“Nơi này đã đến giới hạn chịu đựng vì Chiến Tổ và Tu La đột phá. Nếu lại có sóng năng lượng từ hơn ba vị Đại Đế cùng lúc đổ vào, thế giới này có thể lật nhào bất cứ lúc nào."
Thất Thải Phượng Hoàng im lặng một hồi, nhìn chằm chằm vào những 'điểm sáng' đã xuất hiện trong không trung bao la, dứt khoát nói: "Chúng ta phải ở lại đây, không tiếc bất cứ giá nào... Cản bọn chúng lại!"
Giờ khắc này, ý kiến của bọn họ thống nhất hơn bao giờ hết.
Bọn họ có sẵn sàng chết không?
Đương nhiên là không! Nhưng họ là những Thủ Hộ Giả của thế giới mới, đó là trách nhiệm của họ! Cửu Anh có thể rút lui, nhưng họ thì không!
“Không phải ta sợ chết, mà là chúng ta căn bản không ngăn được!”
Cửu Anh rống to.
"Toàn bộ chiến tử, kéo hai vị Đại Đế xuống mồ!"
Tần Diễm nói xong, rời khỏi Cửu Anh: "Ngươi mau rời đi, nhanh nhất có thể về thế giới mới, nhắc nhở phụ thân đề phòng!"
Tinh Linh Nữ Hoàng cũng nói: "Nói với người... Sẽ có bốn vị Đại Đế tập kích bất ngờ thế giới mới, mời người chuẩn bị cho trận tử chiến!"
“Không cần chờ chúng tai"
Thất Thải Phượng Hoàng tiếp lời, sáu vị Tiên Vương toàn bộ tự bạo, có lẽ sẽ kéo chết được hai vị Đại Đế.
"Chúng ta thề thủ hộ thế giới mới, hiện tại chính là lúc thực hiện lời hứa."
Hình Thiên chậm rãi run hai tay, tóc đen như vũ trụ hắc ám, đôi mắt sắc bén như Lôi Kiếp: "Không ngờ, nơi ta chiến tử lại là ở không trung. Nhưng có thể vì thương sinh, vì đại nghĩa của thế giới mà chiến tử, chứ không phải vì ân oán tình thù phù phiếm, đời này không hối hận!"
"Cửu Anh, dù chúng ta chết, cũng nhất định phải kéo chân bọn chúng trong một thời gian. Ngươi, dù chết, cũng phải đưa tin tức về sớm."
Tần Diễm cùng Cửu Anh ước định.
Cửu Anh lo lắng gào lên: "Dù ta có thể truyền tin về, cũng chỉ sớm hơn được vài ngày thôi, có ý nghĩa gì? Mấy ngày ngắn ngủi, có thể chuẩn bị được gì! Đến lúc đó bốn vị Đại Đế đã tiếp cận thế giới mới trong phạm vi trăm vạn cây số, hỗn chiến hoàn toàn có thể lan đến, thậm chí trùng kích đến Hỗn Độn Thủy Tổ và Hoang Tổ Tinh Linh đang bế quan trên không trung!"
Tần Diễm khẽ nhíu mày, đây đúng là một vấn đề.
Nhưng làm sao có thể nhắc nhở phụ thân nhanh nhất có thể, khi mà cách xa mấy ngàn vạn cây số?
Làm sao có thể cho phụ thân đủ thời gian chuẩn bị?
“Hả? Nghe cho rõ đây! Chúng ta kìm chân mấy Đại Đế ở đây, chẳng có ý nghĩa gì cả. Chúng ta có thể ẩn nấp, đợi đến thời khắc mấu chốt khi đại chiến bùng nổ ở thế giới mới rồi giết ral”
"Nơi này không gánh nổi bốn vị Đại Đế tập kích, càng không gánh nổi sáu vị Đại Đế giáng lâm, cũng không gánh nổi bảy vị Tiên Vương chúng ta tự bạo..." Tần Diễm chậm rãi lắc đầu, nghĩ đến một khả năng, một cách duy nhất có thể nhắc nhở phụ thân.
"Chuyện này không thể trách các ngươi, trách Tần Mệnh ấy, hắn không phải có thể thôi toán sao, hắn không phải cảm nhận được nguy hiểm sao, sao lại không tính được việc sáu vị Đại Đế thoát khỏi thế giới thứ hai."
"Phụ thân không tính được, e là Thần Sơn cũng không tính tới việc bọn chúng sẽ lưu vong sáu vị Đại Đế."
Tần Diễm hít sâu một hơi, quyết định: "Cứ làm như vậy."
"Các ngươi đúng là một đám điên! Nhìn các ngươi là biết chỉ muốn chết thôi! Lão tử không chơi với các ngươi nữa!”
"Đợi một chút!"
Tần Diễm bỗng gọi Cửu Anh lại, nhìn Bạch Hổ và những người khác: "Chúng ta chết ở đây là thật sự chết, không thể phục sinh được đâu, để lại chút gì đó đi."
Thất Thải Phượng Hoàng thả ra ba chiếc Linh Vũ, hòa lẫn tinh huyết và ý thức của mình.
Hình Thiên dẫn xuất máu tươi, hóa thành một viên Huyết Hoàn, ném về phía Cửu Anh.
Tần Diễm cắt một lọn tóc dài, lưu lại vài lời trăn trối, dùng máu tươi thấm đẫm, rồi nhìn về phía Cửu Anh.
Tinh Linh Nữ Hoàng và những người khác liên tiếp thả ra những tín vật của mình, không sợ tử vong, chỉ là để lại chút tưởng niệm cho tộc nhân và người thân ở thế giới mới.
"Bày trận!"
Tần Diễm cầm Vĩnh Hằng Chi Kiếm trong tay, nghiêm nghị hét lớn, chỉ về phía không trung.
"Cửu Anh, đi mau đi, mau trở về."
Tỉnh Linh Nữ Hoàng và những người khác dựa theo đại trận đã nghiên cứu từ trước, liên tiếp vào vị trí, vứt bỏ mọi tạp niệm, sẵn sàng nghênh địch.
"Một đám điên."
Chín cái đầu của Cửu Anh bỗng vặn vẹo, dẫn động cả vạn mét Yêu Khu ầm ầm rời đi. Nhân lúc Đại Đế còn chưa giết tới, nó muốn mau chóng rời khỏi vùng đất thị phi này.
Nó theo Tần Mệnh đến thế giới mới là để hưởng thụ vinh quang, để khai sáng một Đại Yêu Vực, chứ không phải để chết một cách ngu ngốc, càng không thể chiến tử ở đây.
Bọn ngu xuẩn này, nhìn thì khôn khéo, sao lại cổ hủ đến vậy?
Có phải đưng hợp pháp tắc xong, đầu óc cũng úng nước rồi không?
Còn cái gì mà đại nghĩa.
Ta nhổ vào! Ngu xuẩn! Buồn cười! Vừa còn nói Thần Sơn không theo lẽ thường, các ngươi cũng chẳng khá hơn!
Vũ trụ mênh mông, hư không sâu thẳm, Cửu Anh vung đôi cánh thịt vạn mét, cuốn lên vô tận cuồng phong, hướng về thế giới nguyên thủy mà lao đi, chín cái đầu không ngừng chửi mắng.
Nhưng... Càng chửi mắng, càng nôn nóng, càng lao về phía trước, càng phiền muộn.
Nó liều mạng vung cánh thịt, sôi trào Sinh Mệnh chỉ khí, cố gắng tăng tốc, nhưng tốc độ càng ngày càng chậm.
Cuối cùng, Cửu Anh dừng lại ở nơi sâu thẳm mịt mờ của vũ trụ, chín cái đầu hướng về phía trước, ánh mắt lung lay... Lung lay... Trong ánh sáng hung tàn lạnh lẽo lại hiện lên những điểm mông lung.
"Rống!"
Chín cái đầu của Cửu Anh đồng loạt phát ra tiếng gầm thét cuồng liệt, rồi đột ngột quay đầu, lao trở lại chỗ Tần Diễm và những người khác.
"Sao ngươi lại quay lại?"
Tần Diễm nhìn con cự thú vạn mét quay trở lại, trên khuôn mặt lãnh tuấn thoáng mở một nụ cười hiếm hoi, nhưng rất nhanh biến mất.
"Lão tử là loại người tham sống sợ chết chắc? Các ngươi làm như mình cao thượng lắm ấy, làm lão tử trông hèn mọn vô cùng."
"Cảm ơn ngươi đã quay lại, nhưng ngươi vẫn nên rời đi đi, thế giới mới cần ngươi báo tin."
Thất Thải Phượng Hoàng nhìn Cửu Anh, tuy bề ngoài ương ngạnh, nhưng bản tính cũng không tệ.
"Tốc độ của lão tử có nhanh đến đâu, có nhanh hơn Đại Đế được không? Nói không chừng nửa đường đã bị bắt lại làm thịt rồi. Coi như trốn về thế giới mới, cũng chỉ báo trước được mấy ngày, đến lúc đó Tần Mệnh đã sớm nhận ra rồi. Đừng nói nhảm nữa, nhìn ta đây, ta có cách giết hai Đại Đế, mà vẫn bảo toàn được tính mạng của chúng ta."
"Chiến tranh không chỉ dựa vào thực lực, còn có mưu kế nữa, xem ta đây."
Cửu Anh kiêu ngạo dương cao chín cái đầu.
Tinh Linh Nữ Hoàng nhìn Cửu Anh, thần sắc thoáng trở nên ngưng trọng.
Vì cùng là Pháp Tắc Chưởng Khống Giả, nàng không nhìn thấy tình huống của Hình Thiên và những người khác. Vì thể chất đặc thù của Tần Diễm, nàng cũng không thể nhìn thấu sự an nguy của Tần Diễm. Nhưng Cửu Anh lại hiện ra trong ý thức của nàng một hình ảnh thảm liệt.
Trận chiến này, nhất định có kẻ sống người chết.
Cái gọi là mưu kế, trước thực lực tuyệt đối, chung quy chỉ là trò cười.
Bạch Hổ và Tinh Linh Nữ Hoàng trao đổi ánh mắt, rồi cùng nhìn về phía Tần Diễm.
Trận chiến này không thể chết hết, nhất định phải bảo đảm một người, bọn họ không thể phụ lòng Đồng Hân, nhất định phải bảo trụ Tần Diễm.
Cửu Anh thúc giục bọn họ.
"Còn thất thần làm gì, nhân lúc sáu vị Đại Đế còn chưa tới, mau diễn tập sát trận đi, càng quen thuộc càng tốt. Cái đồ chơi này là chỗ đựa lớn nhất của chúng ta đấy."
Thương Linh Đại Đế và những người khác sôi trào đế uy mênh mông như biển cả, xé rách hư không, thoát khỏi mọi trói buộc của lẽ thường, tốc độ nhanh đến mức cực hạn.
Bọn họ không vì việc mất đi một bộ phận quan trọng mà dừng lại nghỉ ngơi, mà vừa tiến lên, vừa điều động Huyết khí khổng lồ trong cơ thể để chữa trị.
Đến cảnh giới của bọn họ, thân thể không còn chỉ là huyết nhục nữa, mà ẩn chứa vô cùng tận năng lượng, có được sinh cơ kinh khủng, càng có thể tùy tiện biến hóa.
Thân thể của bọn họ chỉ là vật chứa, hoặc là vũ khí! Bọn họ không muốn dừng lại nghỉ ngơi, còn có một nguyên nhân quan trọng hơn.
Tần Mệnh đã có được hai bộ thi thể Yêu Đế, lại còn đang giúp Hỗn Độn Thủy Tổ và những người khác khôi phục, nơi đó có thể sinh ra Đại Đế mới bất cứ lúc nào.
Nếu bọn họ có thể giết tới trước khi bọn họ đột phá, thì có thể dễ dàng hủy diệt bọn họ. Nhưng nếu sau khi bọn họ đột phá mới đuổi tới, chắc chắn sẽ phải đối mặt với một trận đại chiến thảm liệt, mà thế giới nguyên thủy cũng sẽ bị bọn họ, những Đại Đế này, tàn phá trong loạn chiến.
Vì vậy, càng sớm đuổi tới, bọn họ càng sớm khống chế được cục diện. Không ai đề nghị nghỉ ngơi cả.
Đột nhiên, sáu vị Đại Đế cùng dừng lại trên không trung, ánh mắt sắc bén cùng hướng về một phương.
Bọn họ đã nhận ra một luồng năng lượng dao động từ nơi đó, tuy vô cùng mờ mịt, nhưng không thể thoát khỏi thần giác của bọn họ.
Nơi đó, nhất định đang ẩn giấu thứ gì đó.