Sau một ngày một đêm thương nghị, cãi vã, cả Thánh Linh Vực lẫn Thiên Nhân tộc đều không nghĩ ra được kế hay. Bởi vì họ quá hiểu Tần Mệnh, hắn nói được là làm được, chắc chắn không phải đến đùa. Có người đề nghị bí mật chuyển Tổ Thiên Khôn đi nơi khác. Tổ Thiên Khôn có thể khống chế Tàn Tiên chiến thể, đồng thời giải phóng Tiên Võ lực lượng rồi mới gặp Tần Mệnh. Nhưng Tần Mệnh chắc chắn muốn Tổ Thiên Khôn, nếu không tìm
Vậy phải làm sao?
Ngoài đàm phán chỉ còn đàm phán.
Thế nhưng, các lão tổ của Thiên Nhân tộc như Tổ Thanh Thu, lão tổ Thiên Cực Các thay nhau đến gặp Tần Mệnh, nhưng vô ích. Tần Mệnh chẳng nói nhiều, chỉ một câu: "Thời gian sắp hết, suy nghĩ kỹ đi." Tâm trạng tốt thì nói thêm: "Thiên Nhân tộc chỉ có mấy ngàn người, chết hết thì tiếc lắm."
Trong lòng họ oán hận, nhưng hiện tại chẳng làm gì được Tần Mệnh, đánh thì không lại, mà đánh thì hậu quả càng nghiêm trọng.
"Giết hắn!" Tổ Chỉ Thanh. không chịu nổi việc các trưởng bối cứ kéo dài, đưa ra ý kiến: "Lập tức phái người liên hệ Hoàng tộc liên minh, báo rằng Tần Mệnh đang ở chỗ chúng ta. Lần này Tần Mệnh đến chắc không mang nhiều Hoàng Vũ. Thất Nhạc Cấm Đảo lại ở Cổ Hải, Đại Hỗn Độn Vực ở Loạn Võ. Chỉ cần ta bí mật điều được đội ngũ Hoàng tộc liên minh đến, có thể giết được Tần Mệnh! Cơ hội tốt thế này, Hoàng tộc liên minh chắc chắn động lòng, có khi còn cử cả Tiên Vũ tới."
Mọi người đều giật mình, đây đúng là ý hay. Tần Mệnh đến đây chắc thấy mình vô địch ở Thiên Đình, dù ngạo mạn đến đâu cũng không nghĩ ai dám hại mình, nên chắc không bày bố gì. Hơn nữa, hai thời đại đã thông nhau, gần như là một thế giới, chỉ cần chọn một cường giả Hoàng Vũ Cảnh đi, vượt qua Hỗn Độn Không Gian rất nhanh, đi về ba bốn ngày là đủ.
Nhưng...
Có người nghi ngờ: "Hoàng tộc liên minh có tin ta không? Lần trước ta không những không hợp tác, còn hại chết hai vị khâm mệnh trưởng lão của Bàn Vũ Tiên Tôn. Hoàng tộc liên minh đang trăm phương ngàn kế phòng ngự, đón Tần Mệnh phản công, họ có dám chủ động tấn công không?"
"Đúng vậy, Hoàng tộc liên minh không phải tổ chức duy nhất, mà là liên minh, việc gì cũng cần các tộc trưởng Hoàng tộc cùng bàn. Hiện tại, hai chữ 'Tần Mệnh' là ngọn núi lớn đè nặng trong lòng họ, họ sẽ không mạo hiểm đâu."
Thích Đạo Tử trầm ngâm lắc đầu: "Hoàng tộc liên minh có khi nghĩ ta đang đào hố? Tần Mệnh biệt vô âm tín nửa năm, Hoàng tộc liên minh có thể cho rằng hắn đang bí mật bày bố, nên mọi chuyện tốt đẹp họ đều cảnh giác."
Tổ Chỉ Thanh tức giận: "Vậy phải làm sao? Trơ mắt nhìn Tần Mệnh uy hiếp ta sao! Ta cảnh cáo các ngươi, Tổ Thiên Khôn không chỉ là tương lai của Thiên Nhân tộc, mà còn là thần hộ mệnh của cả Tử Vi Thiên Đình. Có Tiên Vũ này, ta mới có vốn uy hiếp các nơi, có Tiên Vũ này, chỉ cần dựa vào thủ hộ trận, phối hợp các Hoàng Vũ, Thiên Vũ trấn thủ, ai cũng đừng hòng phá hủy ta. Có Tiên Vũ này, ta mới xứng danh Thiên Đình Chi Chủ!"
"Chỉ Thanh! Chú ý lời nói!" Các tộc lão quát.
Tổ Chỉ Thanh không để ý, lạnh lùng cảnh cáo: "Tần Mệnh mang Tang Chung đi, các ngươi không dám cản! Nửa năm trước vây quét Tu La Điện, các ngươi không dám mạo hiểm! Tần Mệnh hiện tại khi dễ đến tận đầu ta, đòi Tiên Vũ, các ngươi vẫn do dự! Có phải Tần Mệnh kề dao bắt các ngươi tự sát, các ngươi cũng không dám cãi không? Các ngươi chưa thấy mình đỏ mặt, ta còn thấy xấu hổ!"
Nói xong, Tổ Chỉ Thanh giận dữ bỏ đi, chẳng thèm nhìn đám người kia.
"Chi Thanh! Quay lại!" Cha Tổ Chỉ Thanh phẫn nộ hét lớn, đuổi theo.
Trong điện, cả Thiên Nhân tộc lẫn Thánh Linh Vực đều ngượng ngùng. Thực ra họ cũng thấy nhục, chỉ là sợ Tần Mệnh, không có dũng khí chống cự. Dù sao... đó là Tần Mệnh!
Trưởng tộc Thiên Nhân tộc Tổ Thanh Thu hít sâu, mặt trở nên u ám, lạnh lùng: "Chỉ Thanh nói có lý, ta càng mạnh, gan càng nhỏ, không còn như trước nữa. Ta phải bảo vệ Tử Vi Thiên Đình, nhưng không có nghĩa là ta nhẫn nhịn mãi, bị người ức hiếp hết lần này đến lần khác! Nghĩ lại chuyện nửa năm trước, Tần Mệnh dám coi thường mười lăm Hoàng Vũ của ta, không để lại một Thiên Vũ nào, vội vã tiếp viện Xích Phượng Luyện Vực. Đó là gì? Sỉ nhục! Hắn chẳng coi ta ra gì, thậm chí không coi ta là người! Chuyện này thành trò cười cho hai thời đại!
Không chỉ Tần Mệnh chà đạp tôn nghiêm của ta, mà chính ta cũng sắp tự chà đạp mình!
Tần Mệnh đến không chỉ để đòi Tổ Thiên Khôn, mà còn sỉ nhục ta trắng trợn! Tiên Vũ đấy, dù Tổ Thiên Khôn có phải Tiên Vũ thật hay không, nhưng nhìn khắp hai thời đại, nếu hắn thành công, chắc chắn lọt top mười cường giả đỉnh cấp. Lực lượng như vậy mà cũng chắp tay nhường, ta còn mặt mũi nào sống? Ta ăn nói thế nào với dân chúng, làm sao bảo vệ Tử Vi Thiên Đình?
Tần Mệnh đù thế nào cũng chỉ là một người, chắc chắn không vô địch!
Ta quyết định, tự mình đến Loạn Võ thời đại, bái phỏng Hoàng tộc liên minh! Thánh Linh Vực nếu còn muốn đường hoàng làm Thiên Đình Chi Chủ, thì phái người đến Cổ Hải điều tra xem Thất Nhạc Cấm Đảo còn ở Xích Phượng Luyện Vực không, bên trong thế nào!"
Tổ Thanh Thu hùng hồn kích động, khơi dậy cơn giận trong lòng mọi người. Thiên Nhân tộc không thỏa hiệp, càng không chấp nhận bị sỉ nhục. Thánh Linh Vực có thể nhượng bộ, nhưng không phải là không có giới hạn.
"Lão tổ?" Các chủ Thiên Cực Các nhìn lão tổ.
Lão tổ Thiên Cực Các chần chừ: "Trước điều tra rõ tình hình Thất Nhạc Cấm Đảo và Đại Hỗn Độn Vực. Nếu khả thi thì hành động. Nhưng ta phải nói rõ với Hoàng tộc liên minh, để họ bắt sống Tần Mệnh, đưa đến Loạn Võ xử tử, thu hút sự chú ý của Thất Nhạc Cấm Đảo và Đại Hỗn Độn Vực, cho ta có thời gian. Tổ Thiên Khôn sau khi thức tỉnh cần toàn lực khống chế thân thể mới, biến thành Tiên Vũ thật sự, rồi chạy đến Thánh Linh Vực. Đến lúc đó, dù Tu La Điện đến báo thù, với đội hình một Tiên Vũ, mười Hoàng Vũ, lại có đại trận thủ hộ của Thánh Linh Vực, cầm cự mấy năm không thành vấn đề."
Dù trong lòng lo lắng, nhưng để vãn hồi Tổ Thiên Khôn, bảo vệ lực lượng Tiên Vũ Cảnh duy nhất của thời đại Thiên Đình, họ vẫn quyết định mạo hiểm.
Không phải họ không muốn lùi, mà là không còn đường lùi.
Tổ Thanh Thu lập tức lên đường, đến Loạn Võ thời đại bái phỏng Bát Hoang Thú Vực!
Các chủ Thiên Cực Các đích thân đến Loạn Võ, điều tra tình hình Đại Hỗn Độn Vực, tiện thể xem Hắc Long Tinh Linh Nữ Hoàng còn ở đó không.
Thích Đạo Tử bí mật đến Cổ Hải, dò xét Xích Phượng Luyện Vực.
Các tộc lão Thiên Nhân tộc thủ hộ trong Tổ Từ. Một khi Tổ Thiên Khôn thức tỉnh, phải bảo vệ hắn rời khỏi Thiên Nhân tộc, càng xa càng tốt về hướng Thánh Linh Vực. Tổ Thiên Khôn vừa thức tỉnh có thể chưa phóng thích được Tiên Vũ chỉ lực, nhưng lao đi rất nhanh, thoát khỏi Tần Mệnh không khó.
Thánh Linh Vực và Thiên Nhân tộc liên thủ hành động, đánh dấu lần đầu tiên Tử Vi Thiên Đình hành động đúng nghĩa! Họ không ngờ, có lẽ cả thiên hạ không ngờ, chiến tranh liên quan đến Tần Mệnh sau nửa năm im hơi lặng tiếng lại bùng nổ ở Tử Vi Thiên Đình. Nhưng sự đã rồi, họ sẽ không nhường nhịn nữa. Tần Mệnh tìm đường chết, vậy thì để hắn chết!
Trong khi họ hành động, lão tổ Thiên Cực Các lại đến gặp Tần Mệnh, để kiềm chế sự chú ý của hắn.
Tần Mệnh như không biết gì, thoải mái ở Bắc Viên khu của Thiên Nhân tộc. Hết nói chuyện phiếm với người đến thăm lại bế quan minh tưởng, chờ Thiên Nhân tộc quyết định. Sự bình tĩnh này khiến Thiên Nhân tộc âm thầm thở phào, nhưng luôn thấy có gì đó sai sai. Tần Mệnh quá yên tĩnh, thậm chí quá hợp tác. Rốt cuộc là Tần Mệnh quá tự phụ, hay là...