"Đối phó Dương Phi Phượng?” Sở Vân Phàm lấm bẩm, đáp án này cũng không quá bất ngờ.
Trên đời này chẳng có ai tự nhiên mà thích, ghét ai vô cớ.
Hoàng Phong bỗng dưng muốn lấy lòng mình, nếu nói không có mưu đồ gì, đến Sở Vân Phàm cũng không tin.
Lúc này, Sở Vân Phàm mới thực sự đánh giá Hoàng Phong.
Hoàng Phong vóc người thon dài, khuôn mặt anh tuấn, ẩn chứa trong thân thể một luồng pháp lực cực kỳ cường hãn, nhưng lại cố tình che giấu. Có thể qua mắt người khác, nhưng không thể qua mắt Sở Vân Phàm.
Hoàng Phong rất mạnh, thậm chí còn đáng sợ hơn bất kỳ cường địch nào mà hắn từng đánh bại.
Thấy Sở Vân Phàm có vẻ do dự, Hoàng Phong tiếp tục: "Chắc hẳn Sở huynh cũng biết, tuy chúng ta đều đến từ Đại Hạ Hoàng Triều, nhưng thực tế lại thuộc các thế lực khác nhau. Ta đây, vừa hay lại có chút hiềm khích với Dương Phi Phượng, nên cần Sở huynh giúp đỡ. Không biết ý huynh thế nào?"
Sở Vân Phàm ngập ngừng, không vội đồng ý, đáp: "Thực lực Dương Phi Phượng tuy mạnh, nhưng ta cũng không phải không có phần thắng. Hơn nữa tự vệ thì vẫn dư sức, sao ta nhất định phải hợp tác với ngươi?"
Hoàng Phong thấy Sở Vân Phàm không lập tức đồng ý cũng không để bụng, nếu là hắn, cũng chẳng dễ tin người như vậy.
"Nếu Sở huynh nghĩ vậy trước đây thì đúng, nhưng bây giờ mà nghĩ vậy, e là có vấn đề!" Hoàng Phong nói.
"Vấn đề gì?" Sở Vân Phàm thản nhiên, hắn tuyệt đối tự tin vào thực lực của mình. Trước khi đột phá, tầm thường Kim Đan cảnh đỉnh cao còn chăng phải đối thủ của hắn.
Huống chi giờ hắn đã đột phá, năm ba tên Kim Đan cảnh đỉnh cao bình thường hắn cũng chẳng để vào mắt. Truyền thừa Tử Lôi Kiếm Vực này hắn nhất định phải có được.
Chỉ là một Dương Phi Phượng, hắn không hề coi trọng.
"Nếu ta nói, thực lực của Dương Phi Phượng đã là nửa bước Hư Cảnh thì sao?" Hoàng Phong liếc nhìn phía sau Sở Vân Phàm, tung ra một tin tức kinh người.
"Nửa bước Hư Cảnh?" Sắc mặt Sở Vân Phàm khẽ biến đổi.
Ai cũng biết, Kim Đan cảnh là đỉnh cao của Đan cảnh, nhưng không phải định cao của con đường tu hành. Thực tế, trên Đan cảnh còn có một cảnh giới, chính là Hư Cảnh.
Đan cảnh chú trọng một hạt Kim Đan nuốt vào bụng, từ đó mạng ta do ta, không do trời, bắt đầu siêu phàm thoát tục.
Nhưng đó chẳng qua chỉ là đặt nền móng. Đối với cao thủ chân chính, Hư Cảnh mới thực sự là khởi đầu.
Nếu nói, cao thủ Đan cảnh phần nhiều vẫn dựa theo bí tịch võ đạo tiền nhân để lại mà tu luyện, thì đến Hư Cảnh, mới thực sự bắt đầu lĩnh ngộ pháp tắc.
Võ đạo biến hóa, chẳng qua chỉ là hư thực trong đó. Đan cảnh là từ hư chuyển thật, Kim Đan từ một đạo ảnh tử, chuyển thành thực thể, pháp lực ngày càng mạnh mẽ, trở thành thần linh ở đời, lục địa thần tiên. Còn Hư Cảnh thì từ thật chuyển hư.
Lúc này, cao thủ Hư Cảnh có thể lĩnh ngộ sức mạnh ở tầng thứ cao hơn, chính là pháp tắc.
Lĩnh ngộ sức mạnh pháp tắc và không lĩnh ngộ sức mạnh pháp tắc là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, giống như có người chỉ có quyền sử dụng máy vi tính, còn có người lại có quyền hạn sửa chữa quy tắc ở hậu trường.
Hư trong Hư Cảnh đại diện cho pháp tắc, loại sức mạnh không nhìn thấy, sờ không được, chỉ có thể từ tự thân lĩnh ngộ.
Một khi bước vào Hư Cảnh, sẽ hoàn toàn lột xác lên một cấp độ khác.
Dù chỉ là vừa mới bắt đầu, so với tầm thường Đan cảnh cũng khác biệt một trời một vực!
Nghe Hoàng Phong nói, Sở Vân Phàm mới hiểu tại sao Hoàng Phong muốn tìm hắn để chống lại Dương Phi Phượng.
Nếu Dương Phi Phượng chỉ là Kim Đan cảnh tột cùng, với thực lực của Hoàng Phong hẳn là không sợ. Nhưng nếu bước vào nửa bước Hư Cảnh thì lại là chuyện khác. Dù chỉ có nửa bước, nhưng treo một chữ Hư Cảnh, thực lực sẽ tăng vọt.
Sở Vân Phàm tỏ vẻ trầm tư, nhưng cũng chỉ là có chút trầm tư mà thôi, bởi vì dù Dương Phi Phượng bước vào nửa bước Hư Cảnh, hắn cũng có niềm tin khá lớn, ít nhất tự vệ không khó.
Chỉ cần cho hắn thời gian, triệt để hấp thu hết đan khí còn sót lại trong viên Hỗn Nguyên Đan kia, thực lực của hắn sẽ tiến thêm một bước, dù là nửa bước Hư Cảnh cũng không phải đối thủ của hắn.
Tuy nhiên, lần này Sở Vân Phàm cũng không vội từ chối, chỉ nhìn Hoàng Phong.
Thấy Sở Vân Phàm không cự tuyệt, Hoàng Phong nói ngay:
"Thế này, Sở huynh có lẽ mới đến, chưa rõ tình hình nơi này. Hiện tại chúng ta, đại khái cũng dựa theo thân sơ mà chia thành không ít trận doanh. Dương Phi Phượng hiện chiếm cứ Bắc Môn, theo hắn có không ít tay sai. Kẻ vừa ra mặt khiêu khích huynh, thực chất là thuộc hạ của Dương Phi Phượng, hắn muốn kích động người khác đối phó huynh!"
Sở Vân Phàm nhất thời bừng tỉnh, điều này cũng không khác gì suy đoán trước đó của hắn, thậm chí theo hắn, có đến tám phần mười là do Dương Phi Phượng, chỉ là chưa xác định như vậy thôi.
Từ chuyện lúc trước, hắn đã đoán ra, Dương Phi Phượng gây sự với hắn, e là sau lưng có người khác đổ thêm dầu vào lửa.
Đám cao thủ trẻ tuổi của Đại Hạ Hoàng Triều này chẳng ai là hạng đơn giản, mỗi người đều là kỳ tài, nếu nói bọn họ ngu xuẩn, tuyệt đối không thể, đơn giản chỉ là ngông cuồng tự đại, ếch ngồi đáy giếng mà thôi.
“Ngoài Dương Phi Phượng chiếm giữ Bắc Môn, còn có Nam Cung Trác chiếm giữ Tây Môn!" Hoàng Phong nói, Người này xuất thân từ Nam Cung thế gia của Đại Hạ Hoàng Triều, cũng coi là một trong những người trẻ tuổi nổi danhl”
Nam Cung thế gia, Nam Cung Trác?
Sở Vân Phàm im lặng, chỉ âm thầm ghi nhớ cái tên này!
"Ngoài Nam Cung Trác chiếm giữ Tây Môn, còn có Đao Bá chiếm giữ Đông Môn. Người này là tán tu xuất thân, không ai biết gốc gác, chỉ biết hắn là một đao khách cực kỳ lợi hại, đã thách đấu rất nhiều con em nhà danh giá, phần lớn đều không phải đối thủ của hắn!" Hoàng Phong nói, "Thậm chí còn vì ra tay quá tàn nhẫn, hở chút là muốn lấy mạng người, trêu đến trưởng lão tông môn phải tự mình ra tay vây quét, nhưng đều bị hắn toàn thân trở ra!"
"Vậy người chiếm giữ Nam Môn, hẳn là Hoàng huynh?" Sở Vân Phàm thản nhiên, liếc nhìn Hoàng Phong.
Hoàng Phong mỉm cười gật đầu, đáp: "Nhận được mọi người nâng đỡ, hiện tại ta đúng là thủ lĩnh Nam Môn. Hiện tại chúng ta mỗi người trú đóng một phương, thực chất đều đang chờ kết giới bị phá vời”
"Chờ đến lúc đó, chúng ta đã ước định, mỗi người từ các môn phái khác nhau nhảy vào, cuối cùng truyền thừa Tử Lôi Kiếm Tông thuộc về ai, phải xem ai có thủ đoạn hơn!"