Tần Mệnh đã hoàn toàn gạt bỏ mọi tạp niệm, phong bế cảm xúc cá nhân, đồn hết tâm trí vào tu luyện. Hắn không muốn chứng kiến người thân, bạn bè lần lượt ngã xuống trước mắt, nên phải nhanh chóng trưởng thành, nắm giữ Thiên Đạo, kết thúc tất cả trong thời gian ngắn nhất!
Trận "chiến thiên" này không chỉ giúp hắn lĩnh ngộ được bốn mươi bảy đại áo nghĩa, mà còn, dưới áp lực sinh tử, dung hợp toàn diện Vĩnh Hằng Vương Đạo. Hoàng Kim Tâm Tạng giờ đây như một đám tinh vân màu vàng xoay quanh trong cơ thể hắn, phóng thích sức mạnh Vương Đạo chân chính, đồng thời cải tạo thân thể hắn.
Tuy nhiên, quá trình trùng kích Tiên Vũ Cảnh không thuận lợi như Tần Mệnh dự đoán. Dù bốn mươi bảy đại áo nghĩa đều đã được Thiên Đạo "kích hoạt", mỗi loại mang một tầng trật tự lực lượng sâu sắc, chỉ cần mười loại thôi cũng đủ giúp Tần Mệnh trùng kích Tiên Vũ Cảnh. Nay có tới bốn mươi bảy loại áo nghĩa cùng lúc trùng kích, đủ để hắn vừa bước vào Tiên Vũ Cảnh đã có thể tiếp tục tiến xa hơn. Cũng chính vì vậy, Tần Mệnh đặt mục tiêu không chỉ là tăng lên cảnh giới đơn thuần, mà là hấp thu toàn diện năng lượng trật tự từ bốn mươi bảy đại áo nghĩa, đồng thời thúc đẩy quá trình cải tạo "thôn thiên chiến thể". Chẳng hạn, nội tạng trong cơ thể hắn đang dần biến mất, huyết nhục và hài cốt đều đang thay đổi, hoàn toàn thoát ly khỏi phạm trù nhân loại, thậm chí yêu ma. Theo cảm nhận của Tần Mệnh, đó là sự Thần Hóa.
Cho nên, quá trình này nhất định gian nan, vô cùng phức tạp và tốn rất nhiều thời gian!
Cùng lúc nhục thân và linh hồn Tần Mệnh biến đổi mạnh mẽ, U Minh Địa Ngục cũng chịu ảnh hưởng! Trước kia, Tần Mệnh tuy dựng dục U Minh Thế Giới, dẫn dắt lực lượng U Minh phát triển, nhưng xét cho cùng, Tần Mệnh vẫn là một con người, một thể xác bằng xương bằng thịt. Dù cảnh giới không ngừng tăng lên, hắn vẫn không thể kích phát uy lực chân chính của U Minh Địa Ngục, chỉ có thể mở rộng phạm vi, chữa trị Tang Chung, kích phát lực lượng chính thống nơi này, thúc đẩy trật tự tuần hoàn, ở một mức độ nào đó hạn chế U Minh Địa Ngục trở thành một thế giới hoàn chỉnh thực sự. Nhưng hiện tại, khi nhục thân Tần Mệnh Thần Hóa, siêu thoát khỏi phạm trù nhân loại, U Minh Giới tỏa ra "sức sống" lớn chưa từng có, thoát khỏi gông cùm xiềng xích, phát sinh biến hóa long trời lở đất.
Hơn nữa, Vương Đạo Thiên Đạo mới hình thành, Vương Đạo khống chế trật tự tối cao như sinh tử, cũng chính là nắm giữ sự diễn biến của Địa Ngục. Giờ đây, Vĩnh Hằng Vương Đạo theo sự hiến tế của Tần Mệnh mà thức tỉnh thực sự, cũng đang giao phó cho Ù Minh Địa Ngục trật tự lực lượng chân chính. Mặt khác, thi thể Mộ Dung Băng Vũ, sau khi được Tần Mệnh dung luyện, đã tiến vào Ư Minh Địa Ngục, cung cấp "đinh đưỡng" phong phú cho nơi này.
Trong lúc Tần Mệnh bế quan trùng kích Tiên Vũ Cảnh, sự biến đổi của U Minh Địa Ngục cũng kích thích Lão Tu La trưởng thành, đồng thời chính thức bế quan vào đầu tháng hai, dùng U Minh chi lực, trùng kích Tiên Vũ Cảnh!
Thâm Uyên Cốt Long, Hồng Liên, Thanh Thi Hầu... tất cả đều nhân cơ hội ngàn năm có một này mà bế quan sâu, nắm chắc cơ hội U Minh thức tỉnh.
Hắc Long không chỉ bảo vệ Tần Mệnh bế quan, mà còn dùng trật tự hắc ám của mình nuôi dưỡng Vương Đạo của Tần Mệnh, kích phát năng lượng U Minh Địa Ngục. Thậm chí, sau khi Lão Tu La bế quan, nó dứt khoát quyết định rải máu tươi dung hợp Tổ Long lực lượng về phía Tần Mệnh, về phía U Minh Giới. Vừa tạo huyết, vừa hiến máu, bành trướng Tiên Vũ chi lực tư dưỡng Tần Mệnh, càng tư dưỡng U Minh Giới.
Tận thế kỷ nguyên, tháng tư!
Thời đại Thiên Đình và thời đại Loạn Võ tiếp tục duy trì sự bình tĩnh quái dị, nhưng ai cũng hiểu rằng đẳng sau sự bình tĩnh này là cuộc "chạy đua vũ trang" giữa hai liên minh siêu cấp, cả hai đều điên cuồng thu hút minh hữu, tăng cường lực lượng! Rất nhiều thế lực tầm trung muốn tham gia vào một bên, nhưng bất đắc đĩ thực lực quá nhỏ bé, dù gia nhập cũng chưa chắc được chú ý, thậm chí có thể trở thành vật hi sinh. Vì vậy, họ chỉ có thể im lặng chờ đợi, chờ đợi trận quyết chiến cuối cùng bùng nổ, chờ đợi sự kết thúc của cuộc khủng hoảng to lớn này.
Sau nhiều tháng tranh luận, dù dân chúng bình thường không thể thực sự xác định thiện ác của Thiên Đạo và Vương Đạo, nhưng mỗi người đều có một khuynh hướng riêng trong lòng. Nhất là trong nhóm gia nhập Tịnh Thổ, số người có khuynh hướng về Tần Mệnh rõ ràng nhiều hơn. Vì vậy, từ tháng ba tận thế kỷ nguyên, Nhân Quả Thiên Môn Sơn đứng vững ở sâu trong Cổ Hải càng ngày càng sáng tỏ, hai chữ Tần Mệnh giống như "Kim Dương", "Huyết Nguyệt", le lói giữa Thiên Hải, chống đỡ vầng sáng cuối cùng, phổ chiếu phạm vi đã đạt tới hơn ba ngàn dặm, và còn không ngừng mở rộng, thu hút vô số cường giả tiến về.
Cuối tháng tư tận thế kỷ nguyên!
Kim Hống xuất quan, tượng trưng cho Tiên Vũ thứ ba của Đại Hỗn Độn Vực ra đời, gây chấn động Đại Hỗn Độn Vực.
Chỉ là Tần Mệnh từ đầu đến cuối không xuất quan, khiến các phe tụ tập ở đây không khỏi lo lắng. Dù sao, trong lòng họ, việc Tần Mệnh tiến vào Tiên Vũ hẳn là vô cùng thuận lợi, dù sao đã đấu với trời, lại nuốt trọn bốn mươi bảy áo nghĩa, còn có thi thể Mộ Dung Băng Vũ, làm sao có thể không thành công? Nhưng nơi Tần Mệnh bế quan tràn ngập trật tự hắc ám, ngăn cách mọi sự dò xét, họ thực sự không biết tình hình bên trong như thế nào.
Tuy nhiên, Hồng Hoang Cự Côn, Ô Cương Linh liên tục đột phá trong bế quan, tiến vào Hoàng Vũ Cảnh, một lần nữa mang đến lực lượng Hoàng Vũ mới cho Đại Hỗn Độn Vực.
Đồng Hân đứng trên đỉnh núi, nhìn xa về hướng Tần Mệnh bế quan ngoài trăm dặm, dáng người thướt tha, xinh đẹp rung động lòng người, những lọn tóc theo gió khẽ lay động trên khuôn mặt trắng nõn. Tuế nguyệt và chinh chiến không để lại dấu vết trên người nàng, vẫn như thiếu nữ xinh đẹp ngày nào. Nàng khẽ mỉm cười, nhưng giọt nước mắt thanh lãnh lại lặng lẽ lăn dài trên má, làm nhòe đi ánh mắt nàng đang ngóng nhìn phương xa. Nàng rất muốn vượt qua dãy núi, đến cái vực sâu kia, nhìn Tần Mệnh một chút, dù chỉ ngồi đó, lặng lẽ nói vài câu, nhưng nàng vẫn nhịn xuống, nàng không muốn làm phiền hắn nữa, không muốn phá hỏng sự kiên định mà hắn vất vả lắm mới có được.
Đồng Ngôn ngồi dưới gốc cây già bên cạnh, cúi đầu, nắm chặt nắm đấm, cố gắng kìm nén nỗi đau trong lòng, đó là một loại đau nhức tê liệt, đau đến nghẹt thở. Ngày mai tỷ tỷ sẽ phải lên tế đàn, lên cái tế đàn đã "nuốt chửng" rất nhiều Thiên Vũ cao giai, biến thành một cỗ máy chỉ biết giết chóc. Hắn muốn khuyên nhủ hơn ai hết, nhưng từ khi Đồng Hân đưa ra quyết định, hắn không nói thêm một lời nào.
Đồng Ngôn đau lòng tỷ tỷ, cũng hiểu ý nghĩ của tỷ tỷ. Người khác đều tự nguyện hiến dâng, người thân nhất của Tần Mệnh càng nên đứng ra hiến dâng, hơn nữa... Nguyệt Tình đã đi, Yêu Nhi đã đi, tỷ tỷ không muốn mình cô độc sống sót như một kẻ vô dụng, nàng... thà chết.
Đồng Hân khẽ mỉm cười, chậm rãi lắc đầu: "Không nhìn."
Đường Ngọc Chân ở bên cạnh nàng, nắm chặt tay nàng, nghẹn ngào không nói nên lời.
"Vạn nhất... Chăm sóc tốt gia đình." Đồng Hân nhẹ nhàng ôm Đường Ngọc Chân, vạn nhất thất bại, thế giới này sẽ đi đến diệt vong, nhưng Đại Hỗn Độn Vực ít nhất vẫn có thể bảo tồn một thời gian, ít nhất có thể tồn tại đến khi Ngọc Chân, Tần Dĩnh và những người khác già đi.
Đôi mắt Đường Ngọc Chân nhòe lệ, cố gắng mím chặt môi đỏ, chỉ có thể gật đầu đồng ý.
Đồng Hân liếc nhìn vực sâu lần cuối, quay người rời khỏi đỉnh núi, vỗ nhẹ vai Đồng Ngôn: "Tỷ tỷ đi trước, em... chậm một chút..."
"Ừ!" Đồng Ngôn phát ra một âm thanh nghẹn ngào, nước mắt trào ra khỏi mi, hắn muốn ngẩng đầu lên, nhưng đầu lại càng cúi thấp hơn, hắn muốn mở miệng, lại sợ mình bật ra tiếng nức nở yếu đuối.
Đi... đi... Đồng Hân mỉm cười, lặng lẽ xuống núi, hướng về phía tế đàn. Sau lưng, nước mắt Đường Ngọc Chân rơi như mưa, cắn chặt môi, máu tươi thấm vào răng, không để mình khóc thành tiếng. Đầu Đồng Ngôn càng lúc càng thấp, biến thành quỳ xuống, nước mắt vỡ òa, không thể ngăn cản, thân thể gầy gò cố gắng kìm nén, vẫn run lên bần bật.
Trên núi xa, Thanh Long Vương, U Minh Vương, Thiên Đao Vương, Thanh Hải Vương, Cửu Ngục Vương, Thiên Thu Hầu, Bách Luyện Hầu... trong Tổ Từ mới xây dựng của Thiên Vương Điện, bái lạy linh vị Điện Chủ, uy nghiêm tuyên thệ, dứt khoát đứng dậy, hướng về phía tế đàn.
Trong Tu La Điện, Tịch trưởng lão, Phong trưởng lão, Thượng Quan Sắc Vi, Lan Đình, Ngu Thế Hùng, Ôn Dương, Lôi Áo... cúi chào nhau thật sâu, không nói một lời, thản nhiên hướng về phía tử sĩ tế tràng.
Xích Phượng Luyện Vực, Dạ Ma Tộc, Vu Ma Tộc, tất cả Thiên Vũ cao giai tự nguyện hiến dâng, đều đã thu xếp ổn thỏa mọi việc rồi hướng về tế tràng.
Họ đi rất bình tĩnh, Đại Hỗn Độn Vực càng trở nên hoàn toàn yên tĩnh. Hàng trăm triệu sinh linh nhìn lên bầu trời xa xăm, tiễn đưa những anh hùng từ các hướng khác nhau đi tới, đạp trên mây mù, hướng về một phương. Không biết ai là người cúi mình trước, ức vạn Nhân Tộc chậm rãi xoay người, vô số mãnh thú cúi đầu tiễn đưa!