Từ đầu đến cuối, Sở Vân Phàm vẫn hết sức thong dong.
Giao Long Vương căn bản không phải đối thủ của hắn!
Mọi thứ diễn ra gần như là một sự nghiền ép, càn quét!
Giao Long Vương ở đỉnh Vương cảnh đã là một tồn tại vô cùng đáng sợ.
Thế nhưng trong tay Sở Vân Phàm, nó chẳng khác nào một đứa trẻ, bị dễ dàng chém giết. Toàn bộ quá trình diễn ra trơn tru như Bào Đinh mổ trâu.
Nhìn về phía Trưởng công chúa ở xa, nàng vừa mới đánh chết một vị Yêu tộc vương giả, cũng vừa đại khai sát giới, giết được vài vương giả. Trong khi đó, Sở Vân Phàm đã giết xong Giao Long Vương.
Trưởng công chúa vẫn luôn để ý đến trận chiến giữa hai người.
Khi thấy Sở Vân Phàm dễ như trở bàn tay chém giết Giao Long Vương, ánh mắt nàng không khỏi lộ ra vẻ kinh hãi.
Nhìn từ bên ngoài, có cảm giác như Sở Vân Phàm dễ dàng tóm được yếu điểm của Giao Long Vương, sau đó dễ dàng giam cầm và chém giết nó.
Người không biết còn có thể ảo tưởng rằng Giao Long Vương rất dễ giết!
Thế nhưng chỉ có nàng rõ nhất Giao Long Vương đáng sợ đến mức nào. Nếu đấu một chọi một, nó hoàn toàn có thể áp đảo nàng. Nàng nhiều nhất chỉ có thể tự vệ, căn bản không có khả năng đánh bại Giao Long Vương.
Chính vì thế, Sở Vân Phàm càng trở nên đáng sợ hơn!
Trong lúc bất tri bất giác, cái người hậu sinh vãn bối có chút thiên phú trong mắt nàng ngày nào đã hoàn toàn vượt qua nàng.
Thậm chí có thể nói, hai bên căn bản không còn ở cùng một đẳng cấp. Nếu như Sở Vân Phàm không mang trên mình hoàng đạo uy áp, nàng suýt chút nữa đã nghĩ rằng hắn là cao thủ hoàng đạo trong truyền thuyết.
Sau khi Sở Vân Phàm chém giết Giao Long Vương, toàn bộ cao thủ tứ tộc đều sụp đổ. Hy vọng cuối cùng của bọn chúng đã tan biến.
Đặc biệt là việc Sở Vân Phàm để dàng chém giết đỉnh Vương cảnh, trong mắt bọn chúng, đơn giản là một nổi kinh hoàng.
Sở Vân Phàm chém giết ba đại đỉnh Vương cảnh dễ như ăn cháo, thì việc chém giết bọn chúng còn cần phải nói sao?
Tất cả gần như đều sụp đổ.
Phản ứng đầu tiên của mọi người là bỏ chạy.
Ngược lại, cao thủ Nhân tộc toàn bộ đều khí thế tăng vọt. Tất cả đều biết, thời điểm mấu chốt đã đến.
Vốn đĩ, bọn họ bị áp đảo, mỗi người phải đối mặt với mấy cường giả, có thể nói là hết sức khổ cực.
Thế nhưng hiện tại tình thế đảo ngược, đám cao thủ các tộc chỉ muốn chạy, áp lực của bọn họ giảm đi rất nhiều.
"Ngăn chúng lại, không thể để chúng chạy!"
Trong hàng ngũ cao thủ Nhân tộc có người hô lớn. Ngay lập tức, tất cả cao thủ Nhân tộc đều toàn lực ngăn cản cao thủ các tộc bỏ trốn.
"Muốn chết!"
Cao thủ các tộc lúc này chỉ nghĩ đến việc chạy trốn. Thấy cao thủ Nhân tộc muốn ngăn cản, lập tức giận đữ, liều mạng tấn công.
Thế nhưng những cao thủ Nhân tộc này trên cơ bản đều có thực lực tương đương với bọn chúng. Tuy rằng số lượng ít hơn hẳn, nhưng chỉ cần kéo dài thời gian ngắn là đủ.
Lúc này, Trưởng công chúa cuối cùng cũng có thể hoàn toàn bùng nổ, triển khai giết chóc.
Là một cao thủ đỉnh Vương cảnh, Trưởng công chúa một khi hoàn toàn triển khai giết chóc thì đáng sợ đến mức nào? Hầu như chỉ vài chiêu là có thể giải quyết một vị vương giả.
Các vương giả khác tộc có chênh lệch rất lớn về thực lực so với nàng.
Điều khiến vô số người hoảng sợ hơn là, sau khi bỏ thi thể Giao Long Vương vào túi, Sở Vân Phàm cũng tham gia vào chiến đấu.
"Tử Lôi Thất Kiếm!"
Sở Vân Phàm đưa tay, một đoàn Tử Lôi trong tay hắn không ngừng xoay tròn, trong chớp mắt hóa thành một thanh trường kiếm.
Ánh kiếm trực tiếp bắn ra như một đạo hào quang chói lọi.
Tiếp theo, ánh kiếm này hóa thành vô số kiếm quang trên không trung, bay thẳng đến chỗ cao thủ các tộc.
Những ánh kiếm này quá nhanh, cao thủ các tộc gần như ngay lập tức bị bắn trúng, liên tục bị chém giết.
"Oành!"
"Oành!"
"Oành!"
Thân thể của cao thủ các tộc bị kiếm quang quét trúng vỡ nát.
Trong nháy mắt, có mấy trăm lĩnh vực cảnh đỉnh cao, thậm chí là nửa bước Vương cảnh mạnh mẽ của các tộc, đều chết dưới kiếm quang. Kẻ nào chưa đạt tới Vương cảnh, thậm chí không có cách nào chống đỡ một kiếm của Sở Vân Phàm.
Có thể tưởng tượng được, thực lực hiện tại của Sở Vân Phàm đã đạt đến trình độ nào. Số lượng đối với hắn mà nói, căn bản không có ý nghĩa gì.
"Chém tận giết tuyệt, thật sự chém tận giết tuyệt!"
Rất nhiều vương giả các tộc kinh hãi trong lòng. Động tác của Sở Vân Phàm đã thể hiện rõ một điều, chính là tuyệt không tha thứ. Tất cả những kẻ đến đây đều phải chết, không một ai có thể trốn thoát.
Đây bản thân là một thái độ rõ ràng.
Đương nhiên, khi hoàn toàn chiếm thế thượng phong, bọn chúng cũng chưa từng nghĩ đến việc chừa cho Nhân tộc một con đường sống. Hôm nay, bọn chúng muốn triệt để tiêu diệt cao thủ Nhân tộc ở đây.
Có lẽ, vì số lượng Nhân tộc đông đảo, có thể cho phép Nhân tộc tồn tại như một chủng tộc phụ thuộc. Thế nhưng, vinh quang thân là đứng đầu năm đại chủng tộc, vậy cũng chỉ có thể tồn tại trong quá khứ.
Nghĩ đến đây, bọn chúng còn đâu sự bình tĩnh và bạo ngược như lúc ban đầu, chỉ muốn bỏ chạy.
Thế nhưng các vương giả Nhân tộc đều rối rít kéo chúng lại. Sở Hồng Tài, Hoàng Phủ Long Hạo, Đường Tư Vũ, hay là lão viện trưởng Hạo Nhiên Thư Viện, từng người đều đang huyết chiến.
Tranh thủ thời gian, dù chỉ một giây cũng tốt, thêm một giây có thể chém giết thêm một dị tộc vương giả, áp lực của Nhân tộc sẽ giảm đi.
Sau biến cố này, tất cả mọi người hiểu rằng ý tưởng cùng tồn tại giữa Nhân tộc và các tộc khác căn bản không thể thực hiện.
Trừ phi đó là trạng thái cân bằng thực lực. Một khi thực lực mất cân bằng, mọi thứ sẽ hoàn toàn thay đổi.
"Oanh!"
Một cảnh tượng đáng sợ xảy ra. Sở Vân Phàm xông vào đám vương giả, giống như dự đoán của nhiều người.
Sở Vân Phàm tay cầm một cái đỉnh lớn, đột nhiên đập xuống.
Một vị Hải tộc vương giả trúng chiêu trực tiếp nổ tung thân thể, nguyên thần bị đánh thành mảnh vỡ.
Sau khi thành công, Sở Vân Phàm không dừng lại, tiếp tục giết chóc. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, đã có hơn mười tôn vương giả chết dưới tay Sở Vân Phàm.
Mỗi đòn một mạng, Sở Vân Phàm tay cầm Sơn Hà Đỉnh đích thị là Sát Thần tái thế, giết chóc nặng nề, quả thực khủng bố.
Thêm vào đó, Trưởng công chúa và các tộc vương giả, cao thủ hàng đầu khác phối hợp.
Một lát sau, những dị tộc vương giả này đều bị chém giết sạch sành sanh. Có kẻ chết trong tay Sở Vân Phàm, có kẻ chết trong tay Trưởng công chúa, thậm chí lão viện trưởng Hạo Nhiên Thư Viện cũng có thu hoạch.
Bất quá, ngoại trừ Sở Vân Phàm, những người khác ít nhiều đều có chút chật vật, bị thương không nhẹ.
Thế nhưng, tinh thần của mọi người lại vô cùng phấn chấn. Chiến công lần này thật sự quá phong phú.
Trận chiến này truyền ra, thiên hạ chấn động.