Huyền Vũ Đại Đế dù sát khí ngập trời, uy nghiêm và cứng cỏi, nhưng đã liên tiếp trọng thương, đặc biệt là vụ nổ tiểu thế giới gây ra tổn thương cực lớn, khiến Sinh Mệnh Chi Hải tích tự mười vạn năm trong thân thể hắn đường như muốn khô cạn.
Tần Mệnh càng đánh càng hăng, bớt đi vài phần thần uy và trầm ổn của Thiên Đế, thêm vào đó là sự điên cuồng và dữ tợn trước đây. Cả người hắn bừng bừng như ngọn lửa cháy rừng rực, dốc toàn bộ Pháp Tắc Chi Lực, khiến vũ trụ sôi trào. Thân thể hắn tựa như một thế giới, phù văn bộc phát, thần văn phun trào, vô số áo nghĩa thi triển, tạo thành đại dương mênh mông các loại pháp tắc và bí thuật xung quanh.
Huyền Vũ Đại Đế bắt đầu cảm thấy đuối sức, không ngừng lùi lại, chật vật phòng ngự. Mất đi Minh Xà hỗ trợ, hắn chẳng khác nào phế đi hai tay. Nhưng hắn không hề có ý định lùi bước, trực tiếp coi thân thể mình như một cây Trọng Chùy tuyệt thế, vừa phòng ngự vừa oanh kích liên tục, chấn vỡ pháp tắc, chôn vùi bí thuật, đè sập vũ trụ.
Nhưng mà...
Tần Mệnh không ngừng tiến công, dần dần chế trụ Huyền Vũ Đại Đế. Khi Huyền Vũ Đại Đế định lần nữa gắng gượng chống lại đòn bạo kích của hắn, một đạo quang mang phi phàm từ lòng bàn tay Tần Mệnh bộc phát, theo hữu chưởng của hắn đẩy về phía trước, đánh thẳng vào Huyền Vũ Đại Đế.
Thần quang lóa mắt, rực rỡ kinh người, cùng với các loại Pháp Tắc Chỉ Lực hủy điệt và nguyền rủa khác hướng về phía trước, dù các loại pháp tắc đị thường chói lọi, đạo thần quang này vẫn không hề bị lu mờ.
Huyền Vũ Đại Đế đột nhiên giật mình, Sinh Mệnh Chi Hải trong thân thể hắn nhận một loại xúc động nào đó.
"Ánh sáng thời gian?"
Huyền Vũ Đại Đế kinh hãi kêu lên.
Sợi quang mang này không hề tráng kiện, nó cùng các loại thế công khác đánh vào người Huyền Vũ Đại Đế, nổ tung đầy trời quang mang. Các thế công khác không phá hủy được Huyền Vũ Giáp, nhưng Thời Gian Chi Lực lại cực kỳ quỷ dị, trong nháy mắt cướp đoạt lực lượng một phần Quy Giáp.
Bất kỳ tồn tại Nghịch Thiên nào, trước thời gian đều lộ ra vô lực.
Thời gian có thể thai nghén hết thảy, lại có thể hủy diệt hết thảy.
Huyền Vũ Đại Đế rống giận lùi lại, trên Huyền Vũ Giáp xuất hiện một mảng rạn nứt, chỗ đó rõ ràng 'cổ xưa' hơn rất nhiều, ngay cả Sinh Mệnh Chi Khí hội tụ cũng chữa trị vô cùng chậm chạp.
Đây là tổn thương vô phương cứu chữa!
"Tần Mệnh, ngươi dám ngưng tụ ánh sáng thời gian, ngươi không sợ thế giới của ngươi từ đó thời không rối loạn!"
"Thế giới của ta, ta làm chủ!” Tần Mệnh ngạo nghễ đứng giữa không trung, mười vạn dặm chiến khu bộc phát ra vô biên quang mang, chiếu rọi không trung.
"Tổ Long, giết cho ta ra đây!" Huyền Vũ Đại Đế kinh sợ rống to, không còn tiến công nữa, mà đứng yên trên không trung gào thét gọi Tổ Long.
"Hắn không giết ra được đâu, ngươi cũng không có cơ hội." Tần Mệnh mười ngón mở lớn, cuồng kích về phía trước, từng đạo từng đạo chùm sáng bay ra, xen lẫn thành một xiềng xích kinh khủng và to lớn. Như thần hồng hừng hực hoành kích vũ trụ, lại như ngân hà tiên thác đổ xuống từ chín tầng trời, đánh về phía Huyền Vũ Đại Đế.
Đại chiến đến tình trạng này, Tần Mệnh hoàn toàn không để ý hậu quả, mở ra cấm kỵ, cũng không muốn kéo dài thời gian nữa, nhất định phải lập tức trấn áp Huyền Vũ Đại Đế.
Huyền Vũ Đại Đế kinh hãi, nhưng vẫn không muốn cứ vậy rút lui, nếu không những hi sinh trước đó sẽ uổng phí. Hơn nữa, nếu lùi lại, rất có thể lọt vào Hỗn Độn Thủy Tổ bọn hắn vây quét, hắn hẳn phải chết không nghi ngờ.
Hắn chỉ có thể gắng gượng chống đỡ, chờ đợi Tổ Long thoát ra, sau đó thôn phệ Tần Mệnh, tiếp quản thế giới.
Đây là biện pháp duy nhất.
Tần Mệnh sẽ không cho hắn cơ hội, vạn pháp đều xuất hiện, gần như cuồng bạo, mỗi tế bào trên toàn thân hắn đều cuộn trào đế uy, mỗi lỗ chân lông đều hấp thu Thế Giới Chi Lực. Hắn thậm chí ngưng tụ ra ba đầu sáu tay, đánh vũ trụ vỡ vụn, muốn trở về Hỗn Độn.
Các loại thế công bao phủ Huyền Vũ Đại Đế, trong đó ánh sáng thời gian kinh khủng nhất, không ngừng để lại trên lớp Quy Giáp cứng rắn của Huyền Vũ Đại Đế những vết thương, những cái hố. Những vết thương này vừa mới xuất hiện, liền bị các loại lực lượng hủy diệt khác xâm nhập.
Toàn bộ không trung đều vỡ vụn, phảng phất muốn bị đánh thành phế tích, hình thành ách thổ hư vô. Ức vạn sinh linh nơi sâu trong thế giới đều kinh hồn bạt vía, sợ Thiên Đế của họ sơ sẩy một chút, sẽ hủy diệt cả nơi này.
Tần Mệnh không hề chần chờ hay cố ky, ánh mắt càng lúc càng hừng hực, thế công liên miên bất tuyệt.
Huyền Vũ Đại Đế lâm vào nguy cơ lớn nhất từ xưa đến nay, nhưng vẫn kiên trì... kiên trì...
"Rống!!"
Trong thế giới mới, Tổ Long cũng điên cuồng lên, đế uy kinh khủng không ngừng xé rách phong ấn, mấy vạn dặm hải dương và ba tòa đại lục xung quanh hoàn toàn lâm vào tai họa mênh mông, mấy chục ức sinh linh gặp nạn, thê thảm chật vật.
Tất cả Hoàng tộc đại lục, chuẩn Hoàng tộc đều nhanh chóng điều động, chuyển dời những sinh linh gặp nạn. Lúc này, họ tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn, càng không thể để Thiên Đế chịu dù chỉ một chút ảnh hưởng trên đại lục của họ.
"Trấn trụ hắn!" Tu La và Chiến Tổ nổi điên, phảng phất tái hiện thời khắc năm xưa đi theo Tần Mệnh Nghịch Thiên mà chiến, cực hạn điên cuồng, cực hạn nhiệt huyết.
"Rống!!" Tổ Long giãy dụa càng lúc càng điên cuồng, hắn biết rõ nếu Huyền Vũ Đại Đế bại hoặc rút lui, hắn sẽ không còn cơ hội nữa.
Cơ hội, chính là sinh mệnh.
Hắn không thể chết ở đây!
Hắn còn phải sống trở về thế giới của mình, hắn càng muốn báo thù Hỗn Độn Thủy Tổ bọn hắn!
"Huyền Vũ Đại Đế, Tổ Long, kết thúc!" Tần Mệnh cuồng hống, tay phải giơ ngang, Thời Gian Chi Lực mây tụ, tay trái hướng về phía trước, Không Gian Chi Lực mãnh liệt.
Vạn pháp sôi trào, nơi này càng thêm hừng hực, thần lực hải dương trào lên ngợp trời.
Thời Gian Vi Tôn, Không Gian Vi Vương.
Hai đạo pháp tắc toàn diện tái hiện, thiên hạ vạn pháp làm nền chiếu rọi.
"Chính là..." Huyền Vũ Đại Đế chấn kinh.
Một dòng sông dài xuất hiện, lúc đầu chậm rãi chảy xuôi, đón lấy bắt đầu chảy xiết, lao nhanh gầm thét, phóng tới Huyền Vũ Đại Đế.
Thời gian không gian, diễn biến thành Thời Gian Trường Hà.
Đây không phải một dòng nước sông thực sự, mà là một loại pháp tắc thể hiện, lưu động hơi thở của thời gian, bao trùm cả không gian, phát ra vạn trượng lôi minh.
Một tòa đại sơn nguy nga sôi trào sương trắng ngập trời xuất hiện, trấn áp trường hà, càng nắm trong tay trường hà.
Vạn Tuế Sơn tái hiện!!
Tần Mệnh tọa trấn Vạn Tuế Sơn, khống chế Thời Gian Trường Hà lao nhanh, hóa thành một đạo Thiên Đao tuyệt thế.
Quang mang che lấp vũ trụ, trường đao vượt lên trên tất cả, ngay cả Tổ Long trong thế giới nguyên thủy cũng cảm nhận được cỗ khí tức cấm kỵ đang chảy xuôi kia.
"Tuế nguyệt làm đao?" Giờ khắc này, ngay cả Tổ Long nơi sâu trong thế giới cũng hoảng sợ. Tần Mệnh khống chế thế giới bất quá năm mươi năm mà thôi, sao hắn có thể diễn dịch pháp tắc đến tình trạng như vậy? Trực tiếp dùng Thời Không Trường Hà hóa thành Thiên Đao, hắn không sợ thế giới thời không từ đó hỗn loạn không chịu nổi sao?
Đủ cuồng, đủ mạnh, đủ điên!
Tu La và Chiến Tổ đều thoáng phân thần, ngóng nhìn không trung, vừa rung động, vừa có một loại phấn chấn khó tải Tuế nguyệt trường đao? Thời không Thiên Nhận! Đây mới thật sự là Thiên Đế ch lực!
"Ngươi không hủy diệt được ta! Ngươi không hủy diệt được ta!" Huyền Vũ Đại Đế cuồng hống, dốc toàn lực thả ra Sinh Mệnh Chi Hải, quét sạch toàn thân, tràn ngập toàn bộ thân hình. Hắn triển khai một ván cược Nghịch Thiên, lấy vô thượng đế uy câu thông vũ trụ, bộc phát ra vô thượng quang mang từ mũi nhọn Quy Giáp. Quang mang như Lôi triều bạo kích, chống lên một bình chướng cự đại.
Loại phòng ngự này là phòng ngự mạnh nhất của hắn, từng trong thời kỳ đặc thù của Thí Thần chi chiến, kháng trụ một kích trí mạng của Vô Chung Diệt Thế Sơn và Chấn Thiên Phách Vương Sơn.
Ầm ầm!
Kinh thế va chạm mạnh, sương mù vạn trượng, trường hà trùng kích, Hỗn Độn mãnh liệt.
Thời không Thiên Đao bạo kích, chôn vùi bình chướng, lao thẳng tới chỗ sâu. Trong một chớp mắt, Thiên Đao diễn biến, hóa thành Thời Không Trường Hà trào lên, liên tục không ngừng trùng kích Huyền Vũ Đại Đế. Phảng phất chỉ là một khắc, lại như vạn năm tuế nguyệt, trường hà vỡ vụn lớp Quy Giáp cứng rắn, xuyên qua toàn bộ hắn, càng biến Sinh Mệnh Chỉ Hải đã khô kiệt trong thân thể hắn thành hoang mạc.
Huyền Vũ Đại Đế kêu thảm bay tứ tung, không chỉ bị đánh thủng một lỗ lớn không thể khép lại, mà cơ năng trong thân thể cũng bắt đầu nhanh chóng biến chất.
Bất Diệt Yêu Thể danh xưng bất tử bất diệt lại cảm nhận được sự mỏi mệt và già yếu chưa từng có vào thời khắc này.
"Thế gian này không có gì là bất diệt!"
"Tuế nguyệt trước mặt, vạn vật đều là bụi!"
Tần Mệnh đạp trên Vạn Tuế Sơn, tọa trấn thời không, thanh âm uy nghiêm quanh quẩn vũ trụ.
"Không... Không..."
Huyền Vũ Đại Đế khó mà chấp nhận kết cục này, càng không nghĩ tới sẽ gặp phải thảm bại như vậy.
Tần Mệnh tuyên cáo vận mệnh của hắn: "Thế giới của ta không có Huyền Vũ, về sau cũng không cần!"