“Đi nhanh vậy! Mới có bao lâu, Chử Phi Yến đã thất bại rồi!"
"Chúng ta vừa từ trên lầu xuống, ngoài việc bị hạ sát trong nháy mắt, làm gì có khả năng nào khác!"
"Không có dấu vết giằng co, chắc chắn là bị đánh úp rồi!"
Trong lúc mọi người còn đang xôn xao bàn tán, Sở Vân Phàm và Sa Bằng đã đẩy cửa phòng luyện công của Giang Bằng Phi.
Trong phòng lúc này chỉ có hai người, một là Giang Bằng Phi, người còn lại là Trương Tiếu.
Khi thấy người đẩy cửa vào không phải Chử Phi Yến mà là Sở Vân Phàm, cả hai đều có phần kinh ngạc. Chử Phi Yến rời đi chưa được bao lâu, vậy mà Sở Vân Phàm đã xuất hiện ở đây, điều này chứng tỏ Chử Phi Yến đã thua đưới tay Sở Vân Phàm.
Vẻ mặt hai người thoáng trở nên ngưng trọng, nhưng chỉ là một chút thôi. Giang Bằng Phi vẫn không hề xem Sở Vân Phàm ra gì.
"Ngươi đến được đây cũng coi như không tệ!" Giang Bằng Phi khẽ cười, thái độ vẫn cao ngạo như thường, hoàn toàn không để Sở Vân Phàm vào mắt.
"Thật sao?" Sở Vân Phàm cười lạnh, "Giang Bằng Phi, ta vốn tưởng ngươi là người đàn ông, không ngờ lại làm ra chuyện hèn hạ như vậy, thừa lúc ta đi vắng mà đánh gãy chân huynh đệ ta!"
"Cần lý do sao? Ngươi nghĩ rằng thi vào Liên Bang đại học thì có thể sánh ngang với ta sao? Ngươi là cái thá gì!" Giang Bằng Phi thản nhiên nói, hắn vốn dĩ không hề coi Sở Vân Phàm ra gì.
Thậm chí nếu không phải muốn giẫm đạp Sở Vân Phàm để thăng tiến, hắn còn chẳng thèm để ý đến. Cả hai vốn không cùng đắng cấp.
"Cũng phải, làm sao một kẻ tự cao tự đại như ngươi hiểu được. Nhưng vừa hay, ta thích nhất là lôi những kẻ tự cho mình là cao cao tại thượng như các ngươi xuống bùn đen!"
Sở Vân Phàm vung vẩy cây ô kim trường côn, nói.
"Ngươi có làm gì cũng vô ích thôi, rồi ngươi sẽ phải trả giá đắt!" Sở Vân Phàm nói, rồi nhìn đồng hồ, "Vẫn còn vài phút nữa, chắc là đủ."
Giang Bằng Phi thông minh cỡ nào, gần như lập tức hiểu ra ý của Sở Vân Phàm. "Vài phút nữa" chính là thời gian mà cao thủ của Hội học sinh Liên Bang đại học sẽ đến.
"Tốt, tốt, tốt, lâu lắm rồi không có ai dám ngông cuồng trước mặt ta như vậy!"
Giang Bằng Phi lập tức đứng dậy, nói.
"Đội trưởng, để tôi cản Trương Tiếu, anh đối phó Giang Bằng Phi. Thời gian không còn nhiều, người của Hội học sinh sắp đến rồi, nếu bị bọn chúng dây dưa thì phiền phức lớn!" Sa Bằng nghiêm túc nói.
Lúc này, hắn đã không còn đường lui. Một khi đã theo Sở Vân Phàm đến đây, nhiều chuyện đã không còn lựa chọn.
"Cản ta? Chỉ bằng ngươi!"
Trương Tiếu cười lớn, trong nháy mắt xông về phía Sa Bằng. Trên tay hắn là một đôi song kiếm, tựa như hai con rắn độc, tạo thành một cơn lốc, bao phủ lấy Sa Bằng.
Sa Bằng cũng lập tức rút chiến đao, nghênh chiến Trương Tiếu.
"Coong coong coong!"
Sau vài tiếng va chạm, Trương Tiếu đã hoàn toàn áp chế Sa Bằng. Sa Bằng chỉ mới miễn cưỡng bước vào Hậu Thiên tầng hai, còn Trương Tiếu đã là Hậu Thiên tầng ba đỉnh phong, thực lực không hề kém Chử Phi Yến trước đây, Sa Bằng không phải đối thủ.
"Ha ha ha ha, muốn chết! Chỉ bằng ngươi mà cũng muốn cản ta? Ba chiêu sẽ đánh cho ngươi quỳ!"
Trương Tiếu cười lớn, các đợt tấn công như thủy triều ập đến.
Sa Bằng liên tục lùi lại, không thể chống đỡ. Dù cố gắng hết sức, hắn vẫn bị Trương Tiếu áp chế hoàn toàn.
"Oành!"
Cuối cùng, sau một lần va chạm, Sa Bằng bị đánh bay ra ngoài. Trương Tiếu định thừa thắng truy kích, nhưng bỗng thấy một cây ô kim trường côn to lớn chắn ngang giữa hai người, cắt đứt đường tiến của hắn.
"Vừa hay, Sở Vân Phàm, ta sẽ đấu với ngươi!"
Bị ngăn cản, Trương Tiếu không hề nản chí mà hưng phấn nhìn Sở Vân Phàm.
Giang Bằng Phi đứng bên cạnh, không có ý định nhúng tay. Hoặc có lẽ hắn cho rằng, Sở Vân Phàm không xứng để hắn ra tay.
Đối mặt với Trương Tiếu đang xông tới, Sở Vân Phàm không hề có động tác thừa, chỉ giơ ô kim trường côn lên và đập xuống. Ưu thế của vũ khí dài nằm ở chỗ này, trong nháy mắt có thể tấn công trực diện.
Cây ô kim trường côn này trong tay Chử Phi Yến đã có uy lực lớn, nhưng uy lực kinh khủng thật sự chỉ bùng nổ trong tay Sở Vân Phàm.
Chân khí bao phủ trường côn, tạo thành một luồng côn mang kinh khủng, trực tiếp đánh nổ không khí, phá tan mọi thứ.
Nhanh, chuẩn, tàn nhẫn
Sở Vân Phàm chưa từng dùng côn pháp, nhưng một côn này lại có uy lực vô cùng lớn.
Ngay lúc đó, Trương Tiếu suýt chút nữa hồn bay phách lạc vì một côn này của Sở Vân Phàm. Nó quá nhanh!
Trương Tiếu vội vàng thu chiêu, giơ song kiếm lên đỡ.
"Coong!"
Âm thanh kim loại va chạm lớn vang lên, song kiếm trong tay Trương Tiếu lập tức bị bắn ra, cả bàn tay nổ tung, máu tươi văng tung tóe, hổ khẩu rách toạc.
Côn mang của Sở Vân Phàm không hề suy giảm, Trương Tiếu lúc này không còn cách nào chống đỡ, hai tay run rẩy dữ dội.
"Dừng tay!"
Lúc này, Giang Bằng Phi cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường, nhưng đã quá muộn. Côn của Sở Vân Phàm đã quét xuống.
"Oành!"
Trương Tiếu bị côn quét trúng, trong phút chốc bị hất văng ra ngoài, đập vào tường rồi ngã xuống.
"Ngươi..." Giang Bằng Phi nhìn Sở Vân Phàm, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên sự tức giận.
Vốn tưởng nắm chắc phần thắng, mọi thứ đều trong lòng bàn tay, nhưng chỉ trong nháy mắt, mọi thứ đã hoàn toàn đảo ngược. Sở Vân Phàm trong nháy mắt đã đánh Trương Tiếu trọng thương.
Lúc này hắn mới hiểu, vì sao Sở Vân Phàm lại có thể đến trước mặt hắn nhanh như vậy.
Bởi vì Kim Đỉnh, Chử Phi Yến, hay Trương Tiếu, tất cả đều bị hạ gục trong một đòn.
Và lúc này, Sa Bằng cũng đã hiểu, vì sao Sở Vân Phàm lại nói mười phút là đủ. Từ lúc Sở Vân Phàm xông vào đến giờ, mới chủ tốn vài phút.
"Giờ không còn ai khác, đến lượt chúng ta tính sổ rồi!"