Sở Vân Phàm chém chết nữ Kim Cương bằng một đao, dứt khoát vô cùng, không hề dây dưa.
Mọi người đều đã dự đoán được kết quả này trong quá trình chiến đấu. Nữ Kim Cương chỉ giỏi về sức mạnh, và khi bị Sở Vân Phàm khắc chế hoàn toàn ở phương diện này, ả chẳng khác nào bị treo lên đánh.
Ưu điểm và khuyết điểm của ả quá rõ ràng, những người có điểm yếu rõ ràng như vậy rất dễ bị khắc chế.
Chỉ là trước đây ả toàn gặp những kẻ bị sức mạnh của ả đánh cho quỳ gối, không có cơ hội nhằm vào điểm yếu.
Nhưng Sở Vân Phàm thì khác, hắn đánh bại ả ngay trong lĩnh vực sở trường của ả, khiến ả không còn gì để nói. Đó không phải là thủ đoạn, mà là dùng sức mạnh áp đảo để khiến ả phải khuất phục.
“Học sinh này là ai? Mau chóng điều tra thông tin của cậu ta!”
Rất nhanh, cảnh tượng các đạo sư tranh giành nhau lại tái diễn. Đối mặt với một học sinh giỏi, một mầm non tốt, họ không muốn bỏ lỡ.
"Tuyệt vời, trận chiến này xem thật đã! Không phục thì đánh, đánh đến khi nào phục thì thôi!" Một học sinh thốt lên. So với những trận chiến hoa mỹ với kỹ xảo, những trận chiến thuần túy sức mạnh như thế này khiến người ta nhiệt huyết sôi trào hơn.
Dường như nhiệt huyết và gene hiếu chiến trong xương cốt của họ đã được đánh thức.
"Ha ha ha, ta đã thêm Sở Vân Phàm vào danh sách theo dõi. Những trận chiến như vậy mới thú vị! Ta muốn xem cậu ta có thể tiến xa đến đâu!"
"Chắc chắn vào được top 1001”
"Top 100 không thành vấn đề!"
Rất nhiều học sinh bàn tán xôn xao. Theo họ, việc vào được top 100 là một thành tích đáng nể. Cần nhớ rằng đây không phải là một trường hạng ba, mà là Liên bang Đại học.
Vượt trội giữa hàng vạn học sinh, một trên hàng trăm người.
Sau khi rời khỏi không gian giao đấu, Sở Vân Phàm nhận được hàng chục tin nhắn từ các đạo sư. Sau khi xác nhận tài năng của Sở Vân Phàm, những đạo sư này không thể chờ đợi thêm được nữa.
Họ biết càng về sau, Sở Vân Phàm càng thu hút được sự chú ý của những đạo sư hàng đầu, vì vậy họ quyết định ra tay trước.
Dù trường cho phép đạo sư chọn học sinh, ý nguyện của học sinh vẫn là yếu tố then chốt. Ép buộc không mang lại kết quả tốt.
Vì vậy, họ định tranh thủ trước khi ai biết, đưa ra những điều kiện tốt nhất, gần như là dốc hết vốn liếng, nào là đạo trường tu luyện, tài nguyên tu luyện, các mối quan hệ,... đủ mọi điều kiện ưu việt để thu hút học sinh bình thường.
Nhưng Sở Vân Phàm không thèm để ý. Cậu biết dù những đạo sư này đưa ra bao nhiêu điều kiện tốt, vẫn là chưa đủ đối với cậu.
Học sinh bình thường cần phải lấy lòng các đạo sư, nhưng học sinh ưu tú lại là đối tượng được tranh giành. Sở Vân Phàm hiển nhiên là một trong số đó.
Điều kiện của các đạo sư là một chuyện, nhưng quan trọng hơn là bản thân họ. Một đạo sư Hậu Thiên định cao và một đạo sư Tiên Thiên đinh cao, đối với Sở Vân Phàm hiện tại đều rất mạnh, nhưng có thể xem là ngang nhau sao?
Rõ ràng là không!
Vì vậy Sở Vân Phàm vẫn đang chờ đợi, cậu muốn treo giá cao hơn. Những người như Đông Phương Hạo, Giang Bằng Phi, những người đã bước vào Hậu Thiên cảnh giới từ kỳ thi tốt nghiệp trung học, hẳn là có các đạo sư hàng đầu của Liên bang Đại học dẫn dắt, và họ được hưởng những tài nguyên tốt nhất.
Nếu Sở Vân Phàm không thể bái một sư phụ hàng đầu, hưởng thụ những tài nguyên hàng đầu tương tự, việc cậu muốn đuổi kịp, thậm chí vượt qua những người đó, chắc chắn sẽ khó khăn hơn.
Vì vậy, cậu không vội vàng. Cậu biết chỉ khi nào cậu đoạt được quán quân, cậu mới thực sự đưa ra lựa chọn. Vì vậy, cậu phớt lờ những tin nhắn từ các đạo sư kia.
Cậu biết bây giờ chưa phải lúc!
Vòng đấu tiếp vòng đấu, càng về sau càng gặp nhiều cao thủ. Vì có đến hàng vạn học sinh, số lượng quá lớn, nên không sử dụng vòng đấu lại. Ngoại trừ mười vòng cơ bản nhất, những vòng sau đều là vòng loại trực tiếp.
Dù thực lực không đủ, sau mười vòng thi đấu, thực lực của mỗi người cũng đã được bộc lộ rõ ràng.
Đối với Sở Vân Phàm và Đường Tư Vũ, mười vòng chỉ là sự khởi đầu, nhưng đối với Cao Hoành Chí, mười vòng thi đấu này thực sự là một vòng luân hồi sinh tử. Mười trận giao đấu, cậu ta đánh rất vất vả, cuối cùng chỉ thắng được năm trận.
Trước đây, khi đi theo Sở Vân Phàm đại sát tứ phương, cậu ta không cảm nhận được nhiều. Nhưng khi tự mình đối đầu với những thiên chi kiêu tử này, cậu ta mới phát hiện thế giới này quá rộng lớn, và có quá nhiều thiên tài, nhiều đến mức khó tin.
Với tình hình này, cậu ta chỉ có thể coi là ở mức trung bình. Tuy nhiên, Cao Hoành Chí cũng chấp nhận điều đó. Không phải người đội sổ đã là tốt lắm rồi.
Trong mười vòng này, Sở Vân Phàm vẫn như trước, dù đối thủ mạnh đến đâu, cũng không phải là đối thủ của cậu. Vấn đề chỉ là họ có thể chịu được mấy chiêu của cậu mà thôi.
Cậu vẫn chưa dùng hết sức. Quần áo phụ trọng vẫn luôn được kích hoạt, nhưng dù vậy, Sở Vân Phàm vẫn không phải là đối thủ mà họ có thể chống lại.
Mười vòng đấu quá dễ dàng đối với cậu. Nhưng càng về sau, đối thủ của Sở Vân Phàm càng mạnh, vì càng về sau là chế độ loại trực tiếp. Những học sinh như Cao Hoành Chí đã sớm bị loại.
Ngay cả những học sinh tinh anh như Đường Tư Vũ cũng bắt đầu gặp khó khăn.
Trong hàng vạn học sinh, số lượng người tu luyện đến Luyện Khí cảnh tầng tám chắc chắn không ít. Đường Tư Vũ chỉ mới bước vào Luyện Khí cảnh tầng tám, việc đổi phó với những người này ngày càng khó khăn.
Càng về sau, độ khó càng lớn. Đến vòng thứ hai mươi, sau khi đánh bại vài cao thủ Luyện Khí cảnh tầng tám, Đường Tư Vũ thất bại, thua chỉ sau ba chiêu.
"Với thực lực của cậu, lại thua chỉ sau ba chiêu?" Cao Hoành Chí không thể tin được nhìn Đường Tư Vũ.
Với thực lực của Đường Tư Vũ, dù đấu sức với người Luyện Khí cảnh tầng chín cũng không đến mức thảm bại như vậy.
"Anh ta tên là Đường Trích Tinh, là người xuất sắc nhất trong số con cháu bàng chi của Đường gia. Trước đây tôi chưa nghe nói nhiều về anh ta, nhưng anh ta đã bộc phát trong kỳ thi trung học, rất mạnh. Cô tôi nói anh ta có thực lực đoạt quán quân!" Đường Tư Vũ nói, cô không cam tâm.