“Coongf"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang vọng trong đường hầm mỏ.
"Không thể nào!"
Giang Lỗi chứng kiến cảnh tượng này, vẻ mặt không thể tin được. Hắn hiểu rõ sức mạnh chiêu kiếm của mình hơn ai hết. Với lực quét ngang của hai tay cầm kiếm, ngay cả cao thủ Luyện Khí cảnh tầng tám cũng phải dè chừng.
Không chỉ là bị cản lại, mà là bị cản lại một cách dễ dàng đến vậy. Sở Vân Phàm chỉ dùng một tay, nhẹ nhàng hóa giải.
Ý nghĩ đó chỉ lóe lên trong đầu hắn, bởi vì Sở Vân Phàm không cho hắn thêm thời gian suy nghữ.
Ngay sau đó, một đao chém thẳng xuống mặt hắn.
Sở Vân Phàm cũng kinh ngạc trước sức mạnh hiện tại của mình. Sau khi được thần cách gột rửa, sức mạnh bộc phát tăng lên hơn năm mươi phần trăm.
Tuy chỉ là năm mươi phần trăm, nhưng sức mạnh ban đầu của Sở Vân Phàm đã rất đáng gờm. Lần gia tăng này tương đương với việc người khác tăng gấp đôi sức mạnh.
Tố chất thân thể được cải thiện toàn diện!
Điều này khiến sức chiến đấu của Sở Vân Phàm càng thêm khủng khiếp!
Nhanh!
Nhanh!
Nhanh!
Trong nháy mắt, ánh đao của Sở Vân Phàm chém xuống nhanh như chớp giật.
“Coongf"
Trong thế ngàn cân treo sợi tóc, Giang Lỗi vội vàng kéo trọng kiếm trở lại, đỡ được nhát đao này. Hắn vốn tưởng không có gì, nhưng ngay khi vừa chạm vào, một nguồn sức mạnh khổng lồ truyền tới.
Một tiếng "Vù" vang lên, trọng kiếm trong tay suýt chút nữa tuột khỏi tay, bàn tay lập tức nứt toác. Dù sao bàn tay chỉ là da thịt, khi sức mạnh đạt đến một mức độ nhất định sẽ bị trọng thương.
Nhưng Giang Lỗi dù sao cũng là người dày dạn kinh nghiệm chiến đấu, đặc biệt là sau hơn nửa tháng chém giết, hắn đã không còn như trước.
Thấy trọng kiếm sắp tuột khỏi tay, hắn vội vàng nắm chặt. Tiếp theo là cảm giác tê dại và đau đớn kịch liệt ập đến cùng một lúc.
Nhưng hắn không kịp phản ứng nhiều, vì một đao nữa lại chém xuống.
"Vù!"
Lần này, cảm giác đau đớn và tê dại còn dữ dội hơn.
Nó ập đến như sóng biển cuồng triều, điên cuồng và mãnh liệt.
Trọng kiếm trong tay cuối cùng cũng không trụ được, ầm một tiếng bị đánh bay ra ngoài. Sau đó, Sở Vân Phàm lại chém một đao, nhát đao này trực tiếp chém vào lớp giáp nhẹ của hắn.
...
Một tiếng va chạm kim loại lớn vang lên, Giang Lỗi lập tức bị đánh bay ra ngoài.
Tuy giáp nhẹ có khả năng bảo vệ nhất định, nhưng nó chỉ là giáp nhẹ. Đối mặt với nhát đao khủng bố này, hắn căn bản không có khả năng phản kháng.
Giang Lỗi đập thẳng vào vách tường mỏ, khiến cả vách tường rung chuyển, bụi bặm rơi xuống. Sau đó, hắn lăn xuống đất, giãy giụa mấy lần nhưng không thể đứng dậy.
Hắn cảm thấy xương cốt toàn thân như bị gãy vụn sau nhát đao này. Lớp giáp nhẹ trên người hắn cũng bị Sở Vân Phàm chém nứt toác, da thịt bị rách toạc. Dù chưa chạm đến xương, nhưng sức mạnh nhát đao của Sở Vân Phàm cũng đủ để hình dung.
Nếu không có giáp nhẹ bảo vệ, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.
Lúc này, Giang Lỗi mới nghĩ đến việc bỏ chạy, muốn gửi tin tức báo cáo tình hình nơi này ra ngoài, kích hoạt nút báo động khẩn cấp.
Nhưng động tác của hắn quá chậm. Sở Vân Phàm sẽ không cho hắn cơ hội đó. Chỉ một bước, một đạo hắc quang lóe lên.
Đầu Giang Lỗi bị chém bay ra ngoài. Vẻ mặt Giang Lỗi vẫn hoàn toàn không thể tin được. Hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thất bại, hơn nữa còn thất bại thảm hại đến vậy.
Sau khi chém giết Giang Lỗi, Sở Vân Phàm lập tức thu xác hắn và Phan Tu Văn vào không gian thần bí. Đến lúc đó, hắn sẽ tùy tiện tìm một chỗ vứt đi. Ở nơi này, chẳng bao lâu sau, xác chết sẽ bị yêu thú nuốt chửng.
Từ xa vọng lại tiếng bước chân đồn dập và tiếng la hét. Sở Vân Phàm nhìn thấy người dẫn đầu là Giang Bằng Phi. Hắn chỉ có thể tạm thời tránh mũi nhọn, trốn vào không gian Sơn Hà Đa.
Chỉ vài nhịp thở sau, Giang Bằng Phi đã đến nơi Sở Vân Phàm vừa đứng. Phía sau hắn còn có vài học sinh trường khác.
Giang Bằng Phi dừng bước, vẻ mặt khó hiểu. Vừa rồi, hắn rõ ràng nhìn thấy có người ở đây, nhưng khi đến nơi lại không thấy ai.
Hắn tin mình không nhìn lầm, điểm này hắn vẫn tự tin. Nhưng khi đến nơi, hắn lại phát hiện đúng là không có ai.
Hắn không tin có người có thể biến mất ngay trước mắt mình. Chuyện này là không thể.
Dù sao nơi này rất trống trải, muốn trốn cũng không có chỗ trồn mới đúng.
Vì vậy, hắn chỉ có thể cho rằng mình vừa hoa mắt, nhìn lầm.
Nhưng ngay lập tức, hắn chú ý đến nơi mình đang đứng, hẳn là vừa xảy ra một trận đại chiến. Khắp nơi đều có dấu vết chiến đấu, còn có vết máu nhuộm đỏ mặt đất hầm mỏ.
Khắp nơi đều toát lên vẻ quỷ dị!
"Mặc kệ, chúng ta đi trước, tuyệt đối không thể để Đông Phương Hạo và Lương Hạo Vũ giành trước!"
Giang Bằng Phi nghĩ đến việc quan trọng hơn. Ba người tuy liên thủ tấn công mỏ, nhưng mỗi người một việc. Về cơ bản, ai thu được bao nhiêu lợi ích đều tùy thuộc vào bản lĩnh cá nhân.
Mọi người đều hiểu rằng lần này chủ yếu là cuộc cạnh tranh giữa ba người họ. Sau đó, những cao thủ kém hơn một bậc cũng có thể chia được một ít linh thạch. Còn những học sinh kém hơn nữa không nhắm đến linh thạch mà nhắm đến những tử tù này.
Điểm tích lũy của họ vẫn chưa hoàn toàn an toàn, lúc này họ vẫn muốn cố gắng lần cuối.
Giang Bằng Phi và những người khác nhanh chóng biến mất ở cuối đường hầm, tiến vào gian phòng mỏ. Tuy nhiên, hắn vừa đi vừa quay đầu lại, dường như vẫn không tin mình đã nhìn lầm người.
Rõ ràng, hắn có sự tự tin mãnh liệt, đồng thời cũng có lòng nghi ngờ mãnh liệt.
Sau khi xác nhận Giang Bằng Phi đã rời đi, Sở Vân Phàm mới rời khỏi không gian Sơn Hà Đồ. Hắn nhìn về phía Giang Bằng Phi, chỉ cười khẩy hai tiếng. Các mỏ khác có thể có thu hoạch, nhưng ở đây chắc chắn không có gì. Linh thạch ở mắt trận còn lại đều đã bị Sở Vân Phàm lấy đi. Linh khí trong các mỏ còn lại cũng đều bị Tụ Linh trận hấp thụ sạch sẽ.
Ngay cả khi có thể đào được, cũng chỉ là rác rưởi.
Vì vậy, lần này Giang Bằng Phi nhất định sẽ không thu hoạch được gì.
Nghĩ đến những điều này, Sở Vân Phàm khẽ mỉm cười, sau đó vội vã bay ra khỏi mỏ. Chẳng mấy chốc, hắn nghe thấy tiếng gầm giận dữ của Giang Bằng Phi truyền đến.