“Giang Lăng Tiêu, chỉ có thế thôi saof”
Sở Vân Phàm thu kiếm, đứng thẳng, thản nhiên nói.
Nghe Sở Vân Phàm nói vậy, đám con cháu Giang gia tức giận trừng mắt, rõ ràng là hắn đang sỉ nhục Giang gia.
Nhưng bọn họ lại chẳng thể làm gì.
Bởi vì Giang Lăng Tiêu quả thật đã bị Sở Vân Phàm đánh bại chỉ bằng một kiếm.
Muốn phản bác cũng không được!
Lần này, nếu Giang Lăng Tiêu không có nội giáp bảo vệ, có lẽ đã bị Sở Vân Phàm đâm chết rồi.
Đặc biệt, rất nhiều con cháu Giang gia tỏ vẻ khó hiểu. Trước đó, ai cũng tin Giang Lăng Tiêu nắm chắc phần thắng, không thể bị đánh bại.
Trong thế hệ trẻ không ai địch nổi mới đúng, nhưng giờ họ mới biết, thế nào là "nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên".
"Sở gia lần này xuất hiện một yêu nghiệt thật rồi!" Một vị tân khách cảm thán. Ai cũng biết Giang Lăng Tiêu mạnh mẽ, còn Sở Vân Phàm thì đây là lần đầu tiên thể hiện trước mặt mọi người.
“Những năm gần đây, liên bang càng ngày càng có nhiều thiên tài yêu nghiệt!”
"Lần này phiền toái rồi. Sở Vân Phàm sức chiến đấu vô song, không biết tu luyện phương pháp chinh phạt gì, còn nội giáp của Giang Lăng Tiêu rõ ràng không phải vật tầm thường, e rằng còn phải đánh tiếp!"
Lúc này, Giang Lăng Tiêu nhổ ra một ngụm máu, chậm rãi đứng lên: "Sở Vân Phàm, ngươi thực sự đã chọc giận ta rồi. Không ngờ một kẻ như ngươi lại có thể gây ra uy hiếp đến ta như vậy!"
"Giun dế?" Sở Vân Phàm cười khẩy. Một năm trước, có lẽ hắn đúng là chỉ là một con kiến trong mắt Giang Lăng Tiêu.
Nhưng đó là chuyện của một năm trước.
“Nếu không phải ngươi lớn hơn ta vài tuổi, việc tiêu diệt ngươi còn dễ hơn giết một con giun đế” Sở Vân Phàm chắp tay sau lưng, tự tin nói. Nếu cho hắn thêm hai năm, việc chém giết Giang Lăng Tiêu bây giờ không có gì khó khăn.
"Nhưng bây giờ cũng đủ rồi, để ta chém ngươi!"
Giang Lăng Tiêu cười lớn: "Đáng tiếc, ngươi không có cơ hội đó đâu!"
Nói rồi, khí tức trên người Giang Lăng Tiêu đột ngột thay đổi, khác hẳn lúc thi triển Sát Sinh Đao.
Hắn lấy ra một viên đan dược từ trong ngực, nuốt vào.
"Âm!"
Khí tức Giang Lăng Tiêu bùng nổ. Vốn chỉ vừa mới bước vào Tiên Thiên tầng sáu không lâu, giờ hắn bạo phát, thực lực vững vàng đạt đỉnh Tiên Thiên tầng sáu, mạnh hơn trước năm phần mười.
Chỉ năm phần mười thôi, nhưng lại khiến người ta cảm thấy đáng sợ hơn rất nhiều.
"Tiếc thật, vốn định đột phá Tiên Thiên tầng bảy mới dùng đến viên thuốc này, giờ bị ngươi ép phải dùng sớm. Nhưng chỉ cần giết được ngươi, tất cả đều đáng giá!"
Giang Lăng Tiêu nhếch mép cười, trở nên lạnh lùng hơn.
Viên thuốc này không chỉ giúp hắn tạm thời tăng thực lực lên định Tiên Thiên tầng sáu, suýt chút nữa đột phá lên Tiên Thiên tầng bảy, mà còn đẩy cảnh giới của hắn lên hăn mức đó.
"Viên thuốc này không tệ, ngươi lấy được từ truyền thừa nào vậy?" Sở Vân Phàm hỏi.
Ngay cả với một thế lực khổng lồ như Giang gia, đan dược giúp Tiên Thiên cao thủ đột phá cũng rất hiếm.
Bởi vì không thể dùng đan dược để tạo ra Tiên Thiên cao thủ. Với sự phát triển của Đan đạo hiện tại, vẫn chưa thể tùy tiện tạo ra cao thủ Tiên Thiên.
Nếu Giang gia có loại vật này, chắc đã cho Giang Lăng Tiêu dùng từ lâu rồi.
Loại đan được này không phải loại tăng tiến thực lực từ từ, mà là loại có thể tăng thực lực nhanh chóng, thậm chí dùng để phá vỡ bình cảnh, thật sự quá trân quý.
Đương nhiên, với Sở Vân Phàm, loại đan dược này cũng quý giá, nhưng không phải là không thể có được.
"Không sai!" Giang Lăng Tiêu gật đầu nói: "Nếu Sát Sinh Đao của Giang gia không lọt vào mắt ngươi, vậy hãy để ta xem ngươi thu được gì trong di tích văn minh cổ đại kia!"
"Xoạt!"
Giang Lăng Tiêu hét lớn: "Thập Phương Điện Quang Bộ!"
Trong nháy mắt, hắn biến mất, lướt qua đấu trường như một tia chớp, chớp mắt đã ở trước mặt Sở Vân Phàm.
Trên tay hắn xuất hiện một cây trường thương, quét ngang không trung, đâm ra, như có một con rồng đang gầm thét, lao đến cắn nuốt Sở Vân Phàm.
"Ầm!"
Sóng khí kinh khủng lan tỏa nhanh hơn mũi thương, thổi tung quần áo của Sở Vân Phàm, như cuồng phong bão táp.
Thương này của Giang Lăng Tiêu mạnh hơn Sát Sinh Đao rất nhiều.
“Đây là thương gì, sao lại kinh khủng vậy!"
Nhiều người hít một hơi lạnh, dù cách trận pháp, họ vẫn cảm nhận được uy lực đáng sợ của thương mang.
"Thăng Long Thương!"
Đâm ra một thương như rồng thăng, nuốt chửng vạn vật.
Sở Vân Phàm vẫn đứng yên, như không nhìn thấy gì.
Thương chỉ trong nháy mắt đã đến trước mặt, sắp đâm nát Sở Vân Phàm, nhưng đúng lúc này, Sở Vân Phàm di chuyển, Cự Khuyết Trọng Kiếm đã chắn ngang ngực.
"Ầm!"
Thương đánh vào Cự Khuyết Trọng Kiếm, nhưng không thể tiến thêm. Sở Vân Phàm nắm chặt Cự Khuyết Trọng Kiếm, chặn lại một thương tưởng chừng có thể đâm thủng cả trời.
"Không thể nào!"
Thấy Sở Vân Phàm vẫn dễ dàng đỡ được Thăng Long Thương, Giang Lăng Tiêu kinh ngạc.
Nhưng tay hắn không đừng lại, tiếp tục vung thương về phía Sở Vân Phàm.
Thương này còn mạnh hơn vừa rồi!
Một thương mạnh hơn một thương, đó mới là ý nghĩa của Thăng Long, thể hiện tư thế bay lên, cho đến khi nghiền nát đối thủ.
"Oành!"
"Oành!"
...
Một thương mạnh hơn một thương, đồng thời một thương nhanh hơn một thương. Mọi người chỉ thấy thương tạo ra những đợt sóng đáng sợ.
Sở Vân Phàm như bị nhấn chìm!
Trong loạn thương, Sở Vân Phàm như con thuyền nhỏ giữa biển bão, có thể bị dập tắt bất cứ lúc nào.
"Chết đi cho ta!" Giang Lăng Tiêu rống lớn.
Từng thương như từng con rồng, cắn nuốt tất cả.
"Muốn giết ta, ngươi vẫn chưa đủ bản lĩnh. Vậy ta cũng cho ngươi xem một chút quyền pháp mới học gần đây!"
"Bát Bộ Kinh Thiên Quyền!"