Thế giới mới!
Bất Diệt Ma Đao rung chuyển, quang mang ngập trời, sát khí cuồn cuộn như sơn hà sụp đổ, như đại dương trào ngược, tựa tinh không giáng xuống. Tiếng nổ long trời lở đất vang vọng vũ trụ, chấn động cả thế giới mới.
Ức vạn sinh linh, xuyên qua tầng tầng màn trời, đều thấy rõ hình dáng Bất Diệt Ma Đao, tựa con mắt Thượng Thương vô tận sát ý, khiến họ kinh hãi, nhưng đồng thời mang đến chút an bình.
Toàn bộ thế giới chìm vào tĩnh lặng. Bất kể là Hoàng tộc cường hãn, Thiên Vũ cao ngạo, hay cường giả, thế lực bình thường, hoặc vô số chúng sinh, đều lặng lẽ ngước nhìn bầu trời, chờ đợi Thiên Đế của họ trở về.
Dương Đỉnh Phong và những người khác đứng trên tầng chín Vân Thiên, ngắm nhìn vũ trụ bao la.
Từ khi trở về, họ luôn đứng đó, lặng lẽ chờ đợi.
Bất Diệt Ma Đao đã thông báo sơ bộ tình hình. Tần Diễm và những người khác hy sinh, kéo chân hai Ma Đế, nhưng vẫn còn bốn Đại Đế xông tới.
Tần Mệnh muốn bố trí vòng xoáy thời không, khuấy động dòng sông Thời Không hỗn loạn và nguy hiểm của thế giới mới, cưỡng ép di chuyển Vạn Tuế Sơn ra xa hàng triệu dặm.
Nếu Tần Mệnh thành công, có thể cô lập bốn Đại Đế, rồi dần dần tiêu diệt họ.
Nhưng đối mặt bốn Đại Đế, biến cố rất dễ xảy ra. Ví dụ, họ thoát khỏi vòng xoáy thời không, hoặc Tần Mệnh thất bại trong gang tấc, thậm chí bị bốn Đại Đế liên thủ vây bắt trên không trung. Hoặc họ rơi vào vòng xoáy, nhưng phạm vi dịch chuyển không đủ xa, hoặc một vài người bị chuyển đến gần thế giới mới.
Bất kỳ sơ suất nào cũng dẫn đến hậu quả khôn lường.
Đây là canh bạc sinh tử, đặt cược sinh mệnh Tần Mệnh, đặt cược sự tồn vong của thế giới mới.
Về lý, Tần Mệnh không nên đánh cược như vậy, nhưng trước tình thế bết bát, họ hiểu sự bất đắc dĩ của Tần Mệnh.
Họ vừa sốt ruột, vừa lo sợ bất an.
Dương Đỉnh Phong và những người khác thậm chí oán hận sự bất lực của mình. Trong Nghịch Thiên chi chiến trước kia, họ còn có thể góp sức, nhưng giờ đây hoàn toàn bất lực.
Đồng Hân cũng đứng trên Vân Thiên, chờ đợi tin tức, mong chờ kỳ tích. Nàng chỉ mong con trai mình chết có ý nghĩa.
"Trở về?"
Họ đột nhiên thấy một điểm sáng xuất hiện trên bầu trời, nhanh chóng tiến lại gần, quang mang ngày càng rực rỡ.
Tựa vầng thái dương chói lọi, chiếu sáng bầu trời, kèm theo tiếng nổ kinh hoàng.
Bất Diệt Ma Đao chỉ về phía xa, lập tức nghênh đón. Đế Hồn bên trong cảm nhận được đế uy cường đại, lại vô cùng hỗn loạn, lan tỏa theo ánh sáng trên bầu trời.
“Toàn bộ rút lui!"
Hỗn Thế Chiến Vương nhắc nhở các cường giả trên Vân Thiên rời khỏi, trở về thế giới để tự bảo vệ.
Tuy nhiên, đoàn quang mang kia đã đi trước một bước, phát ra lời cảnh báo. Cùng với tiếng oanh minh kịch liệt rung chuyển vũ trụ, quang mang tách thành năm mảnh, ánh sáng khác nhau chiếu rọi bầu trời, cộng hưởng với pháp tắc của toàn bộ thế giới.
"Là Thần Sơn!"
"Họ trở về!"
Dương Đỉnh Phong thở phào nhẹ nhõm, đồng thời bất ngờ. Vậy mà còn sống sót năm người!
Trước đó, họ còn tưởng Tần Diễm, Bạch Hổ và những người khác đã chôn vùi trong vũ trụ!
Bạch Hổ, Thất Thải Phượng Hoàng, Hình Thiên, Hình Thiên Chiến Thần và Tinh Linh Nữ Hoàng dần hiện hình, thả ra di thể hai Ma Đế mà họ đã kéo về.
Để đảm bảo hai Đại Đế không phản kháng, trên đường họ không ngừng nuốt chửng huyết nhục, cướp đoạt linh hồn.
Gần hai tháng, khí tức của họ ngày càng mạnh mẽ, hai Ma Đế triệt để mất cơ hội phản kháng.
"Đế Tôn đâu?” Hình Thiên và những người khác không màng tiêu hao, vội vã trở về. Nếu không liên tục nuốt chứng Đế Huyết, bổ sung nguyên khí, có lẽ họ còn phải trì hoãn thêm mười ngày. Nhưng Thiên Mang Đại Đế hẳn phải nhanh hơn, chắc chắn đã đến từ lâu, sao toàn bộ thế giới lại yên ắng thế này?
"Hắn bố trí Mê Trận thời không, chặn đánh bốn Đại Đế ở cách đây mấy trăm vạn dặm." Bất Diệt Ma Đao nghênh đón, tổ hồn bên trong liên tục xuất hiện, nhìn hai cỗ Ma Đế bị phong ấn chặt chẽ, vừa bất ngờ vừa cảm khái. Thôn Thiên Ma Đế và Cửu Thiên Ma Đế, những kẻ từng đối đầu với họ hàng vạn năm, vậy mà lại rơi vào thảm cảnh như vậy.
Bạch Hổ và những người khác chỉ phải trả giá bằng cái chết của hai Tiên Vương, đây gần như là một kỳ tích.
Nhưng Bạch Hổ trở về, khí tức còn mạnh hơn, nếu có nguy hiểm, có lẽ có thể giúp đỡ, không đến mức Tần Mệnh phải đơn độc chống đỡ.
"Cách đây mấy trăm vạn dặm?" Họ lo lắng, vội vã trở về, trên đường chưa kịp chú ý những điều khác.
"Các ngươi trở về rồi thì nghỉ ngơi cho tốt, chúng ta sẽ bảo vệ nơi này cấn thận." Bất Diệt Ma Đao sắp xếp.
"Chúng ta… không được…"
Bạch Hổ không dám nhìn nhiều về phía thế giới mới. Hắn không biết phải ăn nói thế nào với Đồng Hân, cũng không biết đối mặt Đồng Ngôn, Dương Đỉnh Phong ra sao. Trong bảy Tiên Vương, người đáng chết nhất là hắn, người không nên chết nhất lại là Tần Diễm. Kết quả lại hoàn toàn trái ngược.
Hình Thiên và những người khác cũng quay lưng về phía thế giới mới. Trận chiến này tuy thắng lợi huy hoàng, nhưng tổn thất Tần Diễm và Cửu Anh là điều đáng tiếc nhất. Họ thà chết năm người còn hơn mất đi hai người kia.
"Tần Mệnh định truy sát từng Đại Đế sao? Chúng ta có thể giúp gì không?" Tinh Linh Nữ Hoàng uy nghiêm cả đời, giờ phút này cũng không dám đối mặt thế giới mới, nói xong liền xông lên không trung.
"Để mắt đến hai Đại Đế này, chúng chưa chết đâu." Bạch Hổ nhắc nhở Bất Diệt Ma Đao. Đại Đế không dễ giết như vậy, dù chỉ còn Đế Hồn hay một mảnh xương, họ vẫn có thể tái sinh, huống chỉ Thôn Thiên Ma Đế và Cửu Thiên Ma Đế vẫn còn hơn nửa thân thể, sinh cơ đồi đào như biển, hiện giờ chỉ bị phong ấn bằng pháp tắc.
Nhưng chưa kịp đi xa, họ đã thấy quang mang rực rỡ trên bầu trời, như biển Hồng Mông hoa lệ, lấp đầy vũ trụ, rung chuyển không trung, ầm ầm lao tới.
Họ vừa nhìn thấy quang mang kia, nó đã che phủ trời đất, ập đến.
Thiên Địa Luyện Lô tỏa ra khí lãng vô biên, như hàng trăm vạn ngọn núi lửa phun trào, như mười vạn Ngân Hà vờn quanh, một cỗ huyết khí, từng mảnh hồn uy, oanh minh cả vùng trời mười vạn dặm, tựa một Tinh Cầu đang bốc cháy, rung động lòng người.
"Thiên Địa Luyện Lô, Tần Mệnh trở về!"
Bất Diệt Ma Đao lại thở phào. Chỉ cần Tần Mệnh trở về, phối hợp với năm vị Thần Sơn, thế giới mới có thể thủ vững.
"Trở về! Lần này thật sự trở về!"
"Trong Thiên Địa Luyện Lô có Đại Đế!"
"Tần Mệnh bắt được một Đại Đế!"
"Quá tàn bạo, vậy mà hắn thật sự săn giết một Đại Đế!"
Dương Đỉnh Phong và những người khác trong tầng mây phấn chấn, kích động. Dù biết nguy cơ chưa qua, nhưng thấy Tần Mệnh, họ cảm thấy an tâm hơn nhiều, như được tiếp thêm sức mạnh.
Nhưng…
Khi Thiên Địa Luyện Lô đến gần thế giới mới, họ thấy rõ thân thể cao vạn trượng của Tần Mệnh, lại rung động sâu sắc.
Bởi vì trong biển ánh sáng vô lượng đang sôi trào, bên cạnh thân thể cường hãn, nguy nga của Tần Mệnh, vậy mà có ba Đạo Hồn ảnh, cũng to lớn, cũng cường thịnh, nhưng đều bất động.
"Ba đạo Đế Hồn?"
Họ hít vào khí lạnh, trong tầng mây tĩnh lặng như tờ.
Bất Diệt Ma Đao rung động nhìn ba đạo Đế Hồn kia. Thiên Mang Đại Đế, Thiên Loan Đại Đế, Thiên La Đại Đế, tam đại Đế Tôn của nhân tộc!
Họ…
Đều bị bắt?
Bạch Hổ và những người khác nhìn về phía Thiên Địa Luyện Lô. Khí thế phun trào bên trong quá kinh khủng, cách mấy vạn dặm vẫn khiến họ cảm nhận được sự hủy diệt, nhưng năng lượng bên trong lại vô cùng tĩnh lặng, không hề phản kháng.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
"Hắn săn giết ba vị Đại Đế?" Tử Thiên Kỳ và những người khác tê cả da đầu. Đại Đế, những vị thần linh chí cao vô thượng trong thế giới của họ, vậy mà như con mồi, liên tiếp bị săn giết!
Cảnh tượng này dù rõ ràng trước mắt, họ vẫn khó mà chấp nhận, phảng phất ý thức có một mâu thuẫn gay gắt. Đây là ảo giác, chắc chắn là ảo giác.
Thôn Thiên Ma Đế, Cửu Thiên Ma Đế liên tiếp tỉnh lại từ trong hôn mê, nhìn ba đạo Đế Hồn phía xa qua lớp phong ấn.
Rất lâu…
Họ chậm rãi nhắm mắt lại, không giãy dụa, cũng không nói gì thêm.
Họ vốn có ưu thế tuyệt đối, có tư cách chà đạp thế giới nguyên thủy, nhưng kết quả… Họ thất bại thảm hại, thất bại đến mức bản thân cũng cảm thấy xấu hổ…
Giờ khắc này, tình cảnh này, đã minh chứng rõ ràng sự kết thúc toàn diện của thời đại thuộc về họ.