Nhân Quả Thiên Môn Sơn lo lắng đến mức chính nó cũng cảm nhận được sự kiêng ky trong thanh âm.
"Chỉ một Thiên Mạc, một Càn Nguyên Đế Quân, chưa đến mức ảnh hưởng toàn bộ thế giới Nhân Quả Pháp Tắc, làm suy yếu thực lực của ta. Ta hoài nghi không chỉ Càn Nguyên Đế Quân muốn trở về, mà Táng Thần Đỉnh cũng vậy."
"Táng Thần Đỉnh... Cái yêu vật gánh chịu vô tận oán niệm của thế giới cũ... Cũng muốn trở về ư..."
Cái tên nặng nề ấy khiến ý thức Thần Sơn của nó cũng trĩu nặng.
Đây là bí mật mà chúng không muốn nhắc đến, ký ức mà chúng không muốn chạm vào.
Chấn Thiên Phách Vương Sơn tiếp lời: "Chắc chắn không phải Thiên Mạc đột nhiên thấy thế giới biến động kịch liệt nên mới nảy ra ý định phục sinh Càn Nguyên Đế Quân. Mà Càn Nguyên Đế Quân đã bày sẵn một ván cờ từ trước khi bị chôn vùi, chỉ chờ thời cơ chín muồi để khai mở. Trong đó, rất có thể có sự liên lụy của Táng Thần Đỉnh. Chúng ta phải quyết định ngay bây giờ, nếu không sát cục của Thiên Mạc một khi phát động, toàn bộ thế giới sẽ lâm nguy."
Ngũ Hành Sáng Thế Sơn nói: "Chấp nhận đề nghị của Tần Mệnh, tiếp dẫn Tinh Linh Nữ Hoàng và những người khác vào thế giới của chúng ta."
Thiên Mệnh Chúng Sinh Sơn phản đối: "Chờ đã. Nếu chúng ta cứ trấn áp Càn Nguyên Đế Quân như vậy, mối nguy này sẽ tiêu trừ, nhưng đến lúc đó... ai sẽ kiềm chế Tần Mệnh?"
Ngũ Hành Sáng Thế Sơn đáp: "Tần Mệnh đúng là mối đe dọa, nhưng đó là chuyện tương lai."
"Chuyện hiện tại, chúng ta còn có thể khống chế, nhưng chuyện tương lai, chúng ta hoàn toàn không có sức chống cự. Dù hiện tại có cùng Tần Mệnh lập nhiều ước định, đưa ra nhiều hạn chế, một khi Tần Mệnh hoàn toàn cường đại đến mức không ai kiềm chế được, ai có thể ngăn cản hắn?" Thiên Mệnh Chúng Sinh Sơn vẫn luôn coi Tần Mệnh là mối đe dọa lớn nhất.
"Càn Nguyên Đế Quân phục sinh rất nguy hiểm, Táng Thần Đinh tồn tại càng là tai họa ngầm. Nhưng nguồn gốc thực sự của cuộc khủng hoảng thế giới này, không phải Càn Nguyên Đế Quân, cũng không phải Táng Thần Đỉnh, mà là Tần Mệnh! Đúng không?" Lục Đạo Luân Hồi Sơn đột nhiên nhìn về phía Âm Dương Vạn Giới Sơn. Nó không tin người bạn già này không nhìn thấy gì, cho dù không nhìn thấy, cũng không thể không cảm nhận. được, trừ phi mối đe dọa này nghiêm trọng đến mức chúng đã hoàn toàn không còn sức chống lại.
Âm Dương Vạn Giới Sơn im lặng một hồi, rồi thâm trầm nói: "Ta đã thấy một số 'thứ' khi nhìn thấy Tần Mệnh trong vạn giới không gian."
Thái Âm U Minh Sơn hỏi vặn lại: "Ngươi chỉ thấy được một ít gì đó, lại không nhìn toàn diện, nhìn không rõ ràng, ngươi chỉ có suy đoán, lại không thể xác định. Phải, hay không phải?"
Âm Dương Vạn Giới Sơn đáp: "Chúng ta ai cũng không nhìn thấy tương lai! Cũng không cần thiết phải thấy quá xa xôi! Trước mắt mà nói, thế giới của chúng ta xác thực gặp nguy cơ.
Trước đây, chúng ta không xác định và không muốn thừa nhận mối quan hệ giữa Càn Nguyên Đế Quân và Táng Thần Đỉnh. Hiện tại có thể xác định, Táng Thần Đỉnh đã lừa gạt chúng ta, đã đạt thành hiệp nghị với Càn Nguyên Đế Quân.
Cuộc khủng hoảng này sắp bùng nổ, liên quan đến Càn Nguyên Đế Quân, liên quan đến Táng Thần Đỉnh, liên quan đến hai đứa con mà chúng ta không muốn đối mặt này. Chúng ta đang đứng trước hai lựa chọn, và chỉ có hai lựa chọn này: hoặc là thỏa hiệp với Càn Nguyên Đế Quân, trực tiếp giao toàn bộ thế giới cho hắn, hoặc là cầu cứu thế giới nguyên thủy, triệt để hủy điệt Càn Nguyên Đế Quân."
Chúng Thần Sơn lại lần nữa chìm vào im lặng, đây là một cuộc khủng hoảng không thể không đối mặt, và là một lựa chọn khó khăn.
Với lựa chọn đầu tiên, tất cả chúng sẽ hy sinh, giao toàn bộ thế giới cho một Đế Tôn trọng sinh mang theo oán niệm. Tương lai của thế giới, vận mệnh của chúng sinh, sẽ hoàn toàn trở thành điều không biết.
Với lựa chọn thứ hai, cuộc khủng hoảng này sẽ bị tiêu trừ, nhưng vào một ngày nào đó trong tương lai, chúng sẽ phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng mới, kết quả của cuộc khủng hoảng đó cũng hỗn loạn và không rõ ràng.
Chúng không lo lắng cho bản thân, mà lo lắng cho thế giới mà chúng đã sáng tạo ra trong mười vạn năm, lo lắng cho ức vạn chúng sinh mà chúng đã bảo vệ qua vô tận năm tháng.
Chúng đã sáng tạo ra nơi này, bảo vệ nơi này, và sẽ chịu trách nhiệm cho nơi này.
Nếu không, bất kỳ quyết định sai lầm nào của chúng đều có thể đẩy toàn bộ thế giới đến chỗ diệt vong, khiến ức vạn sinh linh phải chịu tai ương.
Nhưng...
Mỗi tòa Thần Sơn đại diện cho hệ thống pháp tắc riêng, có phương thức cân nhắc khác biệt.
Chấn Thiên Phách Vương Sơn và những ngọn núi khác vẫn chú ý hơn đến sự nguy hiểm của Thiên Mạc, trong khi Thiên Mệnh Chúng Sinh Sơn lại cảnh giác hơn với Tần Mệnh.
Tần Mệnh đang lặng lẽ chờ đợi quyết định của Thần Sơn, nhưng không ngờ những kẻ sống mấy chục vạn năm này lại thảo luận sâu sắc đến vậy, thậm chí còn trực tiếp kéo đến hắn. Tần Mệnh càng không ngờ rằng, vào thời khắc nguy cơ chuyển biến, tư tưởng của Thần Sơn lại xuất hiện một sự chuyển hướng mãnh liệt và không thể tưởng tượng nổi.
Tinh Linh Nữ Hoàng và những người khác đang mong đợi, cũng đầy lo lắng. Họ tin rằng Thần Sơn sẽ chấp nhận điều kiện này, và rất hy vọng Thần Sơn có thể chấp nhận sự giúp đỡ của họ. Chỉ là, Thần Sơn tồn tại quá lâu đời, đã trải qua rất nhiều chuyện, có thể nhìn thấy những phương hướng xa hơn, chúng có trí tuệ cực cao, nhưng cũng có quá nhiều lo lắng.
Vì vậy, cuối cùng chúng sẽ đưa ra quyết định gì, họ cũng không thể đoán được.
"Chúng ta đã quyết định," Âm Dương Vạn Giới Sơn truyền đến âm thanh.
Vô Chung Diệt Thế Sơn nói: "Đạo Tôn, Kim Hống, hãy tiến vào thế giới của chúng ta, hiệp trợ Nhân Quả Thiên Môn Sơn, Thiên Mệnh Chúng Sinh Sơn."
Trong chín ngọn thần sơn, Nhân Quả Thiên Môn Sơn và Thiên Mệnh Chúng Sinh Sơn đang suy yếu. Chỉ cần chúng ổn định, có thể kiểm soát được cục diện, Âm Dương Vạn Giới Sơn và Võ Chung Diệt Thế Sơn sẽ có thể ứng phó tốt hơn với những nguy cơ còn lại.
Hiện tại, không ai có thể thuyết phục ai, vì vậy việc cần làm là kiểm soát lại cục diện trước tiên. Sau đó, lợi dụng thời gian ngắn ngủi có được để xem sát cục của Thiên Mạc là gì, xem diễn biến của thế cục sẽ đi đến đâu.
Nếu vẫn có thể kiểm soát được, chúng sẽ không cần sự giúp đỡ nào khác của Tần Mệnh!
Nếu không thể kiểm soát được, chúng sẽ hợp tác với Tần Mệnh, hoặc đưa ra những quyết định khác cũng không muộn!
Tần Mệnh trong lòng tiếc nuối, xem ra những Thần Sơn này bắt đầu lo lắng về mục đích của hắn. "Ta hy vọng Bạch Hổ có thể cùng đi. Nếu Nhân Quả Thiên Môn Sơn và Thiên Mệnh Chúng Sinh Sơn ổn định, các ngươi chỉ cần Âm Dương Vạn Giới Sơn là có thể khống chế cục diện. Như vậy, Vô Chung Diệt Thế Sơn có thể một lần nữa giáng lâm Thiên Mạc, có Bạch Hổ hiệp trợ, có lẽ có thể nhanh chóng phá vỡ bình chướng Thiên Mạc, nhìn thấy tình huống bên trong.
Ta vẫn là câu nói đó, ta không có bất kỳ ý đồ nào với thế giới thứ hai, tất cả mục đích của ta đều là giải trừ cuộc khủng hoảng này."
"Chúng ta không cần Bạch Hổ. Chỉ cần không có những kiềm chế khác, Vô Chung Diệt Thế Sơn có thể đạp tan Thiên Mạc trong ba ngày," Âm Dương Vạn Giới Sơn nói xong, ý thức của chín ngọn Thần Sơn trở lại chiến trường hư không, không còn giao lưu với Tần Mệnh.
"Bọn họ có ý gì? Có phải ta ảo giác không, sao cảm giác Thần Sơn đột nhiên phải đề phòng chúng ta," Thất Thải Phượng Hoàng nhìn về phía Tinh Linh Nữ Hoàng.
Tinh Linh Nữ Hoàng nhìn lên không trung: "Ta có một loại dự cảm xấu, giống như sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng khoảng cách quá xa xôi, lại liên quan đến thế giới thứ hai, ta nhìn không ra, thấy không rõ."
"Thế giới thứ hai xác thực gặp nguy hiểm, chúng ta nên giúp, nhưng phải trong tình huống được họ cho phép. Hai chúng ta đi qua là được, không cần lo lắng."
Đạo Tôn vốn là từ Nhân Quả Thiên Môn Sơn của thế giới thứ hai mà ra, mặc dù đã trở thành một cá thể độc lập, nhưng vấn tin tưởng vào chủ thể của mình. Hơn nữa, nếu không có Thần Sơn của thế giới thứ hai đưa tới Thiên Bi, thế giới mới khó có khả năng được sáng lập. Họ nên giúp một tay, dù có chịu chút uất ức, chịu chút nghi ngờ, cũng không đáng kể.
Tần Mệnh gật đầu với Đạo Tôn và Kim Hống. "Chú ý bảo vệ tốt bản thân, tuyệt đối không nên liều lĩnh, tránh bị những Đại Đế kia tiếp cận và thôn phệ."
Hắn cũng có một loại dự cảm không tốt và vô cùng mãnh liệt, nhưng không thể nói cụ thể là gì.
Trước đó còn chưa có, không hiểu sao cứ vậy mà xuất hiện.
Tần Mệnh cũng cảm thấy quái dị.
Hắn chưởng khống vạn đạo pháp tắc, không thể có chuyện 'quan tâm thì sẽ bị loạn, chỉ có thể là thật sự có chuyện ngoài ý muốn sắp xảy ra. Nhưng, ngoài ý muốn là xảy ra với Đạo Tôn và những người khác, hay là ở thế giới thứ hai, hắn lại không tính toán ra được.
Giờ khắc này, hắn bỗng nhiên hối hận vì đã đưa ra ý kiến này, muốn Đạo Tôn và Kim Hống ở lại, nhưng sau một hồi chần chờ, không thể nói ra.
Đạo Tôn và Kim Hống, sau khi bàn giao đơn giản, rời khỏi chiến trường hư không. Tần Mệnh cũng truyền ý thức về thế giới mới, nhắc nhở chân thân sớm chuẩn bị.