Nguời Vợ Ngoại Tình

Lượt đọc: 13824 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG II

Cuộc phát phần thưởng đã chấm dứt. Bửu Quý đưa bà Bô về nhà. Còn chàng một mình đi thơ thẩn ven bờ sông chờ giờ đến dự tiệc. Bữa tiệc biểu diễn một cuộc ăn uống túi bụi trong gian lều vải. Người ta chen vai thích cánh nhau trên những chiếc bàn dài. Vài chiếc ghế yếu quá, chịu không nổi sức nặng của các vị thực khách thi nhau ụp xuống. Bửu Quý ngồi lặng yên trong một góc. Bên chàng người ta cười nói ầm ầm, nhưng chàng không nghe, không thấy gì cả. Bên tai chàng còn văng vẳng giọng nói êm đềm của nàng, trước mắt chàng còn phảng phất nét mặt kiều diễm của nàng...

Buổi tối hôm ấy, trong lúc sắp đốt cây pháo bông chàng lại gặp nàng, nhưng lần này, nàng đi với chồng nàng. Vợ chồng nàng đứng với gia đình nhà Cả Bài. Nhà Dược Sư thích quan trọng hóa vấn đề nên tỏ vẻ lo sợ một cách rất khoa học về những sự nguy hiểm có thể do pháo bông gây ra, nên thỉnh thoảng, ông ta lại vù đi tìm ông Văn Thậm, tức là ông con trai ông Quận Trưởng Văn Thình, người có trọng trách chỉ huy đội cứu hỏa Bình Đô, để dặn dò mọi việc đề phòng.

Cây pháo bông do ông Quận Trưởng đi mua về, được ông ta cắt quá kỹ tận dưới hầm rượu, cho nên bị ẩm, đốt tịt cả. Chỉ lâu lâu, người ta mới thấy một nụ cà, nụ cải loé sáng trên nền trời. Đám dân đứng xem cùng há hốc mồm reo lên một tiếng khoái lạc chung, trong đó có lẫn cả tiếng kêu của những người đàn bà bị cù buồn trong bống tối.

Ánh đứng nép vào chồng. Ánh sáng tắt dần. Vài giọt mưa lất phất rơi. Người ta tản mát ra về. Một lần nữa, lão Cả Bài lại chạy đến níu áo ông Văn Thậm:

- Nếu không có gì trở ngại, tôi đề nghị Trung Úy nên cho vài người đi một vòng...

Ông này đang mệt, đang muốn về nhà đi ngủ, bèn gắt:

- Ông vớ vẩn lắm. Tôi đã bảo không có chuyện gì xẩy ra hết mà lỵ.

Lão Cả Bài trở lại nói với Bô:

- Ông cứ yên trí, Trung úy Thậm đã cam đoan với tôi là mọi việc đều yên ổn cả.  Người ta đã đề phòng sẵn cả rồi. Thôi, chúng ta về đi ngủ.

Bà Cả Bài ngáp dài

- Vâng, tôi buồn ngủ quá đi mất. Nhưng cả ngày hôm nay thật là vui vẻ quá... Người ta bèn chào nhau và ra về.

 

Hai ngày hôm sau, trong tờ Ngọn Cờ Rouen, người ta được đọc một bài tường thuật khá dài về ngày Đại Hội Canh Nông ở Bình Đô. Bài tường thuật do thông tín viên Cả Bài viết gửi đăng trong một phút hứng bút ngay ngày hôm sau. Trong bài tường thuật, lão tả đến những cảnh ‘‘biển người cuộn sóng, rừng cờ bay phất phới, những bộ mặt hân hoan, biểu lộ những niềm tin tưởng vô bờ bến...’’. Trong hàng quan khách, lão nhắc khéo đến sự hiện diện của ông Trịnh văn Bài, Bào Chế Sư, tác giả cuốn khảo luận ‘‘ Quan điểm về mấy vấn đề phân bón’’..v..v..

Hai tuần lễ sau ngày Đại hội, Bửu Quý mới trở lại gặp Ánh. Khi gặp nhau, thấy mặt nàng tái đi, Bửu Quý biết rằng mình đã tính đúng một nước cờ - Đó là sự kéo dài thời gian cho nàng phải chờ đợi, phải thắc mắc.

Nàng ngồi một mình trong phòng. Nắng chiều tắt dần bên những rèm cửa sổ. Sự xúc động làm cho Ánh trở thành ít nói.

- Thưa bà, trong hai tuần qua, tôi không đến thăm ông bà được, vì bận nhiều việc quá. Hai nữa, tôi lại đau...

Nàng kêu lên:

- Có nặng lắm không ạ?

Bửu Quý ngồi xuống gần nàng:

- Không, tôi không muốn nói dối nữa. Nếu tôi không trở lại, là vì tôi không muốn gặp bà...

- Sao vậy?

- Bà không đoán được vì lý do gì sao?

Chàng nhìn nàng bằng một đôi mắt chan chứa yêu đương, nàng đỏ mặt cúi đầu. Chàng khẽ nói:       

- Ánh...   

- Thưa ông...   

- Đấy, bà thấy không ?-Sau một phút lặng yên, chàng buồn rầu nói tiếp - Nếu không trở lại, không phải là tôi không có lý, bởi vì cái tên người, cái tên người đã làm tâm hồn tôi tràn ngập yêu đương ấy, tôi không được quyền nói ra. Người ta không cho tôi được phép nhắc đến. Bà Bô...! Tôi chỉ được quyền gọi bà là bà Bô ! Như tất cả mọi người ! Nhưng có phải đó là tên bà đâu ! Đó là tên người khác.

Chàng ôm đầu nhắc lại:    .

- Tên người khác !

Và một lúc lâu sau, chàng mới lặng lẽ tiếp, như người vừa tìm được một quyết định gì quan trọng.

- Vâng, tôi nghĩ đến Ánh nhiều quá. Đêm ngày lúc nào hình ảnh của Ánh cũng mơ hồ ẩn hiện trước mắt tôi. Nhưng tôi biết rằng mối tình của tôi đã sớm trở thành vô vọng, ngay từ phút ban đầu. Tôi đã muốn ra đi, đi thật xa, đi để trốn hình ảnh của Ánh, để Ánh không bao giờ còn thấy tôi, còn phải nghe ai  nhắc đến tôi nữa. Nhưng vậy mà, không hiểu sao, tôi lại trở lại đây. Có một sức mạnh gì thiêng liêng đã bắt tôi phải trở lại tìm Ánh ...À… tôi hiểu rồi, người ta làm sao cưỡng lại được số mệnh, nếu phải khổ đau để được gần Ánh, tôi xin chịu khổ đau.

Đây là lần đầu tiên trong đời, Ánh được nghe những lời nói ngọt ngào, êm tai đến như thế. Lòng tự ái của nàng nở ra, như một bông hoa hướng dương trước ánh nắng mặt trời. Bên tai nàng, lời nói của Bửu Quý vẫn êm đềm vang lên, như trong một giấc mơ:

- Tuy rằng tôi không dám trở lại thăm Ánh, nhưng tâm hồn tôi vẫn luôn luôn ở bên

Ánh. Đêm đêm, tôi vẫn lẻn đến đứng dưới kia như một tên ăn trộm, để nhìn vào nhà Ánh, Tôi vẫn thấy khung cửa sổ phòng Ánh sáng lấp lánh trong ánh trăng, thấy những cành hoa lá trong vườn nhà rung rinh lay động trong gió đêm, và đôi khi, thấy bóng một người đàn bà… một người đàn bà tôi yêu hiện ra như một vị nữ thần bên cửa sổ Nhưng lúc ấy... có lẽ không bao giờ, chẳng có bao giờ.  Ánh lại ngờ rằng có một kẻ đau khổ đang đứng chiêm ngưỡng mình trong bóng tối.

Vừa nói, Bửu Quý vừa cầm lấy tay Ánh. Chàng xiết chặt tay nàng, Giữa lúc ấy, bên ngoài có tiếng chân ai lên cầu thang, họ vội ngồi xa nhau ra. Cánh cửa sịch mở, Bô bước vào phòng, Bửu Quý đứng dậy:

- Kính chào Bác sĩ !

Được một người lịch sự trí thức như Bửu Quý kêu là bác sĩ, Bô có vẻ hài lòng lắm, Chàng ấp úng nói vài lời văn hoa để ca tụng lại, Bửu Quý xoay câu chuyện:

- Bà bác sĩ, theo ý tôi, có lẽ hồi này không được mạnh.,.

Đó là một vấn đề đang làm cho ông Đốc Bô bối rối, Bửu Quý liền đề nghị nên để cho bà Đốc tập đi ngựa. Môn thể thao quý phái ấy có thể làm cho bà khỏe lại được. Bô sốt sắng kêu lên:

- Hay lắm ! Nên lắm ! Ý kiến đó thật là hay. Em cần phải đi ngựa mới được.

Thấy ông bà Bô không có ngựa, thầy Bửu Quý xin được phép cho mượn một con ngựa giống rất hiền. Nhưng bà Bô từ chối ngay. Sau khi ông khách về rồi, Bô hỏi vợ:

- Sao em không chịu mượn ngựa của hắn ta. Hắn có vẻ thành thật, lịch sự đấy chứ ?

Với một vẻ hờn dỗi đáng yêu, Ánh viện ra hàng trăm lý do để từ chối, nhưng Bô không thấy một lý do nào đáng kể cả. Sau cùng, nàng cho rằng việc ấy nó kỳ kỳ làm sao ấy. Bô gạt đi:

- Ồ... ăn thua gì! Miễn là em khoẻ mạnh, thì thôi chứ... Em lầm lắm.

- Nhưng làm sao em đi ngựa được chứ ? Em có bộ y phục Amazone nào đâu?

- Em cần phải may một bộ !

Bộ y phục nữ kỵ mã ấy làm cho Ánh phải nhận lời. Khi mọi chuyện sửa soạn đã xong, vào một buổi sáng tươi mát, thầy Bửu Quý đem hai con ngựa đẹp nhất chuồng đến đón bà Bô đi chơi. Thằng Chút bỏ cả công việc chạy ra coi. Cả Bài cũng đến dặn dò :

- Ông cẩn thận đấy nhé, Tai nạn xẩy ra dễ lắm đấy.

Vừa ra khỏi tỉnh, khi cảm thấy nền đất lạnh trải dưới vó, con ngựa của Ánh phi nước kiệu, Bửu Quý giựt cương cho ngựa chạy lên ngang hàng, Lúc đó, thời tiết vào khoảng cuối mùa thu, một màn  sương mờ đăng trên những hàng cây trụi lá ven rừng. Nền trời cao vẫn một màu xanh lơ. Hai người thúc ngựa tiến vào rừng. Họ lên một ngọn đồi khá cao. Qua một khoảng trống, Ánh dừng ngựa lại quay nhìn về phía Bình Đô, quận lỵ nhỏ bé nằm xa tít dưới kia, với những mái nhà ngói xám, bao quanh một gác chuông nhà thờ, và một dòng sông nhỏ uốn khúc giữa hai hàng dương liễu. Chàng đỡ nàng xuống ngựa, hai con ngựa được buộc vào một gốc cây.

Chàng đưa nàng đến ngồi trên một khúc cây gần đó và bắt đầu kể lể nỗi niềm tâm sự của chàng với một giọng buồn rầu đến gần như áo não, nhưng đến khi chàng hỏi:

- Tại sao... tại sao cuộc đời của chúng ta lại không đi chung một dòng? Tại sao chúng ta không yêu nhau được...?

Nàng đứng dậy bỏ đi. Chàng nắm tay nàng kéo lại. Nhìn nét mặt chàng lúc ấy, nàng hoảng hốt kêu lên:

- Ông làm chi vậy…? Ông buông tôi ra… !

Trong giây phút, Bửu Quý thay đổi hẳn nét mặt. Chàng bình tĩnh dịu dàng trở lại, hơi có vẻ ngượng nghịu và kính trọng nàng hơn nữa. Nàng yên tâm vịn tay chàng đi trở lại phía buộc ngựa. Chàng khẽ nói:

- Với tôi, xin bà đừng sợ gì cả. Trong tâm hồn tôi, bà là một vị nữ thần, một nữ thần trinh bạch. Nhưng tôi cần được gần bà để sống, tôi cần được nhìn đôi mắt, được nghe tiếng cười, giọng nói của bà. Nếu không thể có được tình yêu, xin ban cho tôi một tình bạn...

Chàng quàng tay ngang lưng nàng, đỡ nàng đi. Có tiếng ngựa hí vang sau rặng cây, chàng dìu nàng qua lối khác:

- Xin đừng về vội. Hãy ở lại cùng tôi giây phút nữa…

Họ đi về phía dòng suối nhỏ. Gần đấy là một mặt hồ nước trắng nằm yên dưới những lá sen tàn, cóc nhái nhẩy lao xao giữa những thân sậy khẳng khiu. Nàng rên rỉ:

- Tôi lầm rồi… Lẽ ra tôi không được theo ông đến đây...

- Tại sao hở Ánh ? Tại sao...?

Nàng thốt ra một tiếng thở dài,như một người đau khổ nhất đời, rồi úp mặt vào hai bàn tay, nàng ngả người vào tay chàng.

Mặt trời lên cao dần. Qua những vòm cây lá, từng tia nắng chói chiếu xuống thảm cỏ xanh, lung linh nhẩy múa theo nhịp lá rung rinh trong gió. Một vẻ yên lặng vô biên tràn ngập khu rừng vắng. Có tiếng chim rừng văng vẳng kêu đâu đây…

Nàng về đến nhà vào khoảng một giờ trưa, Bô vẫn ngồi bên bàn ăn chờ vợ về ăn cùng. Chàng thấy nàng có vẻ khá, sắc diện hồng hào.

Chàng hỏi nàng về những chi tiết của cuộ đi chơi, nhưng nàng có vẻ lơ đãng, ít nói. Sau bữa ăn, nàng lên thẳng trên phòng ngủ, đóng cửa lại nằm nghỉ. Yên trí là vợ mệt vì cuộc đi ngựa bổ ích vừa rồi, Bô vui vẻ đi thăm con bệnh.

Trong bóng tối lờ mờ của căn phòng, Ánh cảm thấy ngây ngất như người đang trong cơn chóng mặt. Nàng nằm úp mặt lên chiếc gối thêu, mơ màng nhớ lại tiếng nói êm đềm của người ấy, với vòng tay xiết chặt của chàng, và bóng cây, tiếng lá reo xào xạc trong khu rừng vắng. Nàng nhìn vào trong gương, và ngạc nhiên khi thấy đôi mắt nàng sao lại to đen và huyền bí đến như thế. Có một cáí gì ghê gớm đã đến làm rung chuyển thân hình nàng, và làm thay đổi cả nét mặt của nàng.

Ngày hôm sau là một ngày hoàn toàn thơ mộng và êm đềm đối với Ánh. Họ gặp lại nhau và cùng nhau thề thốt nặng lời. Nàng kể cho chàng nghe những nỗi buồn khổ của nàng, chàng an ủi nàng bằng những chiếc hôn say đắm. Họ nhìn sâu vào mắt nhau, khẽ gọi tên nhau, để nhắc đi nhắc lại cả trăm lần rằng họ yêu thương nhau. Nơi họ tình tự cũng là một chỗ kín đáo, khuất vắng ở ven rừng. Chỗ ấy gần bờ suối nhỏ, có một bức tường đất thấp che sau lưng họ. Trên đầu họ là một vòm cây xanh, dưới chân họ là một lớp lá khô dày, êm như trải nệm.

Bắt, đầu từ đó, mỗi tối, họ viết cho nhau một lá thư, Ánh đem thư ra dấu ở một kẽ gạch ven bức tường trước vườn nhà nàng, Bửu Quý đến đấy lấy thư đi và để lại bức thư của chàng vào đấy.

Một buổi sáng kia, nhân dịp ông Đốc Bô phải đi thăm bệnh từ bốn giờ sáng, Ánh dậy sớm vào lúc trời mới ửng bình minh. Nàng bỗng nảy ra ý muốn đến trại Hồng Hoa để gặp tình nhân ngay lúc ấy. Ý muốn lạ thường ấy làm cho nàng như điên lên. Choàng một chiếc khăn san lên mái tóc, nàng mở cửa lẻn xuống đường như một tên ăn trộm. Chỉ vài phút sau, nàng đã cắm đầu rảo bước trên con đường có còn lóng lánh những hạt sương mai.

Nàng đến giữa lúc Bửu Quý còn đang say ngủ. Choàng tỉnh dậy thấy nàng gần ngay trước mặt, chàng ôm ghì lấy nàng như người ôm một ảo ảnh trong giấc mơ. Chàng ủ đôi bàn chân nhỏ lạnh giá sương mai của nàng trong bàn tay, chàng thành kính cúi xuống hôn chân nàng. Cuộc sống đối với chàng tưng bừng như là cả một mùa xuân đã theo gót chân nàng ùa vào phòng chàng sớm ấy.

Đến lúc phải chia tay nhau, họ mất đến nửa giờ để hẹn hò, để thề nguyền, để âu yếm nhau rồi mới rời nhau ra được. Nhiều lần, Ánh khóc như mưa, như gió. Nàng không muốn phải xa người yêu. Nàng muốn ở gần chàng mãi mãi.

Mùa đông năm ấy, nhiều đêm, Bửu Quý đến tận Bình Đô tìm Ánh. Ở quận lỵ nhỏ, mới chín giờ đêm, nhất là những đêm trời rét người ta đã đóng cửa đi ngủ cả. Chàng

đến đứng dưới tàng cây bên vườn nàng. Màu áo dạ đen của chàng chìm lẫn trong tối. Chàng ném nhẹ một hòn sỏi nhỏ lên cửa sổ phòng ngủ của nàng.

Họ dìu nhau đến chiếc ghế đá cuối vườn, dưới một vòm cây, kín như một tổ chim ấm áp. Qua những cành cây khẳng khiu, trụi lá, họ thấy những ngôi sao lấp lánh trên nền trời đêm. Sau lưng họ, có tiếng rì rào của dòng sông nước chảy. Bóng tối làm cho họ gần gũi nhau hơn, những tiếng yêu đương thì thầm của họ cũng nhiều âm vang, rung động hơn nữa.

Trong những đêm trời mưa, họ đưa nhau vào căn phòng khám bệnh của ông Đốc Bô. Ánh thắp một ngọn nến nhỏ, dấu sau một chồng sách. Bửu Quý ngồi trong chiếc ghế bành da của ông Đốc Bô, hút sì gà tự do cứ như ở nhà mình vậy. Chàng phê bình về Bô nhiều câu làm cho chính Ánh cũng phải ngượng ngùng. Nàng muốn chàng phải tỏ ra đứng đắn hơn, và nếu có thể, thì phải quan trọng hóa sự việc đôi chút. Như trong một đêm, bỗng nghe như có tiếng chân người đi ngoài hiên, nàng vội nắm lấy tay chàng:

- Có người mình ạ...

Chàng thổi tắt phụt ngọn nến, họ thì thầm trong bóng tối:

- Anh có mang súng theo không?

- Súng để làm gì?

- Để đề phòng lỡ ra...

- Để chống cự lại ông chồng em ấy à...?

Và chàng cười khẩy, như muốn nói :‘‘Chồng em thì anh bóp mũi cũng chết !’’ Nàng tỏ vẻ thán phục sự can đảm, gan dạ của người yêu, nhưng nàng thấy những câu nói của chàng có một vẻ gì cộc cằn, thô lỗ làm cho nàng khó chịu.

Nhưng Bửu Quý suy nghĩ nhiều về câu chuyện cần phải dắt súng theo để đối phó với Me Sừ Bô. Chàng thấy đó thật là một chuyện lố bịch, vì chàng thấy mình không có thù hằn ghen tuông gìvới Bô cả. Đó chỉ là do ý muốn quan trọng hóa mọi vấn đề của Ánh... Chàng còn thấy Ánh, trong thời gian sau này, đã trở nên lãng mạn một cách quá đáng. Chàng phải luôn luôn moi móc tìm những câu thề thốt thật là nặng lời và mới mẻ để làm vừa lòng nàng. Chàng phải cắt tóc trao đổi với nàng. Nhiều khi nàng, kể cho chàng nghe những chuyện về cõi thiên đường, nơi những người yêu nhau được sống đời đời mãi mãi bên nhau, về tiếng thở than của những buổi chiều nàng cô đơ..v..v... Nàng hay nói chuyện về mẹ nàng và mẹ chàng. Và mặc dầu bà mẹ của Bửu Quý đã thất lộc từ hai mươi năm nay, nàng âu yếm vỗ về chàng như với một thằng bé con mới vừa mất mẹ. Nhưng để đền bù lại những điều lẩm cẩm ấy, chàng thấy nàng xinh đẹp và dễ thương biết là chừng nào. Mối tình của nàng không gợn bẩn một chút so đo tiền bạc nào. Sự ngây thơ của Ánh trong dục tình làm cho nàng khác hẳn với những người đàn bà đã qua trong cuộc tình ái của Bửu Quý. Nhưng vì biết chắc chắn là mình đã được, nên chàng không còn cần giữ ý tứ gì nữa. Dần dần, cách cư xử của chàng thay đổi hẳn.

Chàng không còn những câu nói yêu thương, êm đềm làm cho nàng rung động đến ứa nước mắt như trước nữa. Chàng cũng không còn dùng đến cái vuốt ve, âu yếm làm nàng đê mê rạo rực đến điên người như hồi vừa mới yêu nhau, Ánh cảm thấy mối tình của chàng, như một dòng sông trước thì chảy thật mạnh, nhưng sau cứ cạn dần. Sau sáu tháng vụng trộm yêu nhau, họ có cảm giác như đi trở thành bình thường trong sự liên lạc xác thịt của đôi vợ chồng.

 

Dịp đó đúng vào dịp Ông Năm Hòa gửi biếu chàng rể một cặp gà theo lệ như mọi năm, kể từ ngày ông được Bô chữa cho khỏi cái chân gẫy. Năm ấy, ông Năm Hòa gửi theo cặp gà một bức thư. Bóc tấm phong bì giấy vàng dầy cộp lấy tờ thư ra. Ánh lẩm nhẩm đọc:

‘‘Kính gửi ông Đốc Bô’’

‘‘Tôi gửi thư này hỏi thăm hai người và cháu Quỳnh được mạnh khỏe. Còn về phần tôi thì vẫn được bình an như thường. Duy có sức khỏe thì tôi hơi kém một chút. Đêm nọ ở nhà quê lại có bão lớn, tôi bị cảm ho mất mấy ngày. Hai nữa, từ ngày em Ánh đi lấy chồng thì nhà neo người, tôi vất vả nhiều hơn trước. Mùa lúa năm nay cũng không được mỹ mãn gì cho lắm...

Đến đây, bức thư có một khoảng cách trong những hàng chữ thô to của ông lão nhà quê, như là ông đã ngừng bút trong vài phút để mơ tưởng đến hình ảnh của cô con gái. Đọc xong lá thư, Ánh mơ màng mất một hồi lâu. Một chút tro than trắng xám, từ tờ giấy rơi ra nằm trên vạt áo của nàng. Ông Năm Hòa đã lấy tro thấm cho khô mực, Ánh tưởng tượng như thấy ông già đang cúi lom khom trên bếp lửa trong căn phòng cũ vắng tanh. Đã lâu quá rồi nàng không được gần ông, Nàng nhớ lại những buổi chiều mùa hạ ngày xưa ở quê nhà khi có tiếng chim non kêu chiêm chiếp ngoài vườn, và những buổi sáng mùa đông trời nắng hanh, tuyết tan làm ướt những nền đá trắng trên bức tường trước cửa phòng nàng. Thời ấy, nàng sống sung sướng biết chừng nào với bao nhiêu là hy vọng ở tương lai. Tại sao đến bây giờ, trong hồn nàng, không còn một chút yêu đời nào cả ? Nàng đã tiêu phí tất cả mọi hy vọng trong những giai đoạn đã qua của đời nàng, nhất là trong giai đoạn làm vợ, y như một người khách bộ hành đã tuần tự bỏ lại những phần hành lý của mình trong những quán trọ rải rác trên con đường đời.

Nhưng có sự gì xẩy ra đã là nguyên do che nổi khổ tâm ấy của nàng ? Nàng có chồng có con đàng hoàng. Nào nàng có phải thiếu thốn gì đâu. Ngoài vườn, có tiếng trẻ cười lanh lảnh. Nàng giật mình nhìn ra cửa sổ. Bé Quỳnh đang đùa chạy trong vườn. Nàng chạy ra ôm ghì lấy con:

- Con của mẹ ơi! Con cưng của mẹ.

 

Tối hôm ấy, trong phiên gặp nhau như thường lệ dưới vườn, Bửu Quý thấy Ánh có vẻ kiêu kỳ và lạnh nhạt khác với mọi khi. Chàng nhún vai, bỏ qua, cho đó chỉ là một sự làm cao nhất thời của Ánh. Nhưng chàng không ngờ rằng đó chính là lúc mà lương tâm nàng đang trỗi dậy. Nàng đang hối hận trước tội ngoại tình của nàng

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của gustave flaubert