Sau khi xem xét ký ức của đám người kia, Sở Vân Phàm không khỏi cảm thán, những năm này, muội muội đã gầy dựng nên sự nghiệp lớn đến nhường nào.
Lại còn trở thành nữ tổng thống đầu tiên của Liên bang Nhân loại.
Sáng tạo lịch sử!
Nếu không phải đụng phải thế lực không thể đối kháng kia, hẳn là cô ấy đã có thể đưa Liên bang Nhân loại lên một tầm cao mới.
Sở Vân Phàm đã hiểu rõ đám tàn dư của Yêu Giáo này rốt cuộc định làm gì.
Thủ đô hiện tại là thành lũy cuối cùng của Liên bang Nhân loại ở Côn Lôn Giới. Một khi nơi này bị công phá, toàn bộ thế lực Nhân tộc sẽ phải rút về đường nổi giữa hai giới, thậm chí có thể phải dùng đến bom không gian vừa nghiên cứu thành công để phá hủy đường nối, ít nhất là bảo toàn không gian sinh tồn cho người địa cầu.
Mà đám Yêu Giáo cùng một số kẻ phản bội trong Liên bang Nhân loại đã tụ tập lại, chuẩn bị phát động cuộc tấn công cuối cùng, đánh sập pháo đài cuối cùng của Liên bang Nhân loại ở Côn Lôn Giới.
"Hừ!"
Sở Vân Phàm hừ lạnh một tiếng, đám thành viên Yêu Giáo đang quỳ lập tức hóa thành tro bụi. Trước mặt Sở Vân Phàm đã đạt tới chuẩn Hoàng cảnh, chúng căn bản không có sức phản kháng.
"Được rồi, Tiểu Đóa Đóa, ta dẫn cháu đi tìm ba mẹ, có được không?"
Sở Vân Phàm kéo tay Trịnh Đóa Đóa nói.
Trịnh Đóa Đóa nghiêng đầu, nhìn Sở Vân Phàm, vẻ mặt nghiêm túc suy nghĩ rồi nói: "Được thôi, cháu thấy chú không phải người xấu!"
Tâm tư trẻ con vốn rất nhạy cảm. Có lẽ suy nghĩ của chúng chưa chín chắn, cân nhắc vấn đề còn ngây ngô, nhưng chúng lại dễ dàng phân biệt được ai là người tốt, ai là kẻ xấu.
Bản năng mách bảo cô bé rằng Sở Vân Phàm không có ác ý. Ở người anh toát ra một thứ khí tức thuần khiết, tự nhiên.
Trong Phủ Tổng thống, bầu không khí hết sức ngột ngạt.
Sở Tình Huyên trong bộ trang phục nghiêm nghị, đôi mày thanh tú cau lại, nhìn chằm chằm vào đám nhân vật quan trọng trong chính phủ.
So với hai trăm năm trước, thời gian dường như không để lại dấu vết gì trên gương mặt cô, nhưng khí chất đã thay đổi hoàn toàn.
Trải qua bao năm làm Tổng thống Liên bang Nhân loại, lại còn là nữ tổng thống đầu tiên, có thể tưởng tượng được áp lực cô phải đối mặt lớn đến nhường nào. Nhưng tất cả những điều đó chưa bao giờ đánh gục được cô.
Cô biết, trước đây cô có thể dựa vào anh trai, nhưng rồi anh ấy đã rời gia đình để theo đuổi đại đạo. Từ đó, cô phải gánh vác gia đình này.
Sự yếu đuối ngày trước đã không còn.
"Vậy là, các người muốn tạo phản”
Sở Tình Huyên nhìn đám nhân vật quan trọng trước mặt, lửa giận trong lòng khó kìm nén, bởi vì rất nhiều người trong số đó do chính tay cô cất nhắc.
Số còn lại tuy không phải tâm phúc do cô đích thân đề bạt, nhưng ít nhiều cũng có quan hệ nhất định với cô.
Bị uy nghiêm của Sở Tình Huyên bao năm qua nắm giữ quyền lực trấn áp, đám người kia không khỏi giật mình, có chút bối rối.
Nhưng giữa đám quan lớn, một người đàn ông trung niên mặc trường bào đỏ sẫm bước ra.
Người đàn ông trung niên chậm rãi tiến lên, nhưng mỗi bước chân đều nặng trĩu, giãm lên tửm mọi người.
"Dư nghiệt Yêu Giáo!"
Sở Tình Huyên quá rõ trang phục này là của ai, chính là đám Yêu Giáo mà cô đã ra sức trấn áp trong những năm gần đây.
Vốn đã bị chèn ép đến tan thành mây khói, nhưng những năm gần đây, kể từ khi thế lực thần bí kia tham gia, thành trì của nhân loại liên tiếp bị công phá, thế lực tưởng chừng đã biến mất này lại trỗi dậy điên cuồng như nấm mọc sau mưa.
Cho đến hiện tại, chúng lại có thể đường hoàng xuất hiện trong Phủ Tổng thống, lôi kéo biết bao tâm phúc của cô đầu hàng.
"Dư nghiệt? Ha ha ha ha, Sở Tổng thống, chăng lẽ đến giờ cô vẫn cho rằng chúng ta chỉ là dư nghiệt thôi sao?" Người đàn ông trung niên chậm rãi nói: "Tại hạ Phương Bất Khí, Giáo chủ đương nhiệm của Yêu Giáo, rất vinh hạnh được gặp Sở Tổng thống, ngưỡng mộ đại danh đã lâu!"
"Quả nhiên là ngươi!"
Sở Tình Huyên gắt gao nhìn chằm chằm vào người đàn ông trung niên, đúng là Phương Bất Khí, Yêu Giáo giáo chủ mà cô đã khổ sở truy tìm, muốn chém giết bấy lâu.
"Không ngờ, các ngươi thật sự đợi được viện binh, có cơ hội lật bàn!"
"Ha ha ha ha, Sở Tổng thống, chuyện đời khó đoán. Một khắc trước còn là nhân vật cao cao tại thượng, giây sau đã thành tù nhân!"
Phương Bất Khí cười lớn, lời nói đầy vẻ đắc ý của kẻ chiến thắng.
"Hiện tại đã không thể cứu vãn. Dù cô hạ lệnh đầu hàng, cũng sẽ không ai trách cô làm chưa đủ tốt. Cô đã cố gắng hết sức rồi!"
Khóe miệng Sở Tình Huyên nở một nụ cười giễu cợt. Lẽ nào cô cần kẻ thù sống chết khẳng định sao?
"Ngươi cho rằng ta sẽ mềm xương, đầu hàng dị tộc như ngươi sao? Anh trai ta đã nhổ tận gốc Yêu Giáo của các ngươi, ngươi nghĩ người nhà họ Sở chúng ta sẽ quỳ gối đầu hàng Yêu Giáo?" Sở Tình Huyên cười lạnh: "Huống hồ, ngươi cũng quá tự tin, tự tin đến mức dám xuất hiện trước mặt ta, thật sự cho rằng ta không giết được ngươi sao?"
Sở Tình Huyên cười lạnh, một cỗ khí thế kinh khủng bao trùm toàn trường.
“Tập hợp một lũ rác rưởi mà muốn ép ta đầu hàng? Phương Bất Khí, ngươi thật sự quá ngây thơ rồi!”
Tất cả mọi người tại chỗ đều cảm nhận được khí tức đáng sợ trên người Sở Tình Huyên. Lúc này, nhiều người mới chợt nhớ ra, cô gái trước mặt là cao thủ số một trên danh nghĩa của Liên bang Nhân loại ở Côn Lôn Giới hiện tại.
Nghe đồn rằng cô tu luyện đạo thống do Sở Thần để lại, vượt xa các đạo thống chủ lưu ở Côn Lôn Giới.
Gần như vô địch trong cùng cấp, thường xuyên bị đem ra so sánh với người anh trai đã trở thành thần thoại của cô.
Thậm chí, trong mắt nhiều người, dù Sở Thần năm xưa uy chấn thiên hạ, đánh đâu thắng đó trở về, cũng chưa chắc là đối thủ của Sở Tình Huyên.
Cô từng một tay trấn áp phản loạn của Yêu tộc và Hải tộc, tạo dựng nên uy vọng vô thượng cho Liên bang Nhân loại.
Chỉ là sau khi trở thành Tổng thống, cô ra tay ngày càng ít, khiến nhiều người gần như quên mất sự đáng sợ của cô ngày trước.
"Vừa hay lũ chuột các ngươi nhảy ra, có thể bắt một mẻ lưới!"
Sở Tình Huyên lạnh lùng nói. Cùng lúc đó, một con quái vật khổng lồ bay vào Phủ Tổng thống.
Khi mọi người nhìn thấy con vật khổng lồ kia, đều không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.
Họ quá quen thuộc với con quái vật này.
Đó chính là Lôi Đình Phong Dực Thú, thần thú từng cùng Sở Thần chinh chiến khắp nơi.
Những năm gần đây, nhờ có thần thú này, gia tộc họ Sở đã vượt qua không ít sóng gió.
Thậm chí nhiều lần nguy kịch đều được Lôi Đình Phong Dực Thú giải quyết.
Thậm chí có tin đồn rằng thực lực của Lôi Đình Phong Dực Thú còn mạnh hơn cả Sở Tình Huyên, là thần thú trấn quốc của Liên bang Nhân loại.
Đặc biệt là rất nhiều người là tâm phúc của Sở Tình Huyên, từng chứng kiến cảnh tượng thần thú này xé nát kẻ thù của Liên bang Nhân loại.
Nhưng bây giờ, tất cả những điều đó đều sắp xảy ra với họ.
"Đều là đạo thống truyền thừa do Sở Thần để lại sao? Quả nhiên bất phàm!" Phương Bất Khí cố gắng chống lại áp lực kinh khủng, nói: "Nhưng có một việc, ta nghĩ Sở Tổng thống nhất định sẽ đặc biệt hứng thú!"