Vừa thấy Sở Vân Phàm, Giang Bắc Huyền liền đựng tóc gáy, cứ ngỡ mình nhìn thấy ma nếu không phải kịp nhận ra cái bóng.
Nhưng hắn nhanh chóng trấn tĩnh lại.
"Sở Vân Phàm? Không thể nào! Chẳng phải ngươi đã chết vì trúng đạn hạt nhân rồi sao?" Giang Bắc Huyền hét lớn, giọng lạc cả đi.
Câu nói của Giang Bắc Huyền khiến đám cao thủ Giang gia đang vây công Trần Vĩ giật mình, vội quay đầu nhìn lại, ai nấy đều kinh hãi như gặp quỷ.
Người ngoài chỉ nghe phong phanh, chứ người nhà họ Giang biết rõ chuyện này chính xác đến mức nào.
Đúng như lời đồn, để đối phó Sở Vân Phàm, họ đã phải dùng đến bộ giáp máy diệt quốc vất vả lắm mới có được. Một quả đạn hạt nhân như vậy, dù Tiên Thiên đỉnh phong cao thủ trúng chiêu cũng chỉ có con đường chết.
Vậy Sở Vân Phàm sống lại bằng cách nào?
"Đúng vậy, nên bây giờ ta từ địa ngục trở về, tìm các ngươi tính sổ!"
Sở Vân Phàm nhếch mép cười, nhưng nụ cười toát ra vẻ lạnh lẽo đến rợn người.
"Ca ca, là ca ca!" Sở Tình Huyên mừng rỡ đến phát khóc. Dù luôn tin Sở Vân Phàm vẫn bình an, nhưng ai ai cũng một mực khẳng định, khiến nàng dù không muốn cũng phải tin, chỉ là không dám đối diện với sự thật tàn khốc đó mà thôi.
Giờ đây, khi thấy bóng đáng ca ca, nàng không kìm nén được mà thốt lên.
Bên cạnh, Sở Văn Thành và Dương Nhã Vân ôm chặt nhau, mừng đến rơi nước mắt. Họ không phải nhân vật quyền cao chức trọng gì, chỉ là một cặp vợ chồng bình thường. Thấy con trai bình an trở về, họ không khỏi xúc động.
"Thiếu chủ!"
Trần Vĩ phun ra một ngụm máu tươi. Dù ngực bị đánh lõm sâu, nhưng thân là Tiên Thiên cao thủ, hơn người thường, sức sống của hắn cực kỳ mãnh liệt. Bị trọng thương nhưng vẫn chưa chết.
Lúc này, thấy Sở Vân Phàm, hắn mừng rỡ khôn xiết.
Hắn cũng từng nghĩ Sở Vân Phàm đã chết chắc, và việc hắn liều mạng chỉ là để báo đáp ân tri ngộ.
Nào ngờ, vào lúc tuyệt vọng nhất, Sở Vân Phàm chẳng những không chết mà còn xuất hiện trước mặt họ, như thần binh giáng thế.
Sở Vân Phàm nhìn Trần Vĩ và những người khác, trong lòng hài lòng. Việc Trần Vĩ và đồng đội liều mình tử chiến hôm nay chứng minh ánh mắt ban đầu của hắn không sai. Họ không phải lũ sói mắt trắng ăn cháo đá bát.
"Thiếu chủ cẩn thận, bọn chúng có rất nhiều Tiên Thiên cao thủ!"
Sau giây phút mừng rỡ, Trần Vĩ vội vàng nói.
Hắn biết Sở Vân Phàm đã đạt tới sức chiến đấu của Tiên Thiên, nhưng dù sao đối phương quá đông, Sở Vân Phàm làm sao chống lại?
"Ha ha ha, vừa hay! Sở Vân Phàm, hôm nay đúng là có đường lên thiên đàng ngươi không đi, có cửa địa ngục ngươi lại xông vào!" Giang Bắc Huyền đột nhiên cười lớn, "Ngươi tưởng hôm nay còn có thể thoát thân sao?"
Hơn chục cao thủ Tiên Thiên Giang gia cũng bỏ qua đối thủ của mình, dồn dập bao vây Sở Vân Phàm.
Thực ra, Trần Vĩ và đồng đội đều đã trọng thương, gần như mất hết sức chiến đấu.
Thấy cảnh này, Sở Văn Thành và Dương Nhã Vân, những người vừa mừng con trai bình an trở về, lại không khỏi lo lắng.
Sự đáng sợ của Tiên Thiên cao thủ, họ đã chứng kiến rất rõ. Nếu không có Trần Vĩ và đồng đội liều mảnh chống đỡ, e rằng họ đã không thể cản nổi bất kỳ ai trong số đó, tai họa ập đến ngay lập tức.
Sở Vân Phàm tuy mang danh Tiên Thiên, nhưng tuổi còn trẻ, lại chỉ có một mình, một mình khó địch lại bốn tay.
"Sau lần bị ngươi sỉ nhục, ta ngày đêm khổ luyện, cuối cùng cũng đột phá. Tưởng rằng không có cơ hội báo thù, hiện tại vừa vặn, ngươi nhất định phải chết!"
Giang Bắc Huyền nói, khí thế trên người điên cuồng bộc phát. So với lần ở Thiên Long sơn trang, thực lực của hắn đã mạnh hơn một bậc. Lúc đó hắn chỉ là Tiên Thiên tầng bốn đỉnh cao, còn bây giờ, Giang Bắc Huyền đã vững vàng bước vào Tiên Thiên tầng năm.
Dù chỉ cách nhau một bậc, nhưng chiến lực đã tăng ít nhất năm mươi phần trăm trở lên.
Hắn luôn mong chờ một cơ hội để rửa mối nhục này, và giờ đây, cơ hội đó đã đến.
"Sở Vân Phàm, ngươi còn nhớ lão phu không?" Giang Kiêu cũng bước ra, khuôn mặt già nua lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Vân Phàm.
Hắn vẫn nhớ như in chuyện vì Sở Vân Phàm mà hắn bị Khương Nguyên Bân dạy dỗ như một con chó. Lúc đó hắn đã là Đại trưởng lão, cao thủ cấp Tiên Thiên, còn Sở Vân Phàm là cái thá gì?
"Giang Kiêu? Ngươi lão già này cũng tới đây sao? Còn nhớ ta đã từng nói, ta sẽ giết ngươi. Xem ra phải thực hiện lời hứa đó ngay hôm nay!" Sở Vân Phàm nhìn Giang Kiêu, nheo mắt, trong đáy mắt ánh lên những tia sáng lạnh lùng.
"Ha ha ha, giết ta ư?" Giang Kiêu cười lớn, "Chỉ bằng ngươi?"
Giang Kiêu cũng phóng thích khí thế, linh khí xung quanh dường như bị hắn khống chế. Khí tức kinh khủng khiến người ta không khỏi kinh hãi.
Tiên Thiên tầng năm!
Hơn nữa còn đáng sợ hơn Giang Bắc Huyền. Hắn đã sớm đạt đến Tiên Thiên tầng năm đỉnh cao!
Hai đại cao thủ Tiên Thiên tầng năm, cùng hơn chục cao thủ Tiên Thiên Giang gia không hề kém cạnh, giăng ra một cái lưới trời khó thoát cho Sở Vân Phàm.
Một thế cục chắc chắn phải chết.
Vốn định chém giết người nhà Sở Vân Phàm để cảnh cáo những kẻ khác, không ngờ lại đụng phải Sở Vân Phàm từ địa ngục trở về. Coi như là niềm vui bất ngờ.
"Một, hai, ba, bốn... mười lăm, mười sáu!" Sở Vân Phàm chậm rãi nói, "Hôm nay là ngày Giang Lăng Tiêu đính hôn. Nếu ta tặng hắn mười sáu cái đầu của cao thủ Tiên Thiên, món quà này cũng coi như hậu hĩnh đấy chứ!"
"Thật ngông cuồng! Chết đến nơi còn dám ăn nói xằng bậy. Lần này, không có Lâm Thiếu Vũ đến cứu ngươi đâu!" Giang Bắc Huyền trầm giọng nói. Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, hắn lại đột phá, tự tin tăng vọt. "Hôm nay không chỉ ngươi phải chết, người nhà ngươi cũng vậy, chó gà không tha. Đây chính là cái giá phải trả khi đắc tội Giang gia!"
"Ha ha, thật là uy phong lẫm liệt! Giang gia hôm nay chắc chắn máu chảy thành sông, để rửa cơn giận trong lòng ta!"
Sở Vân Phàm bình tĩnh nói, nhưng ngọn lửa giận trong lòng lại bùng nổ như núi lửa. Người nhà họ Giang đưa ma trảo về phía người nhà hắn, không nghi ngờ gì nữa đã chạm vào vảy ngược của hắn.
Nếu không quấy đảo Giang gia long trời lở đất, khiến chúng trả giá xứng đáng, sao có thể dập tắt cơn giận trong lòng hắn?
"Giang Kiêu lão thất phu, ta đã nói trước sẽ giết ngươi. Vậy thì ngày hôm nay, bắt đầu từ ngươi trước!"
Sở Vân Phàm đột nhiên gầm lên, hai mắt mở trừng trừng, nhắm thẳng vào Giang Kiêu.
Cùng lúc đó, hơn chục cao thủ Tiên Thiên Giang gia vô cùng ăn ý xông về phía Sở Vân Phàm, trong chớp mắt, thế liên thủ hình thành, uy thế vô biên.