiện trên màn hình, ước tính điểm rơi rồi ném quả lựu đạn đi.
Điểm rơi rất hoàn hảo, vừa vặn nằm ở bên hông chiếc xe ben, dựa sát vào phía sau vật cản, nhưng không phát nổ ngay lập tức.
Do là người mới, Phương Lạc không hề biết rằng lựu đạn trong "Tuyệt Địa Cầu Sinh" có thể rút chốt trước.
Người chơi lâu năm đều biết rõ, lựu đạn mảnh trong tay họ thường được thao tác bằng cách rút chốt trước, đợi ngòi nổ trì hoãn 2-3 giây rồi mới ném. Cách này giúp canh thời gian nổ tức thì, để lựu đạn vừa chạm đất là phát nổ, không cho đối phương cơ hội phản ứng.
Vì vậy, khi thấy lựu đạn rơi xuống đất mà không nổ ngay, Phương Lạc có chút ngơ ngác.
Sao lại không nổ?
Chẳng lẽ trong game còn có cả "bom xịt" sao?
Thấy hiệu quả của lựu đạn không như ý muốn, Phương Lạc đành chịu, vội vàng lấy ra một món vũ khí ném khác. Lần này không phải lựu đạn mà là lựu đạn choáng.
Đã có lần thử nghiệm đầu tiên, sau khi chuyển sang lựu đạn choáng, với thiên phú của Phương Lạc, đương nhiên không cần tốn thời gian căn chỉnh góc độ nữa, cậu nhắm thẳng vị trí rồi ném tới.
Cậu nghĩ, lựu đạn choáng chắc không đến nỗi rơi xuống đất mà không nổ như quả lựu đạn mảnh kia đâu. Là thần khí đột kích cận chiến, thứ này cần nhất là nổ tức thì, nếu còn trì hoãn nửa ngày để người ta có cơ hội quay người hoặc ẩn nấp thì đâu còn gọi là thần khí.
Khoảnh khắc lựu đạn choáng rời tay, Phương Lạc nhấn phím số 1, ôm khẩu M416 vào lòng, gần như lao lên cùng lúc với quả lựu đạn choáng, nhưng cậu chọn lao về phía bên kia của chiếc xe ben.
Ngay lúc lao ra, lựu đạn choáng chạm đất phát nổ, ánh sáng trắng mờ nhạt lóe lên trên màn hình của Phương Lạc. Do khoảng cách hơi xa nên hiệu quả của lựu đạn choáng không gây ảnh hưởng lớn đến cậu.
Ngay sau đó, khi cách đối thủ khoảng mười mét, quả lựu đạn mảnh ném ra trước đó cũng phát nổ. Âm thanh chói tai ngắn ngủi trong tai nghe khá chân thực, chỉ tiếc là không thể cảm nhận được sóng xung kích khi quả bom nổ tung.
Nhờ sự che chắn của hai quả lựu đạn, Phương Lạc đã áp sát, tâm ngắm được đặt sẵn ở vị trí ngang tầm đầu. Cậu đoán đối thủ hẳn đang ngồi xổm sau vật cản, lượng máu không đầy, nếu mình có thể bắn trúng đầu hai phát thì chắc là ổn.
Tuy nhiên, cậu đã đánh giá quá cao đối thủ của mình.
Phương Lạc ngắm sẵn như vậy, khi nhấn phím Ctrl để đi chậm vòng qua chiếc xe ben, cậu phát hiện kẻ kia căn bản không hề nhắm vào mình mà đang... uống nước ngọt.
Thế này thì...
Cũng không thể trách Phương Lạc được, trong tình huống này, dù kỹ năng bắn súng có tệ đến đâu, hai bên gần như đã dán mặt vào nhau, hơn nữa cậu lại đi tới với tư thế ngắm sẵn, đối phương hoàn toàn không ngờ cậu sẽ xuất hiện ở bên hông, chỉ cần nhấn cò một băng đạn thì căn bản sẽ không có khả năng nào khác.
Trừ khi đối thủ là game thủ chuyên nghiệp hoặc người chơi có thiên phú phản xạ cực nhanh.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu thực sự là loại người chơi đó thì sao lại gặp nhau ở cái "ao làng" này chứ? Một ván game 80-90 người, không thể toàn là người mới, tương tự, dù có cao thủ dùng nick phụ để trà trộn thì cũng khó mà trùng hợp đến thế.
Đại thần đâu phải là cải thảo ngoài chợ, muốn gặp là gặp sao?
Cứ như vậy, Phương Lạc đã hoàn thành pha hạ sát đầu tiên của mình trong trò chơi "Tuyệt Địa Cầu Sinh". Thú thật, khi dòng chữ màu đỏ "1 hạ sát" hiện lên trên màn hình, tâm trạng cậu vẫn vô cùng kích động.
Vạn sự khởi đầu nan mà, giờ đã khai trương rồi, về sau sẽ dễ dàng hơn.
Về cái thùng gỗ trên mặt đất, Phương Lạc vẫn luôn tò mò rốt cuộc nó là thứ gì, chẳng lẽ lại là hũ đựng tro cốt thật sao?
Tuy nhiên, chưa kịp để Phương Lạc khám phá bí mật của cái thùng gỗ này, từ phía cậu đi tới, tức là phía đầu cầu bên kia, lại truyền đến tiếng động cơ xe.
Cậu xoay góc nhìn, một chiếc xe hơi nhỏ màu đỏ đang lao tới phía cậu với tốc độ tối đa. Nhìn chiếc xe không hề có dấu hiệu giảm tốc hay dừng lại, Phương Lạc thầm nghi hoặc: Mình đứng lù lù ở đây, chẳng lẽ tài xế không thấy sao?
Nhưng đã có kẻ chặn đường mình, cơ hội dâng tận cửa thế này, cậu cũng chẳng nhân từ làm gì.
Cậu nhấn phím Q muốn học theo kẻ vừa bị mình hạ sát, nấp sau vật cản rồi thò nửa người ra bắn. Nhưng vì không kiểm soát tốt khoảng cách, đứng quá gần vật cản nên không thể ngắm chuẩn, nhân vật trong game cứ liên tục thực hiện động tác thu súng rồi lại nâng súng.
Thấy chiếc xe hơi nhỏ sắp đến nơi, Phương Lạc dứt khoát bước ra khỏi vật cản, tâm ngắm hướng vào người chơi ở ghế lái, nhấn nút trái chuột khai hỏa, đồng thời có ý thức kéo nhẹ chuột về phía hướng cánh tay mình.
"Đoàng đoàng đoàng..."
Âm thanh bắn tự động đặc trưng của M416 vang lên trên cây cầu. Xe của đối thủ lao tới với tốc độ tối đa theo đường thẳng, căn bản không hề né tránh, khoảng cách hai bên chỉ tầm mười mấy mét.
Ở khoảng cách này, người đã dần nắm bắt được một phần kỹ thuật bắn súng như Phương Lạc gần như không cho đối thủ cơ hội, trực tiếp hạ gục người chơi đó ngay trên xe. Nhưng đúng lúc này, bên phải đột nhiên truyền đến một lời nhắc: "Mau né đi, cậu sắp bị đâm rồi!"
Phương Lạc giật mình, theo bản năng nhấn phím cách để nhảy lên, nhưng dù đã nhảy lên, cậu vẫn bị chiếc xe hơi nhỏ màu đỏ đâm văng ra ngoài, góc nhìn lập tức chuyển sang góc nhìn của Chúa.
Dòng chữ "2 hạ sát" trên màn hình còn chưa kịp tan đi, toàn bộ khung hình đã tối sầm lại. Góc trên bên phải cũng hiện lên thông tin hạ sát, nhưng không phải do đối thủ hạ sát, mà là biểu tượng bị phương tiện đâm trúng.
Hy sinh anh dũng!
Một màn kịch tính như vậy khiến Phương Lạc hoàn toàn ngơ ngác. Trong đầu cậu giờ chỉ có một ý nghĩ: "Không phải chứ, công cụ vật lý của trò chơi này chân thực đến thế sao? Tài xế đã xuống xe rồi mà chiếc xe vẫn lao về phía trước như vậy."
Hơn nữa, cậu đã có ý thức né tránh, chiều cao của chiếc xe hơi nhỏ không lớn, cậu đã định nhảy lên để né, nhưng hiện thực lại quá tàn khốc.
Bên cạnh, Trang Khánh Thần vừa nhắc cậu lúc nãy liếc nhìn trang kết quả trên màn hình, hạ sát 2, xếp hạng 48, có chút ngạc nhiên:
"Được đấy người anh em, mới chơi mà một ván đã có hai mạng. Tôi vừa thấy cảnh cậu sấy xe, kỹ năng ghì tâm đó không giống người mới chút nào. Trước đây cậu không phải đang giả heo ăn thịt hổ trước mặt tôi đấy chứ?"