Mọi người nơm nớp lo sợ, trợn tròn mắt kinh hãi trước chiến lực kinh người của Sở Vân Phàm, hắn gần như quét ngang tất cả đối thủ.
Ở cảnh giới Dòm Hư này, dường như Sở Vân Phàm không tìm được địch thủ!
Điều này mới thực sự khiến tất cả phải khiếp sợ!
Đến một đối thủ xứng tầm cũng không có!
Thế nào là mạnh mẽ, thế nào là bá chủ!
Đây chính là mạnh mẽ, đây chính là bá chủ!
Biểu hiện của Sở Vân Phàm khiến sắc mặt những đệ tử tinh anh Động Hư cảnh cũng phải thay đổi. Bởi vì ngay cả khi ở vào độ tuổi của Sở Vân Phàm, họ cũng không thể đạt tới trình độ này. Thậm chí nói thẳng ra, nếu đổi lại họ năm đó, có lẽ cũng bị Sở Vân Phàm quét ngang mà thôi.
Thực sự là Sở Vân Phàm quá mạnh, chứ không phải họ quá yếu. Hắn quả thực là một quái vật!
"Hắn còn chưa bước vào Dòm Hư cảnh đúng không? Mà đã khủng bố như vậy rồi, nếu để hắn bước vào Dòm Hư cảnh thì còn đến mức nào nữa?"
Một đệ tử tinh anh kinh hãi thốt lên, cảnh tượng vừa rồi quá kinh khủng, khiến hắn đến giờ vẫn không dám tin.
“Đệ tử nội môn bao lâu rồi mới xuất hiện một nhân vật quét ngang, bá chủ như vậy? Người như vậy, chỉ cần không chết yếu, nhất định có thể thăng cấp thành đệ tử chân truyền!”
"Nào chỉ là đệ tử chân truyền, hắn hiện tại còn chưa phải Dòm Hư cảnh. Nếu thật sự chờ hắn thành đệ tử chân truyền, e rằng sẽ là người tài ba nhất trong số các đệ tử chân truyền, không ai sánh bằng!"
Một đám đệ tử tinh anh kinh hãi. Trực giác mách bảo họ rằng, Sở Vân Phàm có lẽ rất nhanh sẽ ngang hàng với họ. Chức vô địch lần này, Sở Vân Phàm hoàn toàn xứng đáng. Việc sánh ngang với họ chỉ là vấn đề thời gian.
Thậm chí, dù không vô địch, với những gì Sở Vân Phàm đã thể hiện, việc đứng ngang hàng với họ cũng không thành vấn đề.
Xét trên mọi phương diện, việc từ Hư cảnh bước vào Dòm Hư cảnh dễ dàng hơn nhiều so với từ Dòm Hư cảnh bước vào Động Hư cảnh.
Con đường tu hành càng về sau càng hẹp, càng khó khăn. Đó là đạo lý ngàn đời không đổi.
Bên ngoài sân, các đệ tử nội môn và ngoại môn đều trợn tròn mắt. Họ chưa bao giờ nghĩ tới một đệ tử mới nhập môn lại có thể mạnh mẽ đến mức này.
Đặc biệt là những đệ tử mới nhập môn cùng lứa với Sở Vân Phàm, những người được xem là thập đại đệ tử hạt giống, lúc này cảm xúc lẫn lộn. Hóa ra Sở Vân Phàm không chỉ đơn giản là bỏ xa họ một thân vị.
Họ thậm chí không thấy nổi bóng lưng Sở Vân Phàm, hắn đã một mình bỏ xa tất cả.
"Không ngờ trong chúng ta lại xuất hiện một yêu nghiệt. E rằng khóa này sẽ có một người trở thành chân truyền!"
Rất nhiều đệ tử mới nhập môn xôn xao bàn tán.
Cần biết, tuy Phi Tiên Tông cứ ba năm lại chiêu thu một nhóm đệ tử, nhưng không phải nhóm nào cũng có người trở thành chân truyền. Thậm chí hai, ba khóa mới có một người.
Nếu nhóm này có một đệ tử chân truyền, họ cũng cảm thấy vinh dự lây. Và có thể nói, người thân tín nhất của họ sẽ là Sở Vân Phàm.
"Ôm đoàn" gần như là đặc tính của mọi loài người. Ngay cả ở Phi Tiên Tông cũng không ngoại lệ.
Lúc này, ở giữa sân, Sở Vân Phàm dễ như trở bàn tay hái được lệnh bài màu đỏ vào tay. Không ai dám tranh giành với hắn.
Trong khi đó, ở những nơi khác, cuộc tranh đoạt thảm khốc vẫn đang diễn ra. Dù chỉ là lệnh bài màu vàng, mỗi lệnh bài cũng có năm, sâu người tranh giành, vô cùng nguy hiểm.
Ánh mắt Sở Vân Phàm dò xét xung quanh. Bỗng nhiên, hắn thấy Vưu Sở Vân.
Lúc này, Vưu Sở Vân đang tranh giành một khối lệnh bài màu vàng. Nhưng xung quanh khối lệnh bài này có mấy đệ tử nội môn khác cũng đang tranh giành.
Trong số đó, tu vi của Vưu Sở Vân yếu nhất. Hắn gần như lập tức bị đánh đến thổ huyết. Mấy người kia đều muốn loại bỏ Vưu Sở Vân trước.
Đều là Dòm Hư cảnh hậu kỳ, nhưng Vưu Sở Vân mới vừa bước vào cảnh giới này. Thực lực của hắn tự nhiên có chút chênh lệch so với những người khác.
“Đáng chết, sao lại khó khăn đến vậy!”
Vưu Sở Vân nghiến răng nói. Hắn không ngờ tình thế lại ác liệt đến vậy. Có thể nói, hình thức khảo hạch này trước kia chưa từng có.
Bây giờ, về cơ bản chỉ có thể dựa vào thực lực để cướp đoạt.
Tệ hơn nữa là, nhiều người có các đoàn thể nhỏ. Sau khi tiến vào, họ nhanh chóng phân chia thành các đoàn thể khác nhau, dùng sức mạnh tập thể để ra tay.
Trong khi hắn chỉ có một mình. Chỉ riêng việc tranh giành khối lệnh bài này đã có hai đoàn thể nhắm vào.
Thực lực của hắn yếu nhất, lại đơn độc một mình, nên bị cô lập nhất. Tất cá đều muốn loại hắn ra trước.
Lúc này, hắn không có lựa chọn nào khác. Sự cô đơn và thế yếu hoàn toàn lộ rõ.
"Loại hắn ra trước!"
Đúng lúc này, không biết ai hô lên một tiếng. Tất cả đều chĩa mũi dùi vào Vưu Sở Vân. Lập tức, các loại công kích đáng sợ ập đến, bay thẳng về phía Vưu Sở Vân.
"Oành!"
Những công kích này đều rơi xuống người Vưu Sở Vân. Hắn lập tức bị thương nặng, sắp bị độn quang bảo vệ đưa ra ngoài.
Bỗng nhiên, một bàn tay lớn từ trên trời giáng xuống, trực tiếp tóm lấy tất cả công kích của đám đệ tử nội môn, nghiền nát chúng.
Sau đó, bàn tay lớn đột nhiên vung ra, đánh văng những đệ tử nội môn đang truy sát kia, khiến họ trọng thương, rồi bị truyền tống ra ngoài.
Cảnh tượng này khiến Vưu Sở Vân choáng váng. Hắn không biết công kích đến từ đâu. Nhưng bàn tay lớn kia rõ ràng cố ý tránh né hắn, không ra tay với hắn.
Nhưng hắn còn chưa kịp nghĩ rõ ràng, đã cảm thấy một sức hút kinh khủng kéo hắn lại.
Mắt tối sầm lại, hắn đã xuất hiện bên cạnh một bóng người.
Hắn định thần nhìn lại, người kia không ai khác chính là Sở Vân Phàm.
Hắn làm sao còn không hiểu, lần này chính là Sở Vân Phàm cứu hắn. Nếu không, hắn chắc chắn bị loại bỏ.
Nghĩ đến đây, hắn nén đau, chắp tay nói với Sở Vân Phàm: "Đa tạ Sở sư huynh cứu giúp!"
"Không sao, ngươi chữa thương trước rồi nói!"
Sở Vân Phàm búng tay, một viên đan dược rơi vào tay Vưu Sở Vân. Đó là một viên đan dược chữa thương.
Lập tức, Vưu Sở Vân phát hiện, viên lệnh bài màu vàng kia không biết từ lúc nào cũng bị vồ tới, hiện tại đã nằm trong tay hắn.
Hắn nhất thời vui mừng khôn xiết.
Nhưng ngay sau đó, hắn ngạc nhiên phát hiện, trong tay Sở Vân Phàm lại có một viên lệnh bài màu đỏ. Điều này có nghĩa là Sở Vân Phàm đã thành công lọt vào top mười.
Chuyện này khiến hắn cảm thấy có chút choáng váng!
Hắn biết Sở Vân Phàm không phải vật trong ao, nhưng không ngờ Sở Vân Phàm lại quật khởi nhanh chóng đến vậy!