Cơ sở côn pháp trong thời gian ngắn ngủi đột phá đến mức lô hỏa thuần thanh, đồng nghĩa với việc có thể tiến vào giai đoạn thực chiến.
Trước đây, Sở Vân Phàm phòng thủ phần lớn dựa vào tố chất thân thể mạnh mẽ hơn Giang Bằng Phi để "cường ép" Giang Bằng Phi.
Vô Kỷ tồn tại nhằm mục đích tăng phúc thực lực, giống như một cái loa khuếch đại. Nhưng mức độ tăng phúc nhiều hay ít phụ thuộc rất lớn vào thực lực nền tảng của bản thân.
Sở Vân Phàm nhếch mép cười: "Giang Bằng Phi, trò chơi kết thúc rồi. Ngươi không phải nói ta không dùng được côn pháp sao? Vậy thì mở mắt ra mà xem đi!"
"Ầm!"
Sở Vân Phàm ra tay chớp nhoáng, cây ô kim trường côn trong tay tức thì quét về phía Giang Bằng Phi.
Giang Bằng Phi không hề dám xem thường. Ban đầu, hắn vốn không coi Sở Vân Phàm ra gì. Đúng như hắn đã nói, dù đều là sinh viên Liên Bang, thực lực giữa họ có thể cách biệt cả một cảnh giới lớn.
Không phải cứ là sinh viên Liên Bang thì sẽ xuất phát ở cùng một vạch.
Nhưng sau một chiêu giao thủ, hắn mới phát hiện suy đoán của mình hoàn toàn sai lầm.
Thực lực của Sở Vân Phàm không hề kém, thậm chí còn mạnh hơn hắn. Chỉ bằng một bộ cơ sở côn pháp chưa quen thuộc, Sở Vân Phàm đã có thể đánh ngang ngửa với hắn.
Điều này khiến mọi suy đoán trước đây của hắn trở thành trò cười. Và không còn nghỉ ngờ gì nữa, khi Sở Vân Phàm càng hiểu rõ côn pháp, các sơ hở đần biến mất, thậm chí có thể liên tực phản công.
Hắn không tài nào hiểu được, tại sao thực lực của Sở Vân Phàm lại tăng tiến nhanh đến vậy. Mấy tháng trước, khi hắn đã là Hậu Thiên cảnh, Sở Vân Phàm vẫn chỉ là Luyện Khí cảnh, vậy mà giờ đã đuổi kịp hắn.
Bản thân hắn cũng chỉ mới đạt Hậu Thiên Ngũ Trọng đỉnh phong, dù vậy, hắn đã là một trong ba người đứng đầu kỳ thi trung học năm nay. Sao Sở Vân Phàm có thể mạnh hơn hắn được?
Nhưng dù thế nào đi nữa, hắn cũng không thể nhận thua.
"Vù!"
Cây trường côn giáng xuống xé toạc không khí. Động tác đơn giản nhưng ẩn chứa uy lực khủng bố.
"Coong!"
Trường côn mạnh mẽ đập vào huyết đao, tạo nên một cơn sóng xung kích kinh khủng.
Khi Sở Vân Phàm thực sự ra tay, chiến đấu lập tức leo thang. Chân khí cuồng bạo khiến những người xung quanh phải lùi lại, không thể đến gần, trong lòng run sợ.
Đặc biệt là phần lớn học sinh chỉ mới đạt Luyện Khí cảnh. Trước một trận chiến ở cấp độ này, họ cảm thấy chỉ cần bị vạ lây thôi cũng có thể trọng thương.
Nhiều người gần như không thể nhìn rõ tình huống chiến đấu giữa hai người, chỉ thấy vô số đòn tấn công vung vẩy trên bầu trời.
"Quá kinh khủng, Hậu Thiên cảnh giới quả thực mạnh hơn chúng ta quá nhiều!"
"Giang Bằng Phi còn chưa tính, hắn là người thứ ba trong kỳ thi trung học, chỉ đứng sau Mai Hải Vân và Đông Phương Hạo. Nhưng Sở Vân Phàm xem như lội ngược dòng đấy. Chỉ với một cây trường côn, hắn đã đè Giang Bằng Phi đến mức này. Nếu hắn thực sự rút kiếm, e rằng Giang Bằng Phi chưa chắc đã chống đỡ được bao nhiêu chiêu!"
"Luận Đạo Đại Hội năm nay có lẽ sẽ đặc sắc hơn mọi năm. Năm ngoái, hải ngoại tông môn đã cướp mất quán quân, năm nay phải đoạt lại!"
"Oán hận hận, giết giết giết giết!"
Chiến đấu đến điên cuồng, Giang Bằng Phi cũng phát cuồng. Thế tấn công của Sở Vân Phàm quá đáng sợ. Đặc biệt là những cú đập tiện tay của cây ô kim trường côn khiến cánh tay hắn tê dại. Hắn bị ép đến tình trạng này.
Toàn thân chân khí của hắn cuộn trào, bao phủ về phía Sở Vân Phàm. Vô số sự thù hận dâng lên, thậm chí bắt đầu ảnh hưởng đến thần trí của hắn. Hắn đã vượt quá giới hạn, ngược lại bị công pháp ảnh hưởng.
Nếu tình hình nghiêm trọng hơn, hắn sẽ tẩu hỏa nhập ma. Với ý chí của Giang Bằng Phi, tình huống như vậy không thể xảy ra. Nhưng sự xuất hiện của Sở Vân Phàm đã phá vỡ nhận thức của hắn, khiến Giang Bằng Phi tâm thần đại loạn, mới bị sự thù hận vô biên ảnh hưởng, thậm chí khống chế.
"Nên kết thúc rồi!"
Sở Vân Phàm thản nhiên nói. Cây trường côn trong tay lại một lần nữa mạnh mẽ giáng xuống, khiến huyết đao trên tay Giang Bằng Phi văng ra ngoài.
Lúc này, mọi người mới thấy rõ, lòng bàn tay Giang Bằng Phi đã máu tươi giàn giụa, đa tróc thịt bong. Họ mới biết Giang Bằng Phi đã phải chịu đựng những gì trong những pha va chạm vừa rồi.
Và khi họ nhìn về phía Sở Vân Phàm, ánh mắt họ hoàn toàn khác trước. Với chiến pháp cuồng bạo này, Sở Vân Phàm một tay nhấc trường côn, tiện tay vung xuống lại có uy năng lớn đến vậy.
Khi mọi người cho rằng thắng bại đã định, Sở Vân Phàm chắc chắn thắng lợi...
"Ầm!"
Khí tức trên người Giang Bằng Phi lại bùng nổ, công lực của hắn, dưới sự thúc đẩy của sự thù hận vô biên, mạnh mẽ từ Hậu Thiên Ngũ Trọng đỉnh phong, vọt lên Hậu Thiên Lục Trọng.
Tất cả mọi người giật mình. Chuyện đột phá trên chiến trường hết sức ly kỳ, nhưng những người làm được điều đó rất ít. Phần lớn người đột phá đều phải trải qua quá trình công phu, nước chảy thành sông, tu vi đến, cảnh giới tự nhiên tăng lên.
Sở Vân Phàm nhìn thoáng qua liền hiểu, Giang Bằng Phi vốn đã kẹt ở Hậu Thiên Ngũ Trọng đỉnh phong một thời gian. Và bây giờ, nhờ trận đại chiến này, hắn đã đột phá.
Ngay cả Sở Vân Phàm cũng cảm thấy cạn lời, hóa ra mình lại trở thành chất xúc tác cho tu vi của Giang Bằng Phi đột phá.
"Ha ha ha, Sở Vân Phàm, ngươi nhất định phải chết. Đây là ông trời sắp xếp để ta đột phá. Ta sẽ cho ngươi nếm trải nỗi kinh hoàng lớn nhất trên thế giới!"
Giang Bằng Phi cười lớn ngông cuồng. Sau thời gian dài bị Sở Vân Phàm áp chế, hắn đột nhiên đột phá, tình thế sắp sửa chuyển biến, hắn không kìm nén được mà phá lên cười.
Không còn dáng vẻ trầm ổn và nắm mọi thứ trong tay như trước. Suy cho cùng, hắn cũng chỉ là một thiếu riên mười mấy tuổi.
"Xoạt!"
Giang Bằng Phi lập tức bay về phía Sở Vân Phàm. Dù chiến đao đã bị văng ra, đôi tay dính máu tươi hóa thành một đôi Ưng Trảo vồ về phía Sở Vân Phàm.
Nếu bị tóm trúng, sắt thép cũng sẽ bị cào thành hai nửa.
"Muốn đột kích ngược sao... Á!"
Một học sinh hoảng sợ thét lên, nhưng chưa kịp đứt lời thì yết hầu đã bị bóp nghẹt.
Giang Bằng Phi vẫn chưa chạm được vào Sở Vân Phàm, thì cây trường côn bỗng nhiên thu lại, rồi quét ngang ra.
Giang Bằng Phi rên lên một tiếng, cả người bay ngược ra ngoài như một quả bóng, hung hăng rơi xuống đất.
Từ đột phá đột kích ngược, đến thất bại trong nháy mắt, chỉ cách nhau một sợi tóc!