“Nói đit” Diêu Học Nghĩa lên tiếng.
"Tuy rằng ta không muốn dây vào Giang gia, nhưng thực tế là đã dây rồi. Cái gã Giang Bằng Phi kia còn muốn ta tự đến gặp hắn để định đoạt sống chết!" Sở Vân Phàm cười nhạt, "Xem ra không còn đường hòa giải. Nếu lần này Giang Hiên không mang được ta về, lần sau có lẽ chính Giang Bằng Phi sẽ đích thân đến. Ta không muốn ngồi chờ chết, nhưng cũng không phải đối thủ của hắn. Vì vậy, ta định tạm thời rời đi, nhưng những đồng đội này, ta muốn giao lại cho ngươi!"
"Được." Diêu Học Nghĩa gật đầu, "Ta không có thực lực của Giang Bằng Phi, nhưng dù sao cũng có chút bối cảnh. Không phải ai cũng như ngươi, coi trời bằng vung. Dù Giang Bằng Phi tự mình đến, cũng phải nể ta vài phần!"
Diêu Học Nghĩa đáp ứng rất thẳng thắn, có những việc không cần nói nhiều.
Sở Vân Phàm đã cân nhắc kỹ lưỡng. Hắn biết rõ thực lực của Giang gia. Ngoài những kẻ không còn lựa chọn nào khác như hắn, những người dám đối đầu với Giang gia hay Tra Lý gia đều có chút năng lực.
Đúng như Diêu Học Nghĩa từng nói, không phải ai cũng đám ra tay tàn độc như hắn.
"Ngươi phải đi sao?" Đường Tư Vũ bước lên trước hỏi.
"Ừ, tạm thời thì ta chỉ có thể trốn tránh hắn thôi!" Sở Vân Phàm gật đầu. Trừ phi hắn chịu lộ Lôi Đình Phong Dực Thú ra, nếu không, đối mặt với Giang Bằng Phi, trốn tránh là lựa chọn duy nhất.
Đó là át chủ bài lớn nhất của hắn. Nếu không phải bất đắc dĩ, hắn không muốn lôi nó ra.
Nhưng nếu Giang Bằng Phi thật sự dồn hắn đến đường cùng, thì xin lỗi, hắn chỉ còn cách dùng Lôi Đình Phong Dực Thú thôi. Đến lúc đó, thần cản giết thần, phật cản giết phật. Ở cái khu lưu vong số sáu mươi sáu này, hắn chẳng sợ ai.
“Đều tại tôi!” Đường Tư Vũ nhìn Sở Vân Phàm, lẩm bẩm.
"Cô chỉ là một cái cớ thôi! Hơn nữa, ta chỉ là hiện tại không trêu chọc nổi hắn, chứ không phải cả đời!" Sở Vân Phàm nói, rồi nhìn Cao Hoành Chí và những người khác, "Mọi người, vì sự cố bất ngờ, hiện tại tôi phải rời đi sớm. Mọi người đừng có vẻ mặt như đưa đám thế, tôi có phải đi chịu chết đâu. Với lại, cuộc khảo hạch này chỉ còn hai mươi ngày nữa là kết thúc, đến lúc đó tự nhiên sẽ gặp lại!"
"Đúng đấy, đều tại cậu, làm gì mà bi tráng thế. Mẹ kiếp, rõ ràng là gây ra chuyện, không trêu nổi người ta nên ra ngoài tránh đầu sóng ngọn gió, cứ làm như mình sắp đi chịu chết ấy!" Cao Hoành Chí tiến lên đấm vào ngực Sở Vân Phàm mấy cái, vừa cười vừa mắng.
Nhiễm Tuấn và những người khác cũng gật đầu đồng ý.
"Vậy, mọi người, tôi đi trước đây. Rảnh rỗi thì liên lạc nhé!" Sở Vân Phàm nói rồi tung người, bay lên đỉnh một tòa kiến trúc, lại tung người một lần nữa rồi nhảy ra khỏi căn cứ.
Nhìn bóng lưng Sở Vân Phàm biến mất, Đường Tư Vũ nắm chặt thanh trường kiếm trong tay, im lặng xoay người rời đi.
"Đi đâu đấy?" Cao Hoành Chí vội hỏi.
"Luyện công!"
Đường Tư Vũ không nói thêm lời nào, nhảy lên tường thành.
Cao Hoành Chí và Nhiễm Tuấn liếc nhìn nhau rồi thở dài, sau đó đi theo.
Diêu Học Nghĩa nhìn mọi người rời đi, rồi cũng biến mất tại chỗ.
Sau khi rời khỏi căn cứ, Sở Vân Phàm không hề cảm thấy mình đang chạy trốn. Nơi này đối với người khác mà nói là địa ngục, nhưng với hắn, đây là thiên đường.
Không có đồng đội đi cùng, hắn có thể hoàn toàn giải phóng thực lực, không cần kiêng kỵ ai. Ngược lại, hắn có thể điên cuồng hấp thu linh khí trời đất để tu luyện.
Lúc này, hắn không còn e dè gì nữa. Bản thân Hoàng Cực Công đã có tốc độ hấp thu và luyện hóa linh khí nhanh hơn các công pháp thông thường rất nhiều. Nhưng vì linh khí trên Địa Cầu quá mỏng manh, và mức độ linh khí trong một phạm vi nhất định lại có hạn. Dù là khu Linh Nguyệt xa hoa, có Tụ Linh trận tụ tập linh khí, so với những nơi khác đã nồng nặc hơn không ít, nhưng chung quy vẫn có hạn. Nhưng ở đây thì khác, linh khí nồng nặc thậm chí còn hơn cả Côn Lôn giới.
Đây chính là nơi tu luyện thích hợp nhất cho hắn!
Hắn vừa chạy trốn, vừa vận chuyển Hoàng Cực Công, điên cuồng hấp thu linh khí xung quanh.
Mỗi lần nhảy lên, hắn đều có thể bay ra rất xa. Dần dần, động tác của Sở Vân Phàm càng lúc càng nhanh, lúc ẩn lúc hiện, như là thuấn di, điên cuồng di chuyển!
Trong lúc vô tình, Sở Vân Phàm cảm giác được mình đã đột phá!
Hắn vốn nghĩ tu vi sẽ đột phá trước, nhưng không ngờ lại là khinh công. Bộ pháp Thiên Tiên Cửu Biến của hắn trực tiếp đột phá từ đệ tứ biến lên đệ ngũ biến!
Tuy rằng chỉ là một biến đổi nhỏ!
Nhưng hắn dám nói, lúc này, trong Luyện Khí cảnh, không ai có thể đuổi kịp hắn. Ngay cả những người ở Hậu Thiên cảnh giới cũng khó lòng bì kịp.
Nhanh!
Nhanh!
Nhanh!
Sở Vân Phàm cảm giác được khí tức trên người mình đang không ngừng lưu chuyển. Sau khi Thiên Tiên Cửu Biến đột phá, hắn cảm thấy công lực của mình triển khai càng thêm viên chuyển như ý.
Thời điểm đột phá chân chính đã đến gần!
Sở Vân Phàm cảm thấy, hắn sắp có cơ hội đột phá lên Luyện Khí cảnh tầng sáu!
Đến lúc đó, dù Giang Lỗi đến, hắn cũng có sức đánh một trận. Còn Giang Bằng Phi, hắn vẫn chưa chắc chắn!
Tuy rằng Lôi Đình Phong Dực Thú cũng là một phần thực lực và át chủ bài của hắn, nhưng nếu không cần thiết, hắn không muốn mượn dùng ngoại lực.
Hắn biết rõ một đạo lý, tự mình đột phá mới là mạnh mẽ thật sự, mượn dùng ngoại lực thì không nên ỷ lại.
Nhưng Sở Vân Phàm không ngờ, sự trả thù của Giang gia lại đến nhanh như vậy, hay nói đúng hơn, thủ đoạn của Giang Bằng Thi lại nhanh đến thế.
Ngày thứ hai sau khi hắn rời đi, Giang Bằng Phi đã giáng lâm xuống căn cứ đó. Cuối cùng, hắn vẫn không động đến Cao Hoành Chí và những người khác. Hắn quá kiêu ngạo, hơn nữa còn phải kiêng kỵ Diêu Học Nghĩa.
Những điều này đều do Cao Hoành Chí sau đó gửi tin tức cho Sở Vân Phàm, hắn mới biết.
Một nhân vật như Giang Bằng Phi, tự nhiên không thể cả ngày rảnh rỗi mà đi gây sự với hắn. Trừ khi chuyện hắn giết Giang Vũ Sinh bị bại lộ, bằng không, gần như không có khả năng Giang Bằng Phi sẽ cố ý nhắm vào hắn.
Nhưng Giang Vũ Sinh không nhắm vào Sở Vân Phàm, không có nghĩa là Giang Bằng Phi không có cách nào đối phó với Sở Vân Phàm.
Việc Sở Vân Phàm không nể mặt mũi hắn, hiển nhiên đã khiến Giang Bằng Phi rất tức giận. Sở Vân Phàm lần đầu tiên được chứng kiến sức ảnh hưởng đáng sợ của một môn phiệt hàng đầu, thậm chí còn ảnh hưởng đến cả khu lưu vong số sáu mươi sáu.
Ngày thứ hai, Sở Vân Phàm đã gặp phải một cuộc phục kích, toàn là tử tù, hơn nữa còn là cao thủ trong số tử tù. Kẻ mạnh nhất thậm chí đã đạt đến Luyện Khí cảnh tầng bảy, còn cao hơn Sở Vân Phàm một bậc.
Trong trận chiến này, tuy Sở Vân Phàm đã giết chết những tử tù khác, nhưng cao thủ Luyện Khí cảnh tầng bảy kia đã ép Sở Vân Phàm phải dùng đến Đoạn Lưu. Kết quả là cả hai bên đều lưỡng bại câu thương.
Không ai giết được ai!