Nghe vậy, sắc mặt Vu Liệt Dương lập tức biến đổi!
Ngay cả đám cao thủ Vu Môn chuẩn hoàng đứng sau lưng hắn cũng lộ vẻ kinh ngạc.
"Còn nói nhiều với đám tán tu này làm gì, nếu hắn không ngoan ngoãn chịu chết, thì chúng ta tiễn hắn lên đường!"
Một cao thủ Vu Môn từ sau lưng Vu Liệt Dương bước ra, thân hình cao lớn cường tráng ẩn chứa khí tức khủng bố khiến người kinh hãi, ánh mắt sắc bén ngập tràn sát ý.
Gã xé toạc không gian, nháy mắt xuất hiện trước mặt Sở Vân Phàm, gầm thét, khí huyết nồng đậm bùng nổ, xông thẳng lên trời.
Đôi mắt gã tựa như hai ngôi sao.
Rõ ràng là thân thể máu thịt, nhưng lại mạnh mẽ như một ngôi sao, mỗi lần vung tay đều khiến thế giới này rung chuyển.
Đây chính là thực lực khủng bố của chuẩn hoàng bảy tầng!
"Vu Hoàng Quyền!"
Cao thủ Vu Môn chuẩn hoàng tung một quyền, quyền kình quét ngang, pháp tắc khuếch trương bao trùm, trực tiếp chụp lấy Sở Vân Phàm.
...
Cú đấm đánh vào người Sở Vân Phàm, chính xác hơn là cách thân thể hắn một thước thì dừng lại, không thể tiến thêm chút nào.
Nắm đấm kinh khủng vỡ vụn, nhưng không thể phá vỡ kết giới phòng hộ của Sở Vân Phàm.
Một luồng khí huyết kinh khủng hơn từ trong cơ thể Sở Vân Phàm cuộn trào tuôn ra, phản chấn trở lại, trực tiếp đánh mạnh vào cánh tay của cao thủ Vu Môn chuẩn hoàng kia.
"Rắc rắc!"
Tiếng xương vỡ vang lên, máu tươi bắn tung tóe.
Gã Vu Môn chuẩn hoàng lảo đảo lùi lại, kinh hãi nhìn Sở Vân Phàm như nhìn một con quái vật.
Toàn bộ cánh tay của gã đã vỡ nát!
Không chỉ sức mạnh của bản thân bị phản ngược, mà một luồng sức mạnh khủng khiếp hơn từ Sở Vân Phàm còn đánh úp lên người gã.
Trực tiếp nghiền nát cánh tay gã. Nếu không nhờ gã dứt khoát chặt đứt cánh tay, thì vừa rồi bị chấn vỡ không chỉ là cánh tay, mà có lẽ cả thân thể cũng tan thành trăm mảnh.
"Sao có thể, sao có thể như vậy!”
Gã Vu Môn chuẩn hoàng trợn mắt há mồm.
Gã cảm nhận được một cỗ khí tức kinh khủng từ Sở Vân Phàm, vượt xa sức tưởng tượng của gã.
"Ngươi không phải chuẩn hoàng sáu tầng sao?" Gã Vu Môn chuẩn hoàng kinh ngạc hỏi.
Theo tình báo Vu Liệt Dương cung cấp, Sở Vân Phàm nhiều nhất cũng chỉ là chuẩn hoàng sáu tầng.
Và đó là chuyện chưa lâu.
Chính vì Vu Liệt Dương nhận thấy tu vi của Sở Vân Phàm đã đạt đến cực hạn mà Vu Môn có thể dung thứ, chuẩn hoàng sáu tầng.
Nếu tiến thêm một bước, tu vi này có thể sánh ngang với hắn.
Quan trọng là, tất cả những điều này đều hoàn thành chỉ trong vài năm, khiến hắn càng thêm kiêng kỵ Sở Vân Phàm.
Sở Vân Phàm tự xưng là lão quái vật tự phong từ nhiều năm trước, sau khi giải phong đã đột phá đến cảnh giới này chỉ trong thời gian ngắn.
Tốc độ tăng tiến gần như tên lửa.
Nếu cứ tiếp tục, sớm muộn gì cũng trở nên khó kiểm soát!
Tán tu chuẩn hoàng thông minh nên học cách giấu mình, nhiều người vì bảo mệnh chỉ tu đến chuẩn hoàng năm tầng, không chạm vào điểm mấu chốt của Vu Môn.
Với những người này, Vu Môn sẽ làm ngơ, miễn bị thanh lý.
Nhưng tốc độ phát triển kinh người của Sở Vân Phàm rõ ràng đã vượt quá giới hạn mà Vu Môn có thể dung thứ.
Tuy vậy, Vu Môn chưa bao giờ xem trọng họ, dù trưởng thành đến chuẩn hoàng chín tầng cũng không đáng kế.
Trước mặt Vu Hoàng, chuẩn hoàng chín tầng chẳng có ý nghĩa gì.
Khoảng cách giữa chuẩn hoàng và hoàng giả quá lớn, gần như không thể so sánh.
Việc loại bỏ những mối đe dọa tiềm tàng như Sở Vân Phàm chỉ là biện pháp phòng ngừa.
Chính sách này chưa bao giờ gặp trở ngại, Vu Môn không hề coi trọng sức chiến đấu của tán tu, chuẩn hoàng trong giới tán tu không có ý nghĩa gì trước mười thế lực lớn.
Nhưng rõ ràng, Sở Vân Phàm là một ngoại lệ.
Và ngoại lệ này khủng khiếp hơn những gì họ tưởng tượng.
"Vu Môn chuẩn hoàng, chỉ có trình độ này thôi sao?" Sở Vân Phàm thản nhiên nói. "Thời gian qua ta cũng nhận được không ít chiếu cố từ Vu Môn. Ban đầu ta không muốn phải giao chiến, nhưng các ngươi nhất quyết truy sát, vậy đừng trách ta không khách khí!"
"Dù ngươi có làm tổn thương hắn, cũng không có nghĩa là bộ tộc ta không được!"
Gã Vu Tộc chuẩn hoàng gắt gao nhìn Sở Vân Phàm, nói.
“Ta đâu có xem thường Vu Môn các ngươi, dù sao Vu Hoàng vẫn là nhân kiệt hiểm có từ xưa đến nay, nhưng chỉ có người vô địch, chứ không có pháp vô địch. Pháp tương tự, trong tay Vu Hoàng thì vô địch thiên hạ, nhưng trong tay các ngươi, trước mặt ta thì không đỡ nổi một đòn!"
Sở Vân Phàm cười nhạt, nói.
Sở Vân Phàm đã chọc giận đám Vu Môn chuẩn hoàng. Thái độ hoàn toàn không xem ai ra gì của hắn đã khiến họ tức điên.
Bọn họ đều mang trong mình khát vọng vô địch, và giờ phút này, nó bùng nổ.
"Các ngươi định từng người lên, hay là xông lên cùng lúc?" Sở Vân Phàm khoanh tay, thản nhiên hỏi.
Khí tức nguy hiểm nhàn nhạt tỏa ra từ người hắn, lĩnh vực khí tức đần đần phóng thích, hóa thành sương mù hỗn độn, thân thể Sở Vân Phàm ẩn hiện trong màn sương.
Gã Vu Môn chuẩn hoàng tái tạo cánh tay, rồi lại lao về phía Sở Vân Phàm, lần này, gã không còn tùy tiện và bất cẩn như trước.
Lĩnh vực chuẩn hoàng được giải phóng, kết giới bao phủ, gã tung một quyền.
Nhưng gã lại bị đánh bay ngược ra ngoài với tốc độ kinh hoàng.
Lần này, cả cánh tay và nửa thân người của gã đều bị đập nát.
Quyền kình của Sở Vân Phàm chứa đựng uy lực khó tưởng tượng.
Chỉ là một quyền đơn giản, không pha trộn thêm gì.
Nhưng Sở Vân Phàm quá mạnh, hoàn toàn nghiền ép gã Vu Môn chuẩn hoàng bảy tầng này.
Trọng thương đối thủ, Sở Vân Phàm lại truy kích.
Mọi chuyện diễn ra chóng vánh, Sở Vân Phàm dễ dàng dẫm một chân lên người gã, dưới oanh kích của Hoàng Tuyền Cửu Đạp.
Gã Vụ Môn chuẩn hoàng kêu thảm thiết khi bị đạp vỡ lồng ngực, nguyên thần cũng tan thành tro bụi.
Tất cả những điều này diễn ra chỉ trong nháy mắt.
Sở Vân Phàm đã triệt để đánh chết một cường giả chuẩn hoàng bảy tầng.
"Ngươi đang tự tìm cái chết, ngươi không biết ngươi đã trêu chọc phải ai!"
Một gã Vu Môn chuẩn hoàng khác gầm lên.
“Vụ Môn sẽ không tha cho ngươi, dù ngươi có át chủ bài øì, trước mặt Vu Hoàng cũng vô dụng, ngươi nhất định phải chết!”