Vụ Hoàng, đây mới là nơi Vu Môn không kiêng ky sử dụng sức mạnh căn bản
Mười thế lực lớn, mỗi một thế lực đều kiêu ngạo ngút trời!
Bọn chúng căn bản không coi những tán tu này ra gì, thậm chí thích giết thì giết, chẳng hề để tâm. Nguyên nhân sâu xa là vì phía sau lưng bọn chúng có hoàng giả chống đỡ.
Nếu không, dù kẻ ngốc nhất cũng biết chiêu hiền đãi sĩ, người có đạo thì được giúp đỡ nhiều, kẻ mất đạo thì bị bỏ rơi.
Đạo lý này đúng ở khắp bốn biển, chỉ riêng ở cổ giới là không có tác dụng!
Bởi vì dù ngươi chiêu mộ được một trăm, một ngàn chuẩn hoàng, đối mặt với hoàng giả, cũng chỉ như chuyện trong lòng bàn tay.
Hoàn toàn vô nghĩa!
Nói đơn giản, việc "ba lần đến lều tranh" tìm hiền sĩ, trong mắt Vu Môn và mười thế lực lớn, chỉ là trò mèo vô dụng!
Những tán tu này nếu ngoan ngoãn chờ đợi chúa tể thì không sao, hễ có chút dị tâm, liền bị đập chết ngay!
Dù sao, mười thế lực lớn đều có chung ý nghĩ này, không cho phép bất kỳ ai có thể uy hiếp đến mười vị hoàng giả xuất hiện.
Sở Vân Phàm ở Vụ Môn bị đối xử như vậy, sang những thế lực khác cũng chắng khác gì, không có bất kỳ ngoại lệ nào.
Thiên hạ rộng lớn, không có chỗ dung thân cho bọn họ.
Nếu là một chuẩn hoàng khác, căn bản không thể có ý nghĩ như vậy, thậm chí nghĩ cũng không dám nghĩ!
Nhưng Sở Vân Phàm dám nghĩ, và dám làm!
"Hôm nay ai chết, còn chưa biết đâu!"
Sở Vân Phàm không hề sợ hãi, mở mắt, kim quang bừng bừng tỏa ra, hắn lộ ra thân thể to lớn, thon dài.
So với thân thể Vu Tộc, hắn còn cường tráng hơn nhiều!
Đột nhiên, ngay lúc đó, Sở Vân Phàm trực tiếp ra tay, dứt khoát lưu loát, xông thẳng đến trước mặt chuẩn hoàng Vu Môn.
Vung ra một quyền!
"Ầm ầm ầm!"
Trong chớp mắt, hai bên giao thủ mấy chục lần, chuẩn hoàng Vu Môn bị đánh bay ra ngoài, toàn bộ cánh tay và nửa thân bên phải của hắn bị đánh nát, tan tành.
Đạo tâm của hắn bị Sở Vân Phàm đánh tan vỡ, hoàn toàn sụp đổ.
Sở Vân Phàm lập tức đuổi theo, một cước hóa thành Hoàng Tuyền, giẫm thẳng xuống.
Trong nháy mắt, thân thể chuẩn hoàng bị giẫm nát tan tành, chuẩn hoàng Vu Môn lập tức bị giẫm đến chết.
Tất cả những chuyện này, nói thì dài, nhưng thực tế chỉ diễn ra trong nháy mắt, thậm chí đám chuẩn hoàng Vu Môn còn không kịp ngăn cản.
"Giết, giết hắn đi!"
Hành động của Sở Vân Phàm hiển nhiên đã chọc giận những cao thủ tuyệt đỉnh của Vu Môn.
Đám cao thủ Vu Môn nổi giận lôi đình, lập tức ra tay.
Trong chớp mắt, khí huyết ngút trời, cả thiên địa như biến thành biển khí huyết, sau đó vô số sóng gợn trực tiếp quét ra, bao phủ Sở Vân Phàm.
Sở Vân Phàm cũng không chịu yếu thế, khí huyết toàn thân bùng nổ, đủ sức chống lại bọn chúng.
Một mình chống lại cả đám chuẩn hoàng Vu Môn, thực lực này cực kỳ đáng sợ.
"Oanh!"
"Oanh!"
"Oanh!"
Vô số tiếng nổ vang vọng, đại chiến bùng nổ, tốc độ của mọi người đều cực nhanh, thoắt ẩn thoắt hiện, liên tục xé rách không gian, không ngừng dùng đủ loại thủ đoạn tấn công đối phương.
"Huych!"
Một bóng người bị đánh văng ra, một chuẩn hoàng Vu Môn bị đánh khỏi cuộc chiến siêu tốc, phun ra một ngụm máu, cơ thể hắn lập tức tan nát, nguyên thần cũng nổ tung.
Thực ra, tất cả những điều này đã xảy ra từ trước, chỉ là sau khi hắn bị đánh chết, không còn tốc độ siêu việt, nên thân thể mới sụp đổ.
"Oanh!"
Sau một tiếng nổ lớn, lại một chuẩn hoàng Vu Môn bị đánh nát thân thể, văng khỏi chiến trường.
Tiếp theo, từng chuẩn hoàng Vụ Môn bị đánh văng ra khỏi tốc độ siêu việt, ai nấy đều trúng một quyền vào ngực, thân thể tan nát.
Thực lực giữa bọn chúng và Sở Vân Phàm chênh lệch không thể nghi ngờ.
Thực lực giữa chuẩn hoàng tầng bảy và chuẩn hoàng tầng tám đã rất lớn, huống chi là chênh lệch giữa bọn chúng và Sở Vân Phàm, lại càng kinh khủng.
Số bóng người giao chiến trên bầu trời ngày càng ít, những bóng dáng lờ mờ có thể thấy được cũng thưa dần.
"Phụt!"
Lại một bóng người rơi xuống, phun ra một ngựm máu tươi, nhưng không ai khác, chính là Vu Liệt Dương.
Trong mắt Vu Liệt Dương ánh lên vẻ hối hận, hắn vạn lần không ngờ, chỉ vài năm ngắn ngủi, Sở Vân Phàm đã mạnh đến mức này.
Từ một tên chuẩn hoàng cấp thấp hắn từng khinh thường, giờ đây có thể một quyền lấy mạng hắn.
"Ta không cam tâm!"
Vu Liệt Dương phun ra một ngụm máu tươi, hét lớn một tiếng rồi thân thể tan nát, nguyên thần cũng nổ tung.
Lúc này, giữa trận chỉ còn lại hai bóng người.
Ngoài Sở Vân Phàm, chỉ còn lại chuẩn hoàng mạnh nhất Vu Môn.
Chuẩn hoàng Vu Môn gắt gao nhìn Sở Vân Phàm, nhìn đồng bọn từng người bị giết, lửa giận trong lòng bùng nổ, gầm lên: "Sở Vân Phàm, ngươi chỉ biết trốn chạy thôi sao? Có dám đánh với ta một trận không!"
Sở Vân Phàm không ngừng né tránh, không trực tiếp giao chiến với hắn, mà thừa cơ hội này, giết sạch những đồng bọn còn lại của hắn.
Chỉ trong chốc lát, hắn đã giết sạch tất cả!
Điều này khiến hắn tức giận bùng nổ.
"Yên tâm, ngươi là người cuối cùng!"
Sở Vân Phàm mặt không chút cảm xúc, dù đối mặt với một chuẩn hoàng Vu Môn cường đại, hắn cũng không hề nao núng.
"Ta muốn giết ngươi!"
Chuẩn hoàng Vu Môn gào thét, từ người hắn bắn ra vô số ánh sáng, tinh huyết trong cơ thể cuồn cuộn trào ra, hai mắt tựa như hai viên tinh thần khổng lồ, tỏa ra uy năng đáng sợ.
` Am ầml
Hắn động thủ, trong tay xuất hiện một thanh trường đao, một đao này xuyên thủng trời cao, đánh nát không gian, ngay cả không gian trong tà giới còn ổn định hơn cổ giới cũng bị hắn đánh nát.
Uy năng của một đao này có thể tưởng tượng được, kinh người đến mức nào.
Một đao chém xuống, tựa như một dải ngân hà bị đánh rơi xuống, quét về phía Sở Vân Phàm.
Ánh đao cường đại đánh nát mọi không gian xung quanh.
Ủy năng của một đao này không thể ngăn cản
Nhưng Sở Vân Phàm phản ứng còn nhanh hơn, chỉ đơn giản vung ra một quyền.
"Ầm ầm!"
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, Sở Vân Phàm ra tay, một quyền đánh thẳng vào ánh đao.
"Huỵch!"
Một tiếng nổ tung nhỏ vang lên, miệng hổ của chuẩn hoàng Vu Môn vỡ vụn, tiếp theo toàn bộ bàn tay cũng nổ tung theo.
Chuẩn hoàng Vu Môn kinh hãi, liên tục lùi lại, tay phải của hắn suýt chút nữa bị vỡ nát, máu me đầm đìa.
Hắn suýt chút nữa thì chết rồi, chết dưới tay Sở Vân Phàm!
"Không thể nào, thực lực của ngươi sao có thể mạnh đến mức này!"
Chuẩn hoàng Vu Môn gào lên.