"Ừ? Cơ hội gì?" Vu Liệt Dương cười như không cười nhìn Sở Vân Phàm.
"Ta nghe nói, Tà Thần Giáo đang định phái quân viễn chinh đến một thế giới khác ngoài tinh không. Nếu để chúng được như ý, thực lực của Tà Thần Giáo nhất định sẽ tăng lên đáng kể, đến lúc đó càng khó đối phó. Chi bằng ta tiêu diệt nhánh đại quân này, thế nào?" Sở Vân Phàm nói.
Vu Liệt Dương ngẫm nghĩ. Thực ra, hắn vốn không để nhánh đại quân Tà Thần Giáo này vào mắt.
Tuy rằng quân số không nhỏ, đối với một thế giới bình thường, đó là tai họa ngập đầu.
Nhưng đối với Vu Môn mà nói, chẳng phải chuyện gì lớn.
Dù Tà Thần Giáo có chỉnh phục được thế giới kia, thực lực tăng lên cũng là chuyện tương lai, mà dù có, cũng không đủ để Tà Thần Giáo lật đổ Vu Môn.
Vốn dĩ đây không phải chuyện gì to tát, ít nhất không nằm trong phạm trù ưu tiên xử lý của hắn.
Việc Tà Thần Giáo đối mặt đại chiến cũng chưa từng thu hồi nhánh quân này cho thấy cả hai bên đều không coi đây là chuyện lớn.
Nhưng đúng như Sở Vân Phàm đã nói, đây cũng là một cơ hội tốt.
"Ta tự phong đến thời đại này, lại được Vu Môn mời, trở thành khách khanh của Vu Môn. Cái gọi là vô công bất thụ lộc, ta có thể giúp Vu Môn hủy diệt nhánh đại quân Tà Thần Giáo này, để báo đáp ân tình của Vu Môn!" Sở Vân Phàm thẳng thắn nói.
Vu Liệt Dương bắt đầu nghiêm túc cân nhắc về Sở Vân Phàm, hắn không hề nghỉ ngờ gì.
Tuy rằng trong quá trình điều tra của Vu Môn, không tìm thấy ghi chép nào về Sở Vân Phàm.
Đối với các thế lực khác, việc không biết lai lịch của Sở Vân Phàm là hết sức bình thường.
Dù sao, trải qua thời gian dài dằng dặc, các thế lực thay đổi liên tục.
Nhưng Vu Môn lại tồn tại từ thời cổ giới, thậm chí trước khi cổ giới được ổn định.
Lịch sử tồn tại không biết bao nhiêu năm, nếu trong phạm vi cổ giới từng xuất hiện cao thủ cấp chuẩn hoàng mà không được ghi chép thì khả năng rất nhỏ.
Thế nhưng, sự xuất hiện của Sở Vân Phàm lại đột ngột như vậy, thậm chí có người suy đoán, có thể là từ thời kỳ thượng cổ tự phong đến bây giờ.
Nói cách khác, có người từ thời thượng cổ tự phong đến hiện tại.
Việc Sở Vân Phàm muốn hòa nhập vào Vu Môn cũng không có gì kỳ lạ, từ quá khứ xa xôi tự phong đến hiện tại, lạ nước lạ cái.
Một chuẩn hoàng muốn có một chỗ dựa là hết sức bình thường.
Thậm chí, những người ôm ý tưởng tương tự, hắn đã gặp không chỉ một hai người. Dù có vài người nghe được phong thanh, nhưng vẫn ôm hy vọng, cảm thấy đó chỉ là do không tận tâm vì Vu Môn hiệu lực nên mới bị Vu Môn diệt trừ.
Bởi vì tán tu trong thế giới này thực sự quá khó sống. Vương cảnh tầm thường thì không sao, bởi vì đó chỉ là sâu kiến mà thôi, thậm chí còn không có tư cách nhìn thấy thế giới thực sự.
Vì vậy cũng sẽ không có thống khổ, bởi vì không đến lượt bọn họ thống khổ.
Ngược lại, chuẩn hoàng mới là sự thống khổ thực sự bắt đầu.
Bởi vì họ ý thức được sự tồn tại của trần nhà, nhưng không có cách nào phá bỏ nó.
Mà gia nhập các thế lực như Vu Môn chính là biện pháp duy nhất của họ.
Những người như vậy hắn đã thấy rất nhiều, vì vậy hắn không nghi ngờ.
Huống hồ, tuy rằng hắn không quá lưu ý đến nhánh đại quân kia, nhưng nếu có thể giải quyết được thì không nghi ngờ gì, cũng là cực tốt.
"Rất tốt, Sở Vân Phàm, ngươi có lòng vì Vu Môn ta hiệu lực, rất tốt! Chỉ cần ngươi chịu để tâm, ta thậm chí có thể xin Vu Hoàng chỉ điểm tu hành cho ngươi!" Vu Liệt Dương gật đầu, trên mặt lộ ra nụ cười tự cho là ấm áp.
Đối với những chuẩn hoàng kia, đương nhiên không có gì quan trọng hơn việc được hoàng giả chỉ điểm.
Trong mắt hắn, đây chắc chắn là điều Sở Vân Phàm muốn nhất.
"Vậy ta đa tạ môn chủ!" Sở Vân Phàm cũng làm bộ vẻ kinh ngạc vui mừng nói.
Đối với một chuẩn hoàng bình thường, đây quả thực là điều họ mong đợi nhất.
Nhưng đối với Sở Vân Phàm, điều đó hoàn toàn bình thường, dù sao hắn chẳng mong đợi gì.
"Ta lập tức cho người tổ chức một nhánh đại quân, do ngươi chỉ huy, nhất định phải giải quyết đám quân viễn chinh Tà Thần Giáo!" Vu Liệt Dương nói.
Nơi sâu trong Vu Môn, một nhánh đại quân tập trung với tốc độ kinh người, đây là một nhánh đại quân tỉnh nhuệ trong Vu Môn.
Nhánh đại quân tinh nhuệ này tập trung, cầm đầu còn có mấy cao thủ cấp chuẩn hoàng.
Họ liếc nhìn nhau, đều có chút không hiểu, rõ ràng đại chiến sắp đến, họ đều là cao thủ tinh nhuệ, sao lại bị triệu tập đến đây.
Mà mấy cao thủ cấp chuẩn hoàng càng không hiểu là, họ lại được báo cho, lần này họ có nhiệm vụ khác, và thủ lĩnh của họ lại là một tán tu khách khanh mới gia nhập?
Vốn dĩ họ đã không có cảm tình gì với tán tu, càng là coi thường tán tu, giờ trên đầu lại để họ làm một tán tu thống lĩnh.
Trong lòng càng không hài lòng và không hiểu.
Rất nhanh, ánh mắt của họ rơi vào Sở Vân Phàm đang tiến đến.
"Ngươi chính là tán tu đó?" Lúc này, một người dáng vẻ trẻ tuổi, vóc người hùng vĩ, cấp chuẩn hoàng tiến lên phía trước nói.
"Ta là Sở Vân Phàm, ngươi là ai?" Sở Vân Phàm đảo mắt nhìn.
"Ta là Vu Tuấn!" Chuẩn hoàng Vu Môn này nói.
Sở Vân Phàm nhất thời bừng tỉnh, hắn đã nhớ ra Vu Tuấn này là nhân vật nào.
Sớm ở Nhược Phong Thành, hắn đã có ý thức để Triệu Tuấn Thần thu thập tư liệu về Tà Thần Giáo và Vu Môn cho hắn.
Nhược Phong Thành những năm gần đây vẫn luôn thu thập tình báo về mảng này, dù sao quan hệ của hai thế lực lớn này liên quan đến sự sống còn của Nhược Phong Thành.
Những thứ quá chi tiết tự nhiên là không có được, nhưng một vài thông tin cơ bản thì có thể tìm hiểu ngọn ngành.
Liên quan đến các cao thủ cấp chuẩn hoàng của hai thế lực lớn, trong lòng vẫn nắm được sơ bộ.
Vu Tuấn chính là thiên tài quật khởi mới nổi trong Vu Môn, có thể nói là thiên chỉ kiêu tử, tư hành đến hiện tại, chưa đến ngàn năm đã là cao thủ cấp chuẩn hoàng.
Thậm chí, hắn còn được khen là ứng cử viên mạnh mẽ cho chức môn chủ Vu Môn đời tiếp theo.
Với chế độ của Vu Môn, chỉ cần có người thừa kế đủ mạnh, e rằng Vu Liệt Dương sẽ nhanh chóng giao Vu Môn ra.
"Hóa ra là ngươi, ta nghe nói về ngươi, được xưng là thiên tài tuyệt đỉnh hiếm có của Vu Môn những năm gần đây. Không biết ngươi nhảy ra là muốn làm gì, không phục ta sao?" Sở Vân Phàm thản nhiên nói.
"Không sai, ta chính là không phục ngươi! Ngươi là cái thá gì, bất quá là một ngoại lai khách khanh trưởng lão, lại dám lãnh đạo chúng ta? Ta không biết môn chủ rốt cuộc nghĩ gì, nhưng ta không đồng ý!"
Vu Tuấn lắc đầu nói.
Các chuẩn hoàng khác tuy chưa mở miệng, nhưng ý nghĩ trong lòng cũng gần như vậy.
Chỉ là một ngoại lai khách khanh trưởng lão, lại dám bảo họ làm thủ hạ, đơn giản là quá ảo tưởng.
"Thì ra là như vậy!"
Sở Vân Phàm gật đầu, nói: "Đã như vậy, xem ra không đánh một trận là không được rồi. Ra tay đi, ngươi định tự mình lên, hay là cùng nhau lên?"