Diệp Thu Thủy phát uy, chỉ một cái chỉ tay đã lấy mạng Lộ Hoành Nguyên, khiến tất cả mọi người không khỏi kinh ngạc
Đặc biệt là đám người Lương Thụy Tài, theo họ thấy, thực lực của Diệp Thu Thủy còn kém Lộ Hoành Nguyên một bậc. Dù nàng có đột phá nhờ hấp thu Hỗn Nguyên khí, thì cùng lắm cũng chỉ ngang ngửa Lộ Hoành Nguyên mà thôi.
Không ai ngờ, nàng lại có thể tạo nên chiến tích kinh người đến vậy!
"Ngươi đã đột phá Kim Đan cảnh!" Lương Thụy Tài lập tức nhận ra. Vừa rồi Diệp Thu Thủy ra tay, rõ ràng mang theo uy thế của Kim Đan cảnh, chứ không phải nửa bước Kim Đan.
Nửa bước Kim Đan tuy được gọi là chỉ cách Kim Đan cảnh nửa bước, nhưng khoảng cách ấy thực chất lại khác nhau một trời một vực.
Diệp Thu Thủy giờ đã thực sự đột phá Kim Đan cảnh, vậy chỉ có một khả năng duy nhất: nàng đã hấp thu Hỗn Nguyên khí. Điều khiến hắn khó hiểu là, thời gian chỉ mới vài ngày. Dù Diệp Thu Thủy có hấp thu Hỗn Nguyên khí, cũng không thể đột phá nhanh đến vậy.
Trước đây, hắn phải bế quan nhiều tháng, chậm rãi tìm tòi mới ngưng tụ được Kim Đan.
Hắn không biết rằng, Diệp Thu Thủy được Sở Vân Phàm truyền thụ Cửu Ấn Kim Đan Pháp. Pháp môn này không chỉ giúp ngưng tụ Kim Đan, mà còn chứa đựng kinh nghiệm của vô số tiền bối, giúp nàng không cần mò mẫm mà có thể dễ dàng hoàn thành việc ngưng tụ Kim Đan.
Nghe Lương Thụy Tài nói vậy, sắc mặt mọi người đồng loạt thay đổi. Trước đây, họ vốn không coi Diệp Thu Thủy ra gì. Nửa bước Kim Đan tuy không tệ, nhưng so với họ vẫn còn kém xa.
Nhưng nếu là Kim Đan cảnh, mọi chuyện sẽ hoàn toàn khác!
Nghĩ đến đây, ánh mắt mọi người nhìn Diệp Thu Thủy liền thay đổi.
"Con tiện nhân, để ta giết ngươi!" Đúng lúc đó, Thôi Minh Kiệt giận dữ lao ra, trực tiếp tấn công Diệp Thu Thủy.
Diệp Thu Thủy cũng không hề nao núng, lập tức thi triển Tiêm Vân Thần Chỉ.
"Ầm ầm!"
Hai người giao chiến, sức công phá kinh thiên động địa, dường như vô số tên lửa cùng lúc dội xuống, khiến cả bầu trời rung chuyển.
Thôi Minh Kiệt bước vào Kim Đan cảnh lâu hơn Diệp Thu Thủy, nhưng pháp lực của hắn không thể sánh bằng Diệp Thu Thủy, người đã được Hỗn Nguyên khí gột rửa. Trong chốc lát, hai người bất phân thắng bại.
Lương Thụy Tài không thèm để ý đến trận chiến kia, hắn nói: "Ai vào bắt lấy Sở Vân Phàm cho ta. Ta muốn hắn chết không có chỗ chôn!"
Ngay lập tức, mấy cao thủ Kim Đan cảnh đã nóng lòng muốn thử, đồng loạt hóa thành độn quang, lao về phía sâu trong Hỗn Nguyên Nhất Khí trận.
Những người không đạt Kim Đan cảnh thậm chí không dám ra tay. Dù sao, Sở Vân Phàm đã từng chém giết không ít cao thủ Kim Đan cảnh, chứng tỏ thực lực của hắn vượt xa Kim Đan cảnh. Họ nào dám mạo hiểm đụng vào cọp dữ?
Trong số những người tiến vào, còn có hai cao thủ Kim Đan cảnh trung kỳ. Đội hình này quả thực cực kỳ mạnh mẽ.
Nhưng Lương Thụy Tài còn chưa kịp nghe tin tốt, thì đột nhiên, một bàn tay lớn khủng khiếp từ trong hư không vồ ra, tóm gọn đám cao thủ Đại Hạ hoàng triều đang hóa thành độn quang.
"Oành!"
"Oành!"
"Oành!"
Chỉ nghe thấy từng tiếng nổ lớn, mấy người kia bị bàn tay vồ nát, máu thịt tan thành mưa, bị hút vào trong. Kim Đan của họ cũng bị bàn tay lớn trực tiếp lấy đi.
Chỉ có cao thủ Kim Đan cảnh, Kim Đan đã thành hình, dù thân thể tan nát, Kim Đan cũng không để dàng bị tổn hại. Nếu là Kết Đan cảnh, hoặc Hư Đan cảnh, thân thể tan nát, Kim Đan cũng vỡ theo.
"Lương Thụy Tài, muốn giết ta thì tự mình động thủ đi. Hà tất phải phái lũ tép riu đến chịu chết?" Giọng nói lạnh lùng vang lên từ trong trận pháp.
Lúc này, Lương Thụy Tài nhận ra ánh mắt mọi người nhìn hắn đã thay đổi. Họ bắt đầu nghi ngờ Lương Thụy Tài cố tình phái họ đi chịu chết.
Một tập thể vốn không có mấy niềm tin, nay gần như sụp đổ.
Lương Thụy Tài không thể biện minh, bởi vì thực tế, hắn quả thật muốn dùng họ để thăm dò đường.
Dù sao, thực lực Sở Vân Phàm thể hiện khiến hắn có phần e ngại!
Tâm tư của hắn đã bị Sở Vân Phàm vạch trần, nghĩ đến đây, hắn không khỏi giận tím mặt.
"Được, được, được! Ngươi muốn chết, ta sẽ cho ngươi toại nguyện!"
Lương Thụy Tài hét lớn, nhưng không tấn công vào trong trận pháp, mà trực tiếp ra tay với Diệp Thu Thủy và Sở Hồng Tài.
Một quyền của hắn tung ra, uyển như núi lớn đổ sập. Đây chính là tuyệt kỹ thành danh của hắn, Phá Sơn Quyền.
Một cú đấm này xuống, mặc cho dãy núi nào, đều sẽ tan thành mảnh vụn.
Diệp Thu Thủy và Sở Hồng Tài lập tức cảm thấy nguy hiểm tột độ, vội vã muốn né tránh, nhưng không thể, dường như bị một luồng khí thế khóa chặt tại chỗ.
Lúc này Diệp Thu Thủy mới thực sự cảm nhận được sự đáng sợ của Lương Thụy Tài. Đừng thấy hắn bị Sở Vân Phàm xoay như chong chóng, thực lực của hắn thực sự rất đáng sợ.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bàn tay lớn xuất hiện, trực tiếp chắn trước cú đấm kia.
"Ầm!"
Quyền kình và bàn tay lớn chạm nhau, tạo ra một vụ nổ kinh thiên động địa, hình thành cuồng phong quét ngang tứ phía.
Nhân cơ hội đó, Diệp Thu Thủy và Thôi Minh Kiệt vội vã tách ra. Trận chiến này không còn là nơi họ có thể nhúng tay vào.
Diệp Thu Thủy dìu Sở Hồng Tài lùi sang một bên, còn Thôi Minh Kiệt thì lùi về sau Lương Thụy Tài.
Một bóng người chậm rãi bước ra khỏi Hỗn Nguyên Nhất Khí trận. Lúc này, Lương Thụy Tài và mọi người mới nhìn rõ người xuất hiện. Đó là một thanh niên mặc huyền y, khuôn mặt tuấn tú pha chút cương nghị, khoảng hai mươi tuổi, trông rất trẻ, nhưng lại toát ra khí độ uy nghiêm khó lường.
Lương Thụy Tài biết, đây chính là Sở Vân Phàm trong truyền thuyết.
Thấy Sở Vân Phàm xuất hiện, Lương Thụy Tài nghiến răng nghiến lợi. Hắn vốn tưởng có thể nắm Sở Vân Phàm trong lòng bàn tay, ai ngờ lại bị Sở Vân Phàm đùa bỡn như khi.
"Ngươi còn dám ở lại đây không đi, ta thấy ngươi chán sống rồi!" Lương Thụy Tài nghiến răng nói.
"Ta ở lại đây, tự nhiên là để giết người. Ta vốn không thù không oán với ngươi, nhưng ngươi lại muốn đến giết ta. Đã vậy, đừng trách ta tâm địa độc ác!" Sở Vân Phàm cười lạnh nói.
"Giết ta? Ha ha ha ha!" Lương Thụy Tài cười lớn, "Ngươi nói không thù không oán? Ngươi yếu đuối, đó là nguyên tội. Yếu đuối mà đắc tội với đại nhân vật, đó sẽ là nguyên tội của ngươi!"
Lương Thụy Tài cười lớn, không hề kiêng dè.