Sở Vân Phàm khiến Cao Phi Phong tức đến ngất xiu.
Nhưng đám đệ tử Phi Tiên Tông chứng kiến cảnh này lại vô cùng hả hê!
Bị hai huynh đệ này chọc tức gần chết, giờ mới trút được cơn giận.
Lúc này, rất nhiều người nhìn Sở Vân Phàm với ánh mắt dịu hơn hẳn.
Không còn vẻ địch ý như trước nữa!
Dù sao, Sở Vân Phàm tu vi Kim Đan cảnh mà lọt vào top mười đệ tử hạt giống, với Sở Vân Phàm đó là vinh quang chưa từng có, nhưng với bọn họ, đó là sỉ nhục.
Bọn họ bị một gã Kim Đan cảnh lật ngược tình thế, ngoài việc làm nổi bật sự bất lực và ngu xuẩn của họ, thì chẳng còn ý nghĩa gì khác.
Nhưng thấy Sở Vân Phàm ra mặt trút giận giúp họ, ánh mắt họ nhìn Sở Vân Phàm tự nhiên nhu hòa hơn nhiều!
Ít nhất, phần lớn sẽ không xem Sở Vân Phàm là kẻ khác loài!
Còn Sở Vân Phàm thì chẳng thèm để ý hai huynh đệ đang nằm vật vã, cứ thế hướng về Công Đức Điện, như vừa làm một việc nhỏ nhặt không đáng nhắc đến.
Điều này khiến nhiều người không khỏi cảm khái, hai huynh đệ kia chèn ép mọi người đến đường cùng, chăng ai có cách nào đối phó.
Nhưng với Sở Vân Phàm, lại dễ như ăn cháo. Nghĩ kỹ lại, trận chiến vừa rồi, với Sở Vân Phàm, có lẽ còn dễ hơn đi dạo.
Hai huynh đệ khiến mọi người đau đầu, trước mặt Sở Vân Phàm lại không còn chút sức phản kháng.
Bỗng, từ xa một đạo độn quang lao tới, mọi người ngẩng đầu nhìn, không ai khác chính là Hoa Tiên Viễn.
Hoa Tiên Viễn mang theo khí tức cực kỳ cường hãn, như thiên thần giáng thế. Vốn dĩ hắn mang theo chiến ý ngút trời, nhưng khi thấy hai huynh đệ ngã trên mặt đất, liền thu liễm ngay.
Rất nhanh, có người chạy lên kể lại chuyện vừa xảy ra.
Hoa Tiên Viễn thu liễm pháp lực, trông như một người bình thường. Hắn khẽ nheo mắt, lộ vẻ ngờ vực.
Hắn biết Sở Vân Phàm, nhưng chỉ biết rằng đó là người đầu tiên tu vi Kim Đan cảnh mà trở thành đệ tử hạt giống top mười, điều mà ngay cả hắn cũng không làm được.
Vì thế, hắn mới để ý, nhưng chỉ là thoáng chú ý thôi!
Đúng vậy, mục tiêu của hắn xưa nay không phải những đệ tử đồng kỳ này.
Tuy đều là đệ tử hạt giống top mười, nhưng ai cũng biết, Hoa Tiên Viễn và bọn họ không cùng đẳng cấp.
Hoa Tiên Viễn thực lực tăng tiến vượt bậc, dẫn đầu tất cả!
Mục tiêu của hắn chỉ có những người thực sự đã nhập môn từ lâu!
Những người còn lại, hắn chẳng để vào mắt!
Nhưng giờ hắn mới nhận ra, mình có lẽ đã đánh giá thấp Sở Vân Phàm!
Cao Phi Vân hay Cao Phi Phong, hắn chỉ cần liếc mắt là biết, tuy mạnh nhưng không phải đối thủ của hắn.
Dù cả hai cùng xông lên, hắn cũng chẳng hề quan tâm, nhưng Sở Vân Phàm lại dễ dàng đánh bại cả hai, chứng tỏ Sở Vân Phàm không hề tầm thường.
Chắc chắn còn nhiều át chủ bài mà mọi người chưa biết!
Nghĩ đến đây, sắc mặt hắn khẽ biến đổi, nhưng trên mặt lại lộ vẻ hưng phấn.
Đã quá lâu không có cảm giác này!
Người cùng thế hệ không ai xứng để hắn so tài, thậm chí chẳng có ai có thể sánh ngang.
Vô địch đôi khi là một loại cô độc!
Thậm chí, nhiều thiên tài lớn tuổi hơn hắn cũng không phải đối thủ, đều bại dưới tay hắn.
Hắn quyết tâm trở thành đệ tử chân truyền, thậm chí mục tiêu của hắn là trở thành tông chủ Phi Tiên Tông, người đứng đầu Phi Tiên Tông.
Người cùng thế hệ so với hắn thật sự quá tầm thường!
Khó khăn lắm mới xuất hiện một người có chút thú vị, hắn không kìm được sự hưng phấn!
"Sở Vân Phàm, có chút ý vị!"
Hoa Tiên Viễn nở nụ cười, lập tức tiến đến trước mặt Cao Phi Vân và Cao Phi Phong, đưa đan dược giúp cả hai chữa thương.
Nhờ đan dược của Hoa Tiên Viễn, thương thế của cả hai nhanh chóng chuyển biến tốt, trên mặt đều lộ vẻ ngạc nhiên. Dù sao, họ đến gây sự, không ngờ Hoa Tiên Viễn lại muốn chữa trị cho họ.
Hơn nữa, đan dược này rõ ràng không phải phàm phẩm, lại có thể giúp họ hồi phục đỉnh cao trong thời gian ngắn như vậy.
Hoa Tiên Viễn bỏ ra vốn lớn như vậy, rốt cuộc là vì cái gì?
Cả hai hơi nghi hoặc!
"Ngươi tại sao phải giúp chúng ta?" Cao Phi Vân và Cao Phi Phong hỏi thẳng.
"Không vì gì cả, nghe nói các ngươi nói Phi Tiên Tông chỉ có đến thế? Ta vốn muốn đánh cho các ngươi một trận để dạy dỗ, nhưng vừa rồi đã có người giành trước. Ta không thể bắt nạt hai kẻ tàn phế, giờ các ngươi đã hồi phục, ta đánh cho các ngươi một trận nữa, thì sẽ không ai nói ta bắt nạt kẻ tàn phế!" Hoa Tiên Viễn thản nhiên nói, trên mặt nở nụ cười, nhưng nụ cười này lại lạnh lẽo vô cùng.
"Khinh người quá đáng!"
Cao Phi Vân và Cao Phi Phong lập tức nổi giận. Sở Vân Phàm không để họ vào mắt đã đành, họ thực sự thua dưới tay Sở Vân Phàm, lại còn không có sức phản kháng.
Nhưng Hoa Tiên Viễn cũng không để họ vào mắt, coi họ là kẻ tàn phế?
Nghĩ đến đây, cả hai không nhịn được nữa, bùng nổ. Ngọn lửa giận vừa bị Sở Vân Phàm tùy tiện dập tắt, giờ bùng lên dữ dội.
Pháp lực của hai huynh đệ bùng nổ, cả người trong nháy mắt lột xác, hóa thành hai đạo kiếm quang chém về phía Hoa Tiên Viễn.
Hoa Tiên Viễn chỉ bĩu môi, rồi giơ tay lên. Mọi người kinh hãi phát hiện, hai đạo kiếm quang do Cao Phi Vân và Cao Phi Phong hóa thành khi chạm vào Hoa Tiên Viễn, lập tức bị bóp nát từng tấc một, không còn sức phản kháng.
Trên người Hoa Tiên Viễn bắn ra từng đạo thanh quang chói mắt, che khuất tất cả, trong nhây mắt, một cái tát giáng thắng xuống.
"Oành!"
"Oành!"
Hai tiếng động lớn vang lên, Cao Phi Vân và Cao Phi Phong bay ngược ra ngoài, hộc máu tươi, suýt chút nữa tan xương nát thịt, toàn thân đẫm máu.
So với lúc bị Sở Vân Phàm đánh bại, tình hình không khá hơn chút nào!
Thậm chí còn thê thảm hơn gấp ba phần!
Hoa Tiên Viễn lạnh lùng tiến đến trước mặt hai huynh đệ và nói: "Hôm nay chỉ là trừng phạt nhẹ cho hai người các ngươi, nếu còn dám ăn nói lung tung, ta đánh cho tàn phế!"