Trận chiến bùng nổ dữ đội. Chứng kiến Cố Lãng bất ngờ tăng tốc, đám Sa Đọa khí thế ngút trời, điên cuồng lao vào tấn công Sa Bằng và đồng đội.
Mã Sa Bằng cùng những người khác dần đuối sức. Lực lượng Sa Đọa chiếm ưu thế quân số tuyệt đối, không phải ai cũng có thể càn quét như Sở Vân Phàm.
Với Sở Vân Phàm, ở cùng cảnh giới, số lượng gần như vô nghĩa.
Cuộc chiến giằng co vài phút, đến mức Cố Lãng cảm thấy hai tay tê rần. Sở Vân Phàm vẫn hăng hái, khí huyết toàn thân sôi sục.
Dốc toàn lực thế này, cảm giác thật tuyệt.
Cố Lãng thì choáng váng. Hắn không còn vẻ ngạo mạn ban đầu, bị Sở Vân Phàm tóm lấy đánh đấm túi bụi mấy phút. Tuy bề ngoài không hề lép vế, nhưng chỉ hắn hiểu rõ, hắn đang bị đè đầu, phải gồng mình chịu đựng.
Hắn không có lựa chọn nào khác. Nếu không chống cự, hắn sẽ bị kiếm của Sở Vân Phàm chém thành trăm mảnh.
Hắn cảm thấy sức mạnh đang suy giảm. Biến thân của hắn không phải là không có trả giá. Nó ngốn rất nhiều sinh lực. Bình thường, hắn có thể chiến đấu hàng giờ mà không mệt mỏi.
Giờ mới vài phút, thể năng đã suy yếu.
Hắn thầm nghĩ, ai mới là kẻ bị cải tạo vậy?
Có nhầm lẫn gì không?
"Khởi động xong!" Sở Vân Phàm thản nhiên nói.
Cố Lãng suýt chút nữa ngất đi. Khởi động xong nghĩa là gì? Hắn đã dốc toàn lực, vậy mà với Sở Vân Phàm, đó chỉ là khởi động?
"Đừng có ngông cuồng, khoác lác vô liêm sỉ!"
Cố Lãng không tin. Điều đó quá khó tin.
Sở Vân Phàm nhìn Sa Bằng và đồng đội, thấy họ đang gặp nguy hiểm. Mỗi người phải đối mặt với hơn mười kẻ địch mạnh hơn, lại còn có cả cao thủ Hậu Thiên hỗ trợ. Họ chỉ có thể cố thủ.
Sa Bằng và đồng đội cố gắng tập hợp thành vòng tròn phòng thủ, nhưng đám Sa Đọa, những kẻ dày dặn kinh nghiệm chiến đấu, nhanh chóng nhận ra ý đồ của họ và ghìm chân họ tại chỗ.
Với tình hình này, toàn quân bị tiêu diệt chỉ là vấn đề thời gian.
Không có nhiều thời gian, Sở Vân Phàm không do dự. Trọng lực trên người hắn biến mất, chân khí bùng nổ, như dòng lũ bị kìm nén lâu ngày nay được giải phóng.
"Ầm!"
Khí tức của Sở Vân Phàm tăng vọt, tạo ra một làn sóng khí đáng sợ.
"Sao có thể? Ngươi chỉ là Hậu Thiên nhị trọng, dựa vào đâu có sức chiến đấu như vậy!"
Lúc này, Cố Lãng mới hiểu, Sở Vân Phàm không hề đùa cợt hay khoác lác. Ngược lại, hắn đang nói sự thật.
Hắn đã giấu giếm thực lực. Trận chiến vừa rồi chỉ là màn khởi động với hắn.
Không còn áp lực từ trọng lực, Sở Vân Phàm cảm nhận rõ chân khí lưu chuyển nhanh và mạnh hơn, cơ thể hoạt động trơn tru hơn.
Tất cả những điều này cộng lại giúp Sở Vân Phàm tăng cường sức chiến đấu.
"Cố Lãng, hôm nay là ngày giỗ của ngươi!"
Sở Vân Phàm lạnh lùng nói.
"Giết ta? Không thể nào, ngươi nghĩ ngươi làm được sao?" Cố Lãng đáp, rồi bắn một quả pháo hiệu lên không trung, nhìn Sở Vân Phàm nói: "Các ngươi chết chắc rồi. Chỉ cần thêm một lát nữa thôi, ha ha ha ha!"
Sở Vân Phàm nheo mắt. Cố Lãng chắc chắn đã bắn pháo hiệu gọi người của Yêu Giáo, rất có thể là một cao thủ nào đó. Nhìn vẻ chắc chắn của Cố Lãng, có lẽ người đó ở gần đây.
"Xem ra không còn thời gian. Phải giết ngươi ngay tại đây!”
Sở Vân Phàm lạnh lùng nói.
Hắn đã quyết tâm, không còn lưu thủ. Trong tích tắc, Sở Vân Phàm bước tới, cả người như thuấn di, xuất hiện trước mặt Cố Lãng.
Thiên Tiên Cửu Biến, mỗi một biến là một sự lột xác lớn.
"Vù!"
Cự Khuyết Trọng Kiếm vung lên, chém xuống.
Nhanh, mạnh mẽ, mang theo sức mạnh khủng khiếp, chém thẳng vào Cố Lãng.
"Coong!"
Cố Lãng chỉ kịp dùng trường thương chống đỡ, nhưng lực cản kinh khủng truyền đến nói cho hắn biết, đòn tấn công này đáng sợ đến mức nào. Trường thương suýt chút nữa bị hất văng khỏi tay hắn.
"Tuyệt đối không thể để nó văng ra, nếu không mình chết chắc!"
Cố Lãng hiểu rõ, nếu trường thương bị hất bay, không còn vũ khí chống đỡ Cự Khuyết Trọng Kiếm của Sở Vân Phàm, hắn sẽ chết ngay lập tức.
Nghĩ đến đây, bắp tay Cố Lãng căng lên. Cánh tay hắn vốn đã to gần bằng đùi người thường, giờ lại tăng thêm ít nhất một phần ba.
Nhờ đó, hắn miễn cưỡng đỡ được nhát chém của Sở Vân Phàm. Hai chân hắn cắm chặt xuống đất, vẫn bị đánh lùi, tạo thành hai đường rãnh sâu.
"Sao hắn có thể có sức mạnh lớn đến vậy!"
Cố Lãng không thể tin được. Sở Vân Phàm còn có thể bùng nổ sức mạnh khủng khiếp hơn cả hắn, kẻ đã trải qua quá trình cải tạo đầy đau khổ.
Nhưng đòn tấn công như tận thế của Sở Vân Phàm mới chỉ bắt đầu.
"Ầm!"
"Ầm!"
"Ầm!"
Mỗi nhát chém của Sở Vân Phàm dường như làm rung chuyển cả mặt đất.
Sau vài chiêu, Cố Lãng không trụ được nữa. Một tiếng hét thảm vang lên, hai cánh tay hắn bị kiếm của Sở Vân Phàm chém gãy.
Trường thương văng ra, như mũi tên xuyên thủng vài tên Sa Đọa rồi dừng lại.
Kiếm của Sở Vân Phàm tiếp tục chém thẳng vào Cố Lãng. Hắn không còn sức tránh né, bị chém làm đôi, ngã xuống đất.
Trong mắt hắn vẫn còn vẻ khó tin. Hắn không ngờ mình lại chết theo cách này dưới tay một tên tân binh.