Hồn Thiên Hầu Lý Càn Nguyên!
Vẻ mặt mọi người đều trở nên ngưng trọng!
Bất kể lập trường thế nào, khi nhìn thấy Hồn Thiên Hầu Lý Càn Nguyên, sắc mặt ai nấy đều khó coi.
Bởi vì ai cũng hiểu, với kết giới Tử Lôi Kiếm Vực, người tu vi quá cao không thể vượt qua. Việc Lý Càn Nguyên xuất hiện ở đây chỉ có một khả năng, đó là kết giới Tử Lôi Kiếm Vực đã bị phá.
Đại quân Đại Hạ Hoàng triều sẽ bình định tất cả thế lực, và truyền thừa Tử Lôi Kiếm Tông sẽ không đến lượt bọn họ!
Không nghỉ ngờ gì nữa, từ khi Lý Càn Nguyên xuất hiện, hành động lần này của họ đã kết thúc.
Chỉ một mình Lý Càn Nguyên đã là một tồn tại không thể địch nổi, huống chi sau lưng hắn chắc chắn còn vô số đại quân.
"Quá đáng tiếc!"
Nam Cung Trác nghiến răng nói. Vết thương khiến hắn mỗi khi cử động đều cảm thấy toàn thân đau nhức.
Lần này hắn không thể nói là không có thu hoạch. Tu vi tiến thêm một bước đạt tới Hư Cảnh, thu hoạch đương nhiên không nhỏ.
Dù sao, nếu theo tình huống bình thường, không có kỳ ngộ, hắn phải tu hành thêm một hai năm nữa mới có thể đạt đến Hư Cảnh.
Nhưng so với dự tính ban đầu, vẫn có chênh lệch!
Nhưng họ không thể chống lại Lý Càn Nguyên!
Hoàng Phong và Đao Bá cũng có vẻ mặt nghiêm nghị. Họ đều rõ, với sự xuất hiện của Lý Càn Nguyên, mọi thứ trong Tử Lôi Kiếm Tông đã không còn liên quan đến họ.
Trong số những người này, chỉ có Sở Vân Phàm là có biểu hiện phức tạp nhất. Lý Càn Nguyên quá mạnh, chỉ khí tức tỏa ra cũng đủ áp chế toàn thành.
Hắn còn mạnh hơn cả nhân vật Hư Cảnh!
Mà người như vậy đang tìm mọi cách truy sát hắn!
Lúc này, Sở Vân Phàm cảm thấy rất nhiều ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.
Lý Càn Nguyên tuyên bố muốn đầu của Sở Vân Phàm, chuyện này ai cũng biết. Chỉ là trước kia Sở Vân Phàm quá hung hăng, họ không dám có ý nghĩ đó.
Nhưng bây giờ Lý Càn Nguyên ở ngay đây, trong lòng họ không khỏi nảy sinh những ý nghĩ khác.
“Đi thôi"
Hoàng Phong đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, vội vàng nói.
Sở Vân Phàm gần như ngay lập tức lao ra ngoài.
Mọi người trơ mắt nhìn Sở Vân Phàm bỏ chạy, rồi rối rít rời đi, đứng vây xem từ xa, không ai dám tới gần.
Lý Càn Nguyên lạnh lùng nhìn Kiếm Quỷ trước mặt, vẻ mặt lạnh lùng, cao ngạo như một Chiến Thần.
“Ngươi là ai?" Kiếm Quỷ khẽ động yết hầu, phát ra tiếng người. Hắn miễn cưỡng giữ lại chút trí tuệ khi còn sống, nhưng giọng nói khàn khàn, như thể đã vô số năm không nói, tựa như tiếng vải rách.
"Đại Hạ Hoàng triều, Hồn Thiên Hầu, Lý Càn Nguyên!" Lý Càn Nguyên lạnh giọng nói.
"Đại Hạ Hoàng triều?" Nghe bốn chữ này, trong mắt Kiếm Quỷ chợt lóe lên hung quang, "Đáng chết!"
Lý Càn Nguyên cười lạnh một tiếng, nói: "Ngươi tự nguyện hóa thành Kiếm Quỷ, cũng coi như hiếm có. Nếu ngươi quy phục ta, ta có thể giúp ngươi ngưng tụ quỷ thể, ổn định tâm thần, không đến nỗi bị quỷ khí ăn mòn!"
"Muốn ta đầu hàng? Chết!" Kiếm Quỷ hét lớn. Hắn dường như không còn nhớ gì nhiều, trong đầu chỉ còn lại hận thù vô bờ. Hắn chỉ nhớ Đại Hạ Hoàng triều là kẻ thù không đội trời chung.
Dù chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi tỉnh táo, hắn cũng không quên được mối thù sâu nặng!
Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, Kiếm Quỷ vung kiếm quét tới. Trong khoảnh khắc, ánh kiếm bùng lên, như một dãy núi sôi trào, chém thẳng về phía Lý Càn Nguyên.
"Ngu xuẩn mất khôn!" Lý Càn Nguyên cười lạnh. Hắn vốn không ôm nhiều hy vọng. Cam nguyện tự nguyện hóa thành Kiếm Quỷ, đời đời kiếp kiếp bảo vệ Tử Lôi Kiếm Tông, người như vậy, ý chí kiên định đến mức có thể tưởng tượng được.
Quỷ loại không tồn tại thực thể, hoàn toàn dựa vào ý chí ngưng tụ thành thân thể. Nếu ý chí bạc nhược, hoặc đã sớm tan vỡ, hoặc bị quỷ khí ăn mòn thành người điên.
Loại quỷ vật mang chấp niệm mãnh liệt này càng khó giải quyết. Chúng không có lý trí, chỉ có ý nghĩ hoàn thành chấp niệm.
Nhưng hắn không hề sợ hãi. Trường kích trong tay đột nhiên vung ra. Kiếm khí lớn như dãy núi liền tan rã, như bị một ánh kiếm xé toạc.
"Tê, quá mạnh mẽ. So với Lý Càn Nguyên, chúng ta còn kém quá xa!"
Ở xa chiến trường, Hoàng Phong mới dừng bước. Hắn nhìn về phía hai người đang giao chiến, trong mắt thoáng qua vài phần không cam tâm. Dù biết mình và Lý Càn Nguyên có chênh lệch lớn, hắn cũng không ngờ lại lớn đến vậy.
Tuy rằng hắn đã bước vào Hư Cảnh, nhưng sự chênh lệch không những không nhỏ đi, mà trái lại càng lớn hơn.
Càng vô tri càng dũng cảm, càng biết nhiều, hắn càng cảm thấy Lý Càn Nguyên đáng sợ!
“Đây chính là thiên hạ thanh niên cường giả số một sao?” Nam Cung Trác nghiến răng, cũng có vài phần không cam lòng. Hắn là đệ tử hạt giống được gia tộc coi trọng, nhưng so với Lý Càn Nguyên lúc này, quả thực quá xa vời.
"Con đường tu hành chỉ mới bắt đầu. Chúng ta nhỏ hơn hắn vài tuổi, đang trong giai đoạn tu hành tiến nhanh như gió. Tương lai chưa chắc không có cơ hội sánh vai cùng hắn!"
Đao Bá lạnh giọng nói. Trong mắt hắn lóe lên ngọn lửa hừng hực, không cam tâm yếu thế, ý nghĩ muốn vượt lên trỗi dậy.
Lúc này, Lý Càn Nguyên trên bầu trời rốt cục bộc phát thực lực đáng sợ, cưỡi chiến xa bằng đồng thau, tay cầm trường kích, một mình đánh Kiếm Quỷ liên tục bại lui.
Kiếm Quỷ cũng rất mạnh, thậm chí so với Lý Càn Nguyên cũng không hề kém cạnh, nhưng hắn là quỷ vật, chí âm thể chất, lại trải qua vô số năm, quỷ thể bất ổn, thần trí cũng đã không còn, phần lớn dựa vào bản năng. Trong tình huống đó, làm sao là đối thủ của Lý Càn Nguyên, trực tiếp bị đánh liên tục bại lui.
Chiến trường của hai người từ bên ngoài thành Tử Lôi Kiếm Tông đánh thăng vào trong thành. Cuộc chiến đáng sợ phá hủy hàng loạt nhà cửa trong thành, vô số phòng ốc hóa thành đống đổ nát, thậm chí thành bột rrủn.
Ngay cả cao thủ của Đại Hạ Hoàng triều cũng phải trợn mắt há mồm, huống chi những cao thủ bản địa trong Tử Lôi Kiếm Vực. Chứng kiến cảnh này, họ càng thêm kinh hãi, như đang nhìn thấy Thần Ma giao chiến.
Trước đây, họ chỉ biết Đại Hạ Hoàng triều mạnh mẽ thông qua những cao thủ của Đại Hạ, còn bây giờ, cuộc chiến giữa Lý Càn Nguyên và Kiếm Quỷ khiến họ hiểu ra, suy nghĩ trước đây của họ buồn cười đến mức nào.