Chi bằng một côn, Sở Vân Phàm đã đánh cho ả Hải tộc kia hiện nguyên hình.
Ả ta bị một gậy đập bay, đầu đầy máu, ôm đầu kêu thảm thiết.
Chỉ một chiêu đơn giản như vậy thôi, ả Hải tộc vừa nãy còn khí thế hừng hực, ra vẻ coi thường loài người yếu đuối, giờ đã bị Sở Vân Phàm cho một bài học nhớ đời.
Lúc này, trên đỉnh núi, không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm không ít bóng người. Những bóng người này ẩn mình trong rừng núi, ai nấy đều mang theo vẻ hung hãn, là đám tán tu từ khắp nơi đổ về.
Tuy các thế lực liên thủ, nhưng với quy mô rộng lớn của hai đảo vườn thuốc, họ không thể phong tỏa hết mọi ngóc ngách, vẫn có rất nhiều tán tu âm thầm lẻn vào.
"Sao lại là hai người bọn họ?” Hiển nhiên, đám tán tu này cũng có ấn tượng sâu sắc với đôi nam nữ Hải tộc này.
Không ít tán tu lộ vẻ kiêng kỵ trong mắt. Họ đều là cao thủ trong giới tán tu, thậm chí có người đạt tới Tiên Thiên lục, thất trọng, là những nhân vật có tiếng tăm.
Nhưng nhiều người đã phải chịu thiệt hại lớn dưới tay đôi nam nữ Hải tộc này. Ai cũng biết chúng khinh miệt loài người, nhưng phần lớn đều không phải đối thủ, chỉ có thể nhẫn nhịn.
Giờ đây, thấy ả Hải tộc kia bị người ta quật ngã lăn quay, kêu la thảm thiết, ai nấy đều kinh ngạc.
"Kia chẳng phải là cái gã dùng côn đang gây náo loạn trên mạng đấy sao?" Có người nhận ra Sở Vân Phàm. Hiện tại, Sở Vân Phàm đang nổi như cồn trên mạng.
"Hóa ra là hẳn!"
Cũng có rất nhiều người vốn dĩ nhắm vào Sở Vân Phàm. Dù sao, Hoàng gia đã treo thưởng lớn trên mạng, rất nhiều người định đến thử vận may, nếu không thì trong thời gian ngắn như vậy cũng không thể tụ tập được nhiều người đến thế.
Nhưng lúc này, thấy Sở Vân Phàm đánh bay cả đôi nam nữ Hải tộc nổi tiếng khó xơi, ai nấy đều cảnh giác, tạm dừng hành động.
Đứng quan sát!
"Nhân tộc quá yếu?" Sở Vân Phàm cười khẩy: "Ta thấy kẻ yếu là ngươi mới đúng!"
Sắc mặt gã Hải tộc tái mét. Sở Vân Phàm dùng hành động thực tế mạnh mẽ tát vào mặt chúng.
"Ta muốn giết hắn!"
Ả Hải tộc bò dậy, ôm cái đầu đầy máu, rít lên đầy vẻ dữ tợn.
Từ khi đặt chân lên đảo vườn thuốc này, ả chưa từng chịu thiệt thòi lớn đến vậy. Ả chưa bao giờ coi loài người ra gì, hầu hết những người cùng cảnh giới đều bị ả đánh cho kêu cha gọi mẹ.
Không ngờ lại bị một tên nhóc loài người trông còn không cao bằng ả đánh cho thảm hại.
Ả gầm lên, hóa ra chân thân, một con hải xà khổng lồ đài mười mấy mét, thân đen trũi, toàn thân phủ vảy.
Tiếng gầm kinh khủng vang vọng như sấm động, từ xa ập đến.
"Tê, lần này tên kia gặp rắc rối rồi!"
Lúc này, nhiều người bắt đầu lo lắng cho Sở Vân Phàm. Ai cũng biết, yêu thú sau khi hóa thành hình người, sức chiến đấu sẽ bị hạn chế nhất định, chỉ khi hóa ra bản thể, chúng mới thật sự đáng sợ.
"Thì ra đây mới là bản thể của các ngươi!"
Sở Vân Phàm cười lạnh.
"Muốn biến thân thì nhanh lên, ta không có thời gian, không rảnh ở đây dây dưa với các ngươi!"
Gã Hải tộc càng thêm khó chịu, gầm lên: "Được, được, được, ta thấy ngươi, tên loài người kia, đúng là chán sống rồi, ta nuốt ngươi!"
Gã ta gào lên một tiếng lớn, cũng hóa thành một con hải xà khổng lồ, còn to lớn hơn cả ả Hải tộc.
Nó dựng thẳng lên, chẳng khác nào một ngọn núi nhỏ. Hai con hải xà đen ngòm lập tức hành động.
À hải xà hét lên một tiếng, lao thăng về phía Sở Vân Phàm, há cái miệng rộng như chậu máu, định nuốt chừng hắn.
Bốn chiếc răng nanh của ả lóe lên ánh sáng lạnh lẽo như kim loại, dường như được đúc bằng kim loại.
Trong lúc Sở Vân Phàm còn chưa nhúc nhích, gã hải xà đã ra tay, dùng đuôi quất mạnh như một chiếc roi dài.
Mây đen kéo đến, phong tỏa mọi đường lui và không gian của Sở Vân Phàm.
Hai bên phối hợp vô cùng ăn ý. Cả hai đều đã bước vào Tiên Thiên bát trọng. Với sự phối hợp của cả hai, cộng thêm thân thể cường hãn của yêu thú biển, dù là cao thủ Tiên Thiên cửu trọng cũng sẽ bị chúng làm cho luống cuống tay chân.
“Muốn chết!”
Sở Vân Phàm không tránh né, vung côn đánh trúng cái đuôi khổng lồ kia.
"Oành!"
Một tiếng nổ lớn, cái đuôi khổng lồ bị cắm xuống đất. Gã hải xà kêu rên liên hồi. Đuôi là bộ phận kiên cố nhất trên cơ thể hắn, dù đối đầu với thần binh lợi khí của loài người cũng không hề lép vế. Bây giờ, bị Sở Vân Phàm đập một gậy, hắn cảm giác như toàn bộ đuôi sắp gãy lìa.
Lúc này, hắn mới hiểu vì sao ả hải xà chỉ bị Sở Vân Phàm đánh trúng một côn đã bay ngược ra ngoài. Không phải ả quá kém, mà là đối phương quá hung tàn.
Ngay lúc này, ả hải xà đã lao đến sát Sở Vân Phàm, há cái miệng rộng như chậu máu, phun ra một làn độc khí. Đây là tuyệt chiêu của ả. Dù là võ giả Tiên Thiên cảnh giới, nếu không chuẩn bị mà nhiễm phải độc khí này, cũng sẽ nhanh chóng thối rữa da thịt mà chết.
Dựa vào chiêu này, ả đã đánh chết không biết bao nhiêu cường giả Tiên Thiên.
Nhưng đối mặt với chiêu này, Sở Vân Phàm không hề sợ hãi. Côn trong tay vung múa, chiêu Thích Già Quăng Công được thi triển.
Sau đó, hắn vung côn đập mạnh xuống, trúng đầu ả hải xà.
"Ầm!"
Cái đầu to như cối xay của ả hải xà bị đập mạnh xuống đất, tạo thành những vết nứt lớn và một cái hố sâu.
Một côn này lấy đi nửa cái mạng của ả. Liên tục bị đánh trúng hai lần, hộp sọ của ả đã vỡ nát, óc và máu văng tung tóe.
Sở Vân Phàm cười lạnh. Độc khí lan ra xung quanh hắn, nhưng không thể phá vỡ cương khí hộ thể trên người hắn, không thể gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào.
"Chuyện này... Chuyện này..." Nhiều võ giả rung động không nói nên lời, nhìn Sở Vân Phàm như nhìn thấy ma. Họ biết Sở Vân Phàm hung hăng, nhưng tàn bạo đến mức này thì đây là lần đầu.
Ả hải xà mà bao nhiêu người không làm gì được, cứ như vậy bị Sở Vân Phàm đánh chết.