Hơn một nghìn Huyết Tông Yêu Viên đương nhiên không thể cùng lúc xông hết vào hang núi, nhưng việc chúng vây quanh Sở Vân Phàm và Lôi Đình Phong Dực Thú thì lại không thành vấn đề.
Với số lượng lớn Huyết Tông Yêu Viên như vậy, nếu là Sở Vân Phàm trước đây, e rằng chỉ có nước chạy trối chết. Dù hắn có thể dễ dàng đối phó một, hai, thậm chí vài con, nhưng đối mặt với hơn một nghìn Huyết Tông Yêu Viên, ngoài việc bỏ chạy, hắn không còn cách nào khác.
"Ra tay đi, cho lũ súc sinh này biết sự lợi hại của chúng ta!"
Sở Vân Phàm hét lớn một tiếng, rồi nhảy khỏi lưng Lôi Đình Phong Dực Thú, cả người như một vệt sao băng, lao thẳng vào một con Huyết Tông Yêu Viên.
Con Huyết Tông Yêu Viên kia thấy Sở Vân Phàm chủ động tấn công, chẳng hề sợ hãi, lập tức nhào tới, há cái miệng rộng như chậu máu cùng đôi móng vuốt sắc nhọn về phía Sở Vân Phàm.
“Coongf"
Móng vuốt của nó cào vào người Sở Vân Phàm, nhưng chỉ tạo ra một tiếng vang giòn trên lớp giáp nhẹ, hoàn toàn không thể làm gì hắn. Sức mạnh mà nó tự hào cũng không thể lay động Sở Vân Phàm dù chỉ một chút.
Sở Vân Phàm lập tức áp sát, vung tay đấm ngang. Trong nháy mắt, năm ngón tay nắm chặt thành quyền, hắn tung một cú đấm sấm sét.
"Oành!"
Cú đấm của Sở Vân Phàm giáng thẳng vào thân con Huyết Tông Yêu Viên.
“Rống!"
Con Huyết Tông Yêu Viên rít lên một tiếng thảm thiết, cả người lập tức bay ngược ra ngoài, đâm mạnh vào mấy con Huyết Tông Yêu Viên đang lao tới, vẫn không giảm đà, hất văng cả bọn.
Nhìn lại, chỉ vì trúng một cú đấm của Sở Vân Phàm, con Huyết Tông Yêu Viên này đã chết thảm, ngực hoàn toàn lõm sâu xuống, nội tạng vỡ nát, không còn chút động đậy.
Những con Huyết Tông Yêu Viên bị nó đụng phải cũng bị thương nặng, ngã xuống đất, nhanh chóng bị những con khác dẫm đạp đến chết.
Sở Vân Phàm đứng tại chỗ, không nhúc nhích, cảm nhận sức mạnh gia tăng trong cơ thể. Trước đây, khi động thủ với hai trợ lý hội học sinh, dù sao cũng ở trong Liên Bang Đại Học, hắn không thể gây án mạng, nếu không sẽ mất lý lẽ.
Vì vậy, hắn luôn kìm nén sức mạnh, chưa từng dùng toàn lực. Nhưng lần này thì khác, đối điện với lũ Huyết Tông Yêu Viên này, hắn có thể thoải mái ra tay, dùng hết sức mình.
Điều này tạo nên một cảnh tượng kinh người.
Trước đây, dù hắn có thể hạ gục một con bằng vài nhát dao, nhưng chưa từng một quyền đánh chết.
Sở Vân Phàm cảm thấy cả người sôi sục nhiệt huyết, nói: "Vừa hay bắt các ngươi luyện tay nghề một chút!"
Hắn dứt khoát không rút Tuyệt Ảnh chiến đao, xông thẳng vào đám Huyết Tông Yêu Viên.
"Âm!"
"Ầm!"
"Ầm!"
Sở Vân Phàm vung quyền như đại bác, tùy tiện tung một cú đấm cũng có thể khiến không khí xung quanh vỡ tan. Những con Huyết Tông Yêu Viên trúng đòn bay ngược ra ngoài như diều đứt dây.
Không ai có thể cản được hắn, hắn như một con khủng long bạo chúa hung hãn, Hổ Ma Quyền trên tay hắn bộc phát uy lực kinh người.
Trước đây, mỗi lần thi triển Hổ Ma Quyền, Sở Vân Phàm sẽ cảm thấy hao tổn sức lực rất nhiều, nhưng giờ tùy tiện thi triển, hắn không còn gặp bất kỳ khó khăn nào.
Mỗi cú đấm đều mang uy lực đáng kinh ngạc!
Lúc này, Sở Vân Phàm mới thực sự hiểu những gì chủ nhiệm lớp Tần Vũ từng nói khi còn đi học: thân thể là gốc rễ, nội công là gốc rễ, cảnh giới là gốc rễ, những thứ khác chỉ là vẻ ngoài. Chỉ cần tu vi cao, dù không tu luyện bất kỳ vũ kỹ nào, một đòn tấn công tùy ý cũng có uy lực lớn lao.
Ở một mặt khác, Lôi Đình Phong Dực Thú cũng bộc phát sức chiến đấu kinh khủng. Bị Sở Vân Phàm nhốt trong không gian Sơn Hà Đồ một thời gian dài, nó đã sớm buồn bực đến hỏng người. Khí tức hung lệ ngủ say trong huyết mạch cũng bùng nổ.
Nó bắt đầu điên cuồng giết chóc. Những Huyết Tông Yêu Viên này, đối với người bình thường cùng cảnh giới, đương nhiên chiếm ưu thế về thể chất.
Nhưng khi Huyết Tông Yêu Viên đối mặt với Lôi Đình Phong Dực Thú, lợi thế đó biến mất. Ngay cả khi cùng cảnh giới, thể chất của Lôi Đình Phong Dực Thú cũng mạnh hơn nhiều, huống chỉ cảnh giới của nó hoàn toàn vượt trội.
Vì vậy, chiến pháp của Lôi Đình Phong Dực Thú và Sở Vân Phàm có sự tương đồng kỳ diệu, đều là đấu đá lung tung. Những Huyết Tông Yêu Viên kia không thể cản được Lôi Đình Phong Dực Thú, và những đòn tấn công của chúng vào Lôi Đình Phong Dực Thú hầu hết đều bị lớp giáp xương chặn lại.
Chúng không thể gây sát thương cho Lôi Đình Phong Dực Thú.
Dù số lượng đông, có thể dùng chiến thuật tiêu hao để cầm chân đối phương đến chết, nhưng trước khi làm được điều đó, chúng phải đối mặt với sự tàn sát khủng khiếp do chênh lệch cảnh giới mang lại.
Đặc biệt là Sở Vân Phàm, sau khi luyện thành Hoàng Cực Chiến Thể, hắn không chỉ có sức mạnh vô song mà chân khí cũng nhiều hơn gấp nhiều lần, khí tức dồi dào và khả năng hồi phục cũng vượt trội so với trước đây.
Nếu không phải cao thủ cùng cảnh giới, việc cầm chân hắn đến chết là vô cùng khó khăn. Trong trận chiến ở cấp độ này, Sở Vân Phàm thậm chí không cần vận dụng chân khí, chi dựa vào thể chất cũng đủ để nghiền ép. Song quyền của hắn như hai chiếc búa tạ, nên vào là chết, chạm vào là bị thương. Cách chiến đấu thô bạo này chăng có kỹ xảo gì.
Nhưng Sở Vân Phàm lại thích cái cảm giác này. Hoàng Cực Chiến Thể dường như sinh ra là dành cho hắn, còn tốt hơn cả cảm giác dùng Tuyệt Ảnh chiến đao chém giết cường địch.
Sở Vân Phàm càng đánh càng hăng, chỉ trong một thời gian ngắn, hắn đã đánh chết hơn 100 con Huyết Tông Yêu Viên, và một số lượng tương tự bị thương nặng, ngã xuống đất, không rõ sống chết.
Tình hình ở đây cuối cùng cũng kinh động đến thủ lĩnh Huyết Tông Yêu Viên. Một con có thân hình lớn hơn hẳn so với những con khác xuất hiện trước mặt Sở Vân Phàm, trông hung tợn hơn nhiều.
Nhưng đây không phải là con thủ lĩnh mà Sở Vân Phàm đã gặp trước đây, có lẽ là thủ lĩnh của một tộc quần Huyết Tông Yêu Viên khác. Tuy nhiên, nó yếu hơn con thủ lĩnh mà Sở Vân Phàm từng thấy trước đây, có lẽ chỉ vừa mới bước vào Hậu Thiên cảnh giới.
“Rống!"
Con thủ lĩnh Huyết Tông Yêu Viên thấy nhiều thủ hạ bị Sở Vân Phàm giết hoặc làm bị thương, lập tức nổi giận, lao về phía Sở Vân Phàm.
"Đến đúng lúc!"
Sở Vân Phàm hét lớn một tiếng, liên tiếp thi triển Hổ Ma Quyền, khí thế đạt đến đỉnh điểm.
Con thủ lĩnh Huyết Tông Yêu Viên vung móng vuốt về phía Sở Vân Phàm.
Sở Vân Phàm không chút do dự nắm chặt tay, tung một cú đấm.
"Oành!"
Một tiếng nổ lớn vang lên, con thủ lĩnh Huyết Tông Yêu Viên hét thảm một tiếng, cả người bay ngược ra ngoài, toàn bộ cánh tay bị đánh gãy.
Sở Vân Phàm không bỏ qua cơ hội này, chân đột ngột đạp xuống, thân hình lóe lên đến trước mặt con thủ lĩnh Huyết Tông Yêu Viên, Tuyệt Ảnh chiến đao chém xuống.
"Phốc phốc!"
Con thủ lĩnh Huyết Tông Yêu Viên bị giết ngay lập tức, thân thể bị chém thành hai nửa.