Lời nói này khiến đám người Liên bang chấn động, họ biết, đây là một nhân vật hung hãn.
Hơn nữa, hắn đến đây rõ ràng là vì Sở Vân Phàm!
Những kẻ đứng sau hắn cũng tỏ vẻ nóng lòng muốn thử. Thấy Sở Vân Phàm chưa xuất hiện, chúng có vẻ thất vọng.
Trong số đó, một cô gái áo đen đứng phắt dậy, chỉ thẳng vào Đường Tư Vũ: "Sở Vân Phàm giết em trai ta, khiến gia đình ta đau khổ tột cùng. Hắn đến, ta sẽ giết hắn. Nếu hắn không đến, ta sẽ giết ngươi trước, để hắn nếm trải cảm giác đau khổ tận tim gan!"
Cô gái áo đen lao thẳng đến Đường Tư Vũ. Ả là đệ tử Thần Quyền Tông, chính là tỷ tỷ của gã đệ tử Thần Quyền Tông từng bị Sở Vân Phàm đánh bại.
Đường Tư Vũ sắc mặt không đổi, đáp: "Chắng phải em trai ngươi cũng giết người bừa bãi sao? Ra tay cũng tàn độc như vậy, chăng qua là chết đáng tội thôi!”
"Tiện nhân, im miệng!" Cô gái áo đen hét lên. "Mạng của bọn chúng sao có thể so sánh với em trai ta? Giết thì đã sao! Sở Vân Phàm dám giết người của Thần Quyền Tông, ta phải giết hắn!"
"Vậy thì cứ thử xem!" Đường Tư Vũ nói. "Ai còn có thù oán với hắn, cứ tìm ta mà trả. Hắn giết hay ta giết, cũng như nhau thôi!"
"Được!"
Sở Hạo Nguyệt thầm khen hay. Hắn đã đánh giá thấp Đường Tư Vũ.
“Chờ ta đập nát đầu ngươi, ta muốn xem ngươi còn mạnh miệng được không!”
Cô gái áo đen cười lạnh, song quyền như búa tạ, xé gió lao thẳng đến trước mặt Đường Tư Vũ.
Đường Tư Vũ không hề nao núng, trường kiếm trong tay lại phát ra ánh sáng lạnh lẽo.
Hai cô gái giao chiến ngay tại chỗ, không có chút vẻ đẹp nào, chỉ có sự hung hiểm tột độ.
Những người ở đây đều là cao thủ.
Họ nhận ra rõ sự nguy hiểm trong mỗi chiêu thức. Chỉ cần sơ sẩy một chút, cái chết thảm khốc sẽ đến ngay lập tức.
Rất nhanh, mọi người nhường ra một khoảng trống cho hai cô gái giao đấu.
Lúc này, gã đàn ông tay cầm song phủ bước ra, chỉ vào đám người Liên bang: "Nghe nói các ngươi là tinh anh cao thủ của Liên bang, ta không tin. Hôm nay ta đến lĩnh giáo vài chiêu, ai dám ra chỉ giáo?"
Đến lúc này, mọi người Liên bang đã hiểu. Lời Ngụy Tử Hùng nói về giao lưu sâu rộng chỉ là vô nghĩa, rõ ràng là chúng đến gây sự.
Nhưng bọn họ không hề sợ hãi. Phải biết, họ đều là những thiên tài trẻ tuổi thành danh từ lâu trong Liên bang, ai cũng kinh qua trăm trận, thực lực cao cường.
“Ta tới"
Một ngọn trường thương vọt ra từ đám đông, một thanh niên vóc dáng vạm vỡ nhảy ra, trường thương đâm thẳng vào gã đàn ông tay cầm song phủ.
Một thương này, như độc long xuất động, tựa hồ muốn đâm thủng cả trời sao.
"Thương pháp của Trương Tử Cương ngày càng tinh diệu. So với mấy năm trước giao đấu, mạnh hơn rất nhiều!"
Một người từng giao thủ với Trương Tử Cương lên tiếng.
Nhưng chưa dứt lời, đã thấy gã đàn ông gầy gò tay cầm song phủ vung một búa chặn đứng trường thương.
"Ầm!"
Tiếng va chạm như tiếng pháo nổ. Trương Tử Cương suýt chút nữa không giữ được trường thương, liên tiếp lùi về phía sau.
Gã gầy gò tay cầm song phủ chớp nhoáng lao đến.
Một búa bổ thẳng vào ngực Trương Tử Cương.
Trương Từ Cương không kịp phản ứng, trúng trọn đòn, cả người như bị đánh mạnh, văng ra vài mét, ngã xuống đất. Lồng ngực hắn gần như bị phá tan, may có giáp bảo vệ, nhưng giáp đã vỡ nát.
Xương ngực cũng vỡ vụn.
Chỉ một búa!
Một búa này nặng đến mức nào, có thể tưởng tượng được.
Nhiều người chứng kiến, hít một ngụm khí lạnh, kinh hãi tột độ.
Sức mạnh của gã gầy gò tay cầm song phủ quả thực có thể so với yêu thú.
Đòn búa này không hề có kỹ xảo, chỉ đơn giản là một búa bổ trọng thương đối thủ.
"Chỉ có vậy thôi sao? Nghe danh không bằng gặp mặt. Nếu các ngươi chỉ có trình độ này, tốt nhất đừng ra ngoài!"
Gã gầy gò tay cầm song phủ cười lạnh, khinh thường nói.
"Còn không bằng đàn bà!"
Hắn ám chỉ Đường Tư Vũ đang kịch chiến với cô gái áo đen.
Lời nói này khiến đám thanh niên tuấn kiệt Liên bang nổi giận. Hắn quả thực đang chà đạp danh dự của họ.
"Quá đáng! Bắt nạt Liên bang không có ai sao?" Lúc này, đám thanh niên bùng nổ.
Dưới chân núi Thái Sơn, nhìn con đường núi mới mở, một thanh niên mặc trang phục đen chắp tay đứng, chậm rãi bước lên.
Dưới chân núi Thái Sơn, không ít người đang chờ đợi. Họ không có tư cách lên núi, nhưng muốn chờ đợi để có được thông tin trực tiếp.
Mọi người đều dự đoán, việc Ngụy Tử Hùng mời tỉnh anh Liên bang tụ hội ở Thái Sơn, cuối cùng không chỉ là uống trà, trò chuyện, luận đạo.
Ai thắng ai thua là thông tin mà rất nhiều người trên mạng muốn biết trực tiếp. Càng có nhiều người quan tâm đến nguồn gốc của thánh địa này.
"Người kia là ai? Hình như quen quen?" Họ thấy một người khác lên núi, không khỏi nghi hoặc.
Trước đây họ cũng từng thử lên núi, nhưng hễ không có tên trong danh sách mời, đều bị đuổi xuống.
"A, ta nhớ ra rồi, chẳng phải là Sở Vân Phàm sao?"
“Không sai, chính là Sở Vân Phàm. Không ngờ hắn lại đến thật, ta còn tưởng hắn không dám đến chứ?”
"Hắn đến muộn như vậy, ta cũng tưởng hắn không dám đến!"
"Ta đoán hắn nhất định dám đến. Hắn dám náo loạn cả Giang gia long trời lở đất, chỉ là một cái cục diện ở Thái Sơn sao có thể khiến hắn sợ hãi!"
"Ta vừa nhận được tin, trên núi đã đánh nhau rồi. Buổi giao lưu này ít nhất một nửa là vì hắn mà bày ra. Hắn đến lúc này, chẳng phải càng thêm hỗn loạn!"
"Ván cờ này càng lúc càng rối, không biết bọn họ sẽ bày ra cục diện gì!"
Dưới chân núi, mọi người bàn tán xôn xao. Tất cả đều lọt vào tai Sở Vân Phàm, nhưng hắn không để ý lắm, chỉ bước nhanh hơn.
Nơi đó có người mà hắn đã nhớ đến hai năm, đã hai năm rồi chưa gặp lại.
Khi Sở Vân Phàm đến đỉnh núi, hắn thấy, toàn bộ tràng diện vượt ngoài dự liệu của hắn.
Có hơn trăm người, nhưng chỉ còn vài người có thể đứng.
Hắn chỉ nhận ra Đường Tư Vũ, Sở Hạo Nguyệt, và Ngụy Tử Hùng của thánh địa Ngụy gia, còn vài người khác thì không quen, nhưng ai nấy đều là cao thủ.
Mấy người kia đang bao vây Đường Tư Vũ, tấn công từ mọi phía.
"Đường Tư Vũ, ngươi dám giết người của thánh địa ta, hôm nay là ngày chết của ngươi!" Một thanh niên gầy gò tay cầm song phủ gào thét.
Dưới chân Đường Tư Vũ, một cô gái áo đen ngã trong vũng máu, bị kiếm xuyên thủng yết hầu.
Đường Tư Vũ lúc này cũng rất chật vật, một cánh tay không ngừng chảy máu, không cách nào cầm lại được.