Rất nhiều khách khứa chưa kịp vào trong đều dừng chân vây xem. Sự việc này quả thật là một biến cố bất ngờ, đặc biệt là khi họ lần đầu tiên biết đến giao ước sinh tử một năm giữa Sở Vân Phàm và Giang Lăng Tiêu. Khi đó, Sở Vân Phàm đã bị họ coi như là kẻ chết.
Bởi vậy, họ chỉ thoáng quan tâm đến chuyện này rồi quên bẵng đi. Ai ngờ Sở Vân Phàm lại xuất hiện.
Không những không chết như mọi người dự đoán, mà còn sống rất tốt.
"Nếu tôi nhớ không nhầm, Sở Vân Phàm chưa đến hai mươi tuổi thì phải!"
"Đúng vậy, hắn còn chưa tới hai mươi. Giờ nhìn lại, hẳn là vừa mới bước vào Tiên Thiên cảnh giới. Chẳng trách dám lớn lối với Giang Lăng Tiêu!"
“Hôm nay Giang gia muốn thông gia với Đường gia, e rằng không đễ dàng như vậy!"
Không ai muốn ngăn cản Sở Vân Phàm. Ngược lại, những vị khách đến từ các gia tộc, môn phái, tài phiệt đều mong Sở Vân Phàm gây ra náo động lớn hơn.
Giang gia và Đường gia thông gia, nhìn thế nào cũng khiến người ta cảm thấy bất an. Hai con quái vật khổng lồ liên thủ, ngay cả Liên bang Nhân loại cũng phải dè chừng.
Nếu chỉ là thông gia bình thường thì không có gì đáng nói. Các gia tộc thông gia không phải chuyện hiếm. Nhưng những hành động liên thủ trước đây của Giang gia và Đường gia cho thấy đây không chỉ là một cuộc hôn nhân đơn giản, mà có thể là điềm báo cho sự hợp nhất của hai nhà.
Không ai biết lý do gì khiến hai đại quái vật khổng lồ này liên thủ, trước đây chưa từng có tiền lệ.
Nhưng có một điều họ biết chắc chắn, nếu có ai đó có thể ngăn cản chuyện này, thì quá tốt.
Và khi Sở Vân Phàm vận đủ chân khí gầm lớn, toàn bộ Giang gia tổ trạch đều bị chấn động.
Rất nhanh, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Một đám cao thủ, bao gồm cả khách khứa, từ khắp nơi đổ xô đến trước cửa Giang gia tổ trạch.
"Sở Vân Phàm, ngươi muốn làm gì?" Người xuất hiện đầu tiên trước mặt mọi người không ai khác chính là Chu Bất Diệt, đạo sư hàng đầu của Liên bang Đại học, đồng thời cũng là sư phụ của Giang Lăng Tiêu.
Nhìn thấy Sở Vân Phàm còn sống, Chu Bất Diệt ban đầu vô cùng kinh ngạc, sau đó nổi trận lôi đình.
Sở Vân Phàm dám đến phá đám cưới của đệ tử hắn. Nhìn thấy một loạt đầu người kéo dài phía sau Sở Vân Phàm, trong mắt hắn lóe lên sát ý kinh người.
"Ta muốn làm gì? Ta chỉ là đến thực hiện giao ước sinh tử một năm trước mà thôi!" Sở Vân Phàm bình tĩnh nói.
"Ngươi kéo theo một loạt đầu người phía sau, ngươi dám giết người! Ngươi có biết, giết người trong Liên bang là trọng tội!" Chu Bất Diệt quát lớn.
Khách khứa xung quanh bĩu môi. Nói hay lắm, cứ như ai chưa từng giết người vậy. Chỉ là theo quy tắc ngầm, không được phép giết người trên địa bàn của Liên bang Nhân loại. Còn ở dã ngoại, Liên bang Nhân loại không quản được nhiều như vậy.
"Những kẻ này chỉ là cường đạo xông vào nhà ta, có ý đồ bất chính với người nhà ta. Theo luật pháp Liên bang, loại người này giết cũng đáng!" Sở Vân Phàm thản nhiên nói.
Những vị khách khứa ở đây đều là nhân vật cỡ nào, loại tràng điện nào chưa từng thấy. Gần như ngay lập tức họ đã hiểu ra ý đồ của Sở Vân Phàm. Sở Vân Phàm vào lúc này kéo theo đầu người đến gây sự, chỉ có một khả năng.
Giang gia không chỉ phái người dùng đạn hạt nhân ám sát Sở Vân Phàm, mà còn phái đại lượng cao thủ xông vào nhà Sở Vân Phàm để đuổi tận giết tuyệt.
Họ gần như lập tức nghĩ đến mục đích của Giang gia khi làm như vậy: dằn mặt, giết gà dọa khỉ.
Đây là điều không cần nghi ngờ. Các thế lực lớn thường làm như vậy, bởi vì họ biết nếu không thể dập tắt những mầm mống xấu ngay từ đầu, sẽ vô cùng hậu hoạn.
Nhưng họ vẫn kinh ngạc trước sự tàn bạo của Giang gia. Bất kể là việc thả đạn hạt nhân ở Thiên Long Sơn Trang, hay là tàn sát cả nhà người khác trong Liên bang, đều là những vụ án chấn động.
Thiên Long Sơn Trang không dễ trêu, chính phủ Liên bang càng không thể động vào. Khiêu khích chính phủ Liên bang, nhất định phải trả giá đắt.
Lần này Giang gia không biết phải trả bao nhiêu cái giá mới đủ, nhưng họ vẫn làm như vậy. Thù hận này lớn đến mức nào?
Điều khiến nhiều người cảm thấy im lặng là, dường như sau khi trả một cái giá lớn như vậy, họ vẫn không thành công.
Không những Sở Vân Phàm sống sót, mà dường như những cao thủ đi tàn sát cả nhà Sở Vân Phàm đều bị đánh bại, bị cắt đầu.
Có thể nói là trộm gà không thành còn mất nắm gạo!
"Còn đám ngụy biện! Mặc kệ là nguyên nhân gì, chờ ta bắt ngươi lại rồi từ từ hỏi!” Chu Bất Diệt đương nhiên biết những cái đầu kia là gì. Trên thực tế, chuyện này cũng có bóng dáng của hắn, chỉ là người trực tiếp thi hành là Giang Bắc Huyền và Giang Kiêu mà thôi.
Vì vậy, hắn không thể để Sở Vân Phàm tiếp tục nói!
"Chu Bất Diệt, ngươi dám động thủ với ta? Ngươi sau này không muốn lăn lộn ở Liên bang Đại học nữa sao?" Sở Vân Phàm hét lớn.
Chu Bất Diệt cũng giật mình. Lúc này ra tay bắt Sở Vân Phàm, sau này hắn có thể sẽ rất khó sống ở Liên bang Đại học. Mâu thuẫn giữa Sở Vân Phàm và Giang Lăng Tiêu là vấn đề của riêng họ, nhưng nếu hắn thay mặt Giang gia ra tay, cái mũ "ăn cây táo rào cây sung" sẽ không gỡ xuống được.
Không một thế lực nào có thể dung thứ cho thành viên của mình cấu kết với người ngoài để đối phó với thành viên khác.
"Vậy ta tới giết ngươi!”
Bỗng dưng, một tiếng rống to vang vọng, sóng âm cuồn cuộn trong không trung.
Ngay sau đó, một ông lão tóc bạc da mồi, mắt dài hẹp đi nhanh tới, lạnh lùng nhìn Sở Vân Phàm.
"Giang Kình! Lại là Giang Kình, đại trưởng lão của Giang gia!"
"Quả nhiên không sai, đúng là hắn! Trưởng lão đứng đầu trong trưởng lão đoàn Giang gia, luận địa vị chỉ đứng sau Giang gia lão tổ và gia chủ Giang gia!"
“Hôm nay là ngày vưi của Giang gia, Sở Vân Phàm này rõ ràng là đến phá đám. Giang gia có thể tha cho hắn mới lạ!”
Tuy rằng nhiều người muốn thấy Giang gia và Đường gia thông gia thất bại, nhưng họ sẽ không vì Sở Vân Phàm mà đối đầu với Giang gia đang nổi cơn thịnh nộ.
"Sở Vân Phàm, hôm nay là ngày vui của Giang gia ta, ngươi lại dám đến quấy rối, thực sự là không thể dung thứ!"
Mặt Giang Kình trầm như nước. Hành vi của Sở Vân Phàm không khác nào khiêu khích Giang gia. Hôm nay nếu không giết Sở Vân Phàm, Giang gia sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.
"Các ngươi Giang gia trước tiên phái người dùng đạn hạt nhân tập kích ta, sau lại phái người muốn tàn sát cả nhà ta, uy phong thật lớn!" Sở Vân Phàm lạnh giọng nói, "Đây chính là cách làm việc của Giang gia các ngươi sao? Một mặt đáp ứng ta giao chiến một năm, một mặt nhiều lần phái người đánh giết ta. Hay là nói Giang Lăng Tiêu ngươi sợ, đã không dám đánh với ta một trận!"
Âm thanh của Sở Vân Phàm càng lúc càng lớn, những câu cuối cùng chấn động cả Giang gia tổ trạch.
"Muốn chết!"
Trong mắt Giang Kình lóe lên sát ý, nhưng khi hắn đang định động thủ, bỗng dưng, một tiếng nói từ đằng xa truyền đến.
"Chậm đã!"