Sở Vân Phàm không ngờ rằng vừa vào đã chạm mặt, mà người này không ai khác, chính là Giang Lỗi, kẻ đã từng uy hiếp hắn, cùng với Phan Tu Văn.
Đã hơn nửa tháng không gặp, khí tức của Giang Lỗi rõ ràng đã trầm ổn hơn rất nhiều. Nếu như trước đây Sở Vân Phàm thấy hắn chỉ vừa bước vào Luyện Khí cảnh tầng bảy, thì bây giờ e rằng đã là Luyện Khí cảnh tầng bảy đỉnh phong. Chỉ cần có thêm kỳ ngộ, việc bước vào Luyện Khí cảnh tầng tám chỉ là vấn đề thời gian.
Và người bên cạnh hắn, không ai khác, chính là Phan Tu Văn, kẻ cũng tiến bộ không nhỏ, đã bước vào Luyện Khí cảnh tầng sáu.
Đây chính là mục đích của liên bang đại học, lợi dụng mọi thủ đoạn để triệt để ép tiềm năng của học sinh ra ngoài.
Giang Lỗi và Phan Tu Văn cũng không ngờ rằng lại đụng mặt Sở Vân Phàm ở đây.
Cần như ngay lập tức, cả hai bản năng hình thành thế tả hữu giáp công, bao vây Sở Vân Phàm ở giữa.
Phối hợp vô cùng ăn ý!
"Ha ha ha, đúng là đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu! Sở Vân Phàm, cuối cùng ngươi vẫn rơi vào tay ta!"
Giang Lỗi cười ha hả nói.
Trên mặt hắn lộ vẻ đắc ý, nhìn chằm chằm vào Sở Vân Phàm, phảng phất lúc này Sở Vân Phàm không còn là một người, mà là năm mươi triệu.
Phan Tu Văn cũng mang vẻ mặt hung tàn nhìn chằm chằm Sở Vân Phàm. Ngày đó bị Sở Vân Phàm một chiêu thuấn sát, đến nay vẫn là nỗi sỉ nhục trong lòng hắn, và hiện tại, cuối cùng cũng có cơ hội rửa hận.
"Không ngờ lại là hai người các ngươi!"
Sở Vân Phàm lạnh lùng nhìn Giang Lỗi nói.
"Thật là khéo a, đây là ý trời, muốn đem năm mươi triệu đưa đến tay ta. Chết ở chỗ này, ai có thể cứu ngươi?" Giang Lỗi lạnh giọng nói, vô cùng đắc ý.
Sở Vân Phàm liếc nhìn xung quanh, tiếng la hét chém giết không ngừng, ngày càng có nhiều người tràn vào.
Thời gian của hắn không còn nhiều.
"Giang Lỗi, ngươi hùng hổ dọa người như vậy, xem ra là không còn cách nào khác rồi!" Sở Vân Phàm thản nhiên nói.
"Hôm nay ngươi đừng hòng chạy thoát. Ngươi là cái thá gì, lại dám từ chối ta?" Giang Lỗi lớn tiếng nói, trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn.
"Đã vậy, thì không còn gì để nói!"
Sở Vân Phàm thản nhiên nói, dưới chân bỗng nhiên bước mạnh, thân hình lóe lên, bước ra bộ pháp huyền ảo, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Phan Tu Văn. "Thương mười ngón không bằng đứt một ngón tay."
Gần như ngay trong khoảnh khắc đó, Sở Vân Phàm đã đưa ra lựa chọn, trước tiên giải quyết Phan Tu Văn.
Phan Tu Văn chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, sau đó chỉ thấy Sở Vân Phàm trong nháy mắt xuất hiện ngay trước mặt mình. Hắn vừa giận vừa sợ, lập tức hiểu ra ý đồ của Sở Vân Phàm, muốn chọn kẻ yếu mà đánh, và hắn không nghi ngờ gì, là điểm yếu nhất trong hai người.
Nhất thời giận tím mặt, lập tức muốn phản công, nhưng tốc độ của Sở Vân Phàm còn vượt quá sức tưởng tượng của hắn. Ngay khi thân hình Sở Vân Phàm xuất hiện trước mặt hắn, Tuyệt Ảnh chiến đao "cheng" một tiếng đã ra tay, xẹt qua một đạo bóng đen, trong nháy mắt chém tới cổ Phan Tu Văn.
"Xoạt!"
"Xì xì!"
Máu tươi phun như suối, và đầu Phan Tu Văn trong nháy mắt bị chém bay ra ngoài. Trên mặt hắn vẫn còn vẻ vừa giân vừa sợ, còn chưa kịp phản ứng, đã bị Sở Vân Phàm chém đầu.
Trong quáng động mới bước vào, ánh sáng chập chờn, chỉ là một quá trình sáng tối, Phan Tu Văn đã bị thuấn sát.
"Oành!"
Thi thể Phan Tu Văn cuối cùng ngã xuống đất, máu tươi từ cổ tuôn ra, thấm ướt mặt đất.
"Ngươi..." Giang Lỗi vừa kinh vừa giận. Hắn giận vì Sở Vân Phàm ngay trước mắt hắn, lại dám ra tay, quả thực là coi trời bằng vung.
Hắn tự cho là nắm chắc phần thắng, thậm chí có thể đễ dàng thuấn sát Sở Vân Phàm, nhưng sự thật lại là Sở Vân Phàm dễ dàng thuấn sát Phan Tu Văn.
Nếu như trước đây Phan Tu Văn nói với hắn về sự đáng sợ của Sở Vân Phàm, có lẽ hắn đã không đến nỗi không chút chuẩn bị.
Trên thực tế, lúc trước Sở Vân Phàm đã đủ sức thuấn sát Phan Tu Văn. Hiện tại hơn nửa tháng trôi qua, thực lực của Sở Vân Phàm càng nhiều lần đột phá, so với lúc trước mạnh hơn rất nhiều.
Tuy rằng thực lực của Phan Tu Văn cũng có thêm đột phá, nhưng đối với Sở Vân Phàm mà nói, sự chênh lệch thực lực không hề thu hẹp, trái lại càng lớn hơn.
Và điều khiến hắn kinh sợ là thủ đoạn của Sở Vân Phàm. Không chỉ thể hiện ra tu vi đáng sợ trong nháy mắt đó, mà còn ra tay vô cùng chuẩn xác. Bọn họ đều mặc giáp nhẹ, ở cổ có một khe hở nhỏ, nhưng muốn chém trúng khe hở đó đâu có dễ dàng như vậy.
Huống chỉ ai cũng biết nơi đó là nhược điểm, càng phải chú ý bảo vệ. Tốc độ của Sở Vân Phàm quá nhanh, Phan Tu Văn căn bản không kịp phản ứng đã bị thuấn sát.
Lúc này, Giang Lỗi cũng thu hồi vẻ kiêu ngạo tự đại trên mặt, trở nên nghiêm nghị. Hắn là người hung hăng và kiêu ngạo, nhưng tuyệt đối không phải kẻ ngu ngốc, chỉ cần xem người đó có đáng để hắn cẩn thận đối xử hay không.
"Không ngờ ngươi lại có thực lực như vậy. Lần này ta có thể khẳng định, Giang Vũ Sinh chết, phần lớn là do ngươi gây ra!" Giang Lỗi nghiêm nghị nói.
"Không sai, chính ta giết!" Sở Vân Phàm lạnh nhạt nói, máu tươi từng giọt từng giọt từ Tuyệt Ảnh chiến đao nhỏ xuống, chỉ chốc lát sau đã sạch bóng, phảng phất chưa từng dính mảy may máu tươi.
"Ngươi lại dám giết con cháu đích tôn của Giang gia ta, ta thấy ngươi đúng là điếc không sợ súng. Không chỉ ngươi phải chết, cả nhà ngươi đều phải chết!"
Vẻ mặt Giang Lỗi cuối cùng cũng thay đổi. Việc hắn suy đoán là một chuyện, nhưng Sở Vân Phàm thừa nhận lại là một chuyện khác.
Sở Vân Phàm đã từ một người dám cãi lời hắn, biến thành một phần tử cực kỳ nguy hiểm. Cái gì là vinh dự thế gia, trước mặt người như vậy, đều không có ý nghĩa gì.
Và những con em quyền quý như bọn họ, sợ nhất là gặp phải loại coi trời bằng vung này, không biết kính nể, vậy thì tất cả vinh dự của bọn họ đều chỉ biến thành trò cười.
"Vinh quang gia tộc? Đến giờ còn chấp nhất vào chuyện đó sao?" Sở Vân Phàm thản nhiên nói. "Ngươi muốn giết ta, ta liền giết ngươi, chuyện đó khó hiểu vậy sao? Lúc này lôi gia tộc các ngươi ra có ích gì?
"Dù sao ngươi cũng phải chết, biết hay không thì có ích lợi gì!"
Sở Vân Phàm nói.
Ngay lúc này, Giang Lỗi trong nháy mắt lao tới. Hắn đã nhìn trúng cơ hội trong giây lát này. Một thanh trọng kiếm từ phía sau rút ra, trong phút chốc đã đến trước mặt Sở Vân Phàm, ánh kiếm quét ngang mang theo kình phong khủng bố, chân khí nổ tung thành một làn sóng khí mạnh mẽ, trong nháy mắt muốn quét bay đầu Sở Vân Phàm.
Trọng kiếm, trọng đao là vũ khí hạng nặng, căn bản không cần tìm nhược điểm, toàn thân người từ trên xuống dưới chỗ nào không phải nhược điểm, chỗ nào không yếu đuối. Chỉ cần dùng toàn bộ sức mạnh đập tới, đều phải chết.
Nhưng một vệt đao quang lóe lên, trực tiếp chặn lại chiêu kiếm quét ngang này.