“Ta... ta đang ở đâu? Ta đang làm gì?” Đế Anh thống khổ rên khẽ, toàn thân từ trong ra ngoài, xương cốt lẫn nội tạng đều đau nhức kịch liệt, như thể bị nung khô từ từ. Nhưng hắn hoàn toàn không nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra, và chuyện gì đang xảy ra.
Tần Mệnh sau khi đánh tan Đế Anh thì xoay người bay lên không, ngang nhiên lao thẳng về phía Mộ Dung Băng Vũ và những người khác.
Mộ Dung Băng Vũ đột ngột ngẩng đầu, điều động toàn bộ năng lượng của Thần Hoàn, tạo nên một cơn sóng tai ương. Nguồn năng lượng này, nếu oanh kích bất kỳ ai, đều sẽ gây ra đả kích trí mạng. Nhưng Tần Mệnh lại nghênh đón tai ương mà xông đến, lợi trảo bạo kích dẫn dắt Vương Đạo chi lực, bao bọc lấy bá dương trọng quyền, oanh oanh liệt liệt đánh thẳng vào thân thể đẫm máu của nàng.
Mộ Dung Băng Vũ kêu thảm thiết, liên tục tháo chạy.
Trong chớp mắt, Tần Mệnh phóng lên tận trời, tóm lấy thân thể nàng, không chờ nàng giãy giụa, thô bạo nhét vào miệng.
"Âm ầm!" Bầu trời bạo động, Hỗn Độn Không Gian văn vẹo, uy năng Thiên Đạo tăng vọt, trực tiếp giáng xuống toàn bộ Trật Tự Tỏa Liên mới, như vạn đạo lôi đình oanh kích Vĩnh Hằng vương quốc.
Hàng triệu sinh linh hồi hộp, cảm nhận rõ ràng uy lực của thiên nộ. Rất nhiều mãnh thú cường giả thậm chí sợ hãi quỳ xuống đất, phủ phục run rẩy.
Vĩnh Hằng vương quốc kịch liệt rung chuyển, trùng điệp quang mang vặn vẹo.
"A!" Quỷ Đồng thất khiếu chảy máu, nhưng vẫn hoàn toàn dung hợp với Tinh Giới Tiên Thạch, thét lên thê lương, dữ tợn, điên cuồng dùng Tiên Thạch chi lực trùng kích âm dương song ngọc, phóng thích uy lực Thần Sơn, phối hợp với Vĩnh Hằng vương quốc chống cự lại trật tự Thiên Đạo.
Không gian Vĩnh Hằng vương quốc, trong phạm vi hơn tám mươi dặm, hoàn toàn méo mó.
Tần Mệnh không biết vương quốc có thể trụ được bao lâu, nên điên cuồng bạo tấu, như thiểm điện trùng kích, từng người chém giết Vũ Văn Anh, Đan Vân Thiên, nuốt sống vào trong thân thể, điên cuồng thôn luyện áo nghĩa lực lượng của bọn hắn.
Tàn nhẫn! Điên cuồng!
Rung động! Kinh dị!
Tranh giành từng giây, như cuồng phong cuốn lá rụng, quét sạch Vĩnh Hằng vương quốc. Ngoại trừ Đế Anh và Thiên Hoang, hai mươi hai người thừa kế áo nghĩa lớn còn lại không một ai may mắn thoát khỏi.
"Không!" Bên ngoài, rất nhiều thế lực bi thương la hét, nhưng vô ích. Bọn hắn căn bản không dám xông vào chiến trường kia.
"Tần Mệnh?” Trong tầm mắt mơ hồ của Đế Anh là thân ảnh điên cuồng của Tần Mệnh, là cảnh tượng hắn đồ sát các đại cường giả. Hắn chậm rãi giơ tay lên, nhìn những ngón tay rách rưới, nhìn xung quanh. Một cỗ Thần Hoàn cường đại đang tỏa ra quang mang, Thôn Phệ áo nghĩa phun trào bên trong, mà trong thân thể hắn tràn ngập Thần Hồn của các đời Hồng Hoang Chiến Thể chủ nhân.
Ý thức Đế Anh có chút hoảng hốt, bỗng nhiên thanh minh, hào quang màu tím hoàn toàn xua tan Huyết Văn trong hai mắt.
Ta bị khống chế?
Là ai!
Đế Anh chịu đựng đau nhức kịch liệt, bạo khởi, chau mày, mặt giận dữ.
Ai có thể khống chế ta?
Lại còn là lúc ta không hề hay biết!
Đế Anh lăng lệ đảo mắt nhìn chiến trường, xuyên thấu trùng điệp bình chướng nhìn ra bên ngoài, rồi nhìn lên bầu trời.
Chẳng lẽ là... Thiên Đạo?
Trước đó, khi bế quan, hắn đã mơ hồ cảm nhận được uy thế của Thiên Đạo, nhưng khi đó cũng không quá để ý. Hắn tin tưởng chỉ cần mình ổn định cảnh giới Hoàng Vũ đỉnh phong, liền có thể phản kháng ảnh hưởng của Thiên Đạo. Chỉ cần có thể trùng kích cảnh giới Tiên Vũ, liền có thể từ tay Thiên Đạo đoạt lấy Thôn Phệ áo nghĩa, khống chế trật tự thôn phệ giữa thiên địa.
Nhưng tuyệt đối không ngờ, mình lại vô tình biến thành con rối của Thiên Đạo, còn xông đến nơi đây tham gia trận chiến đấu không hiểu thấu này.
Đế Anh cảm nhận được sự khuất nhục to lớn, và cả một nỗi phẫn nộ chưa từng có.
Tần Mệnh vội vã lui lại, chấn khởi ánh sáng ngập trời, cướp đoạt toàn bộ năng lượng Sinh Mệnh Chi Thụ và Sinh Mệnh Tuyền Thủy trong Vĩnh Hằng Vương Cung, vội vã khôi phục nhục thân tổn hại, khôi phục tinh khí thần. Trong cơ thể hắn giờ như một cái luyện lô khổng lồ, mãnh liệt thôn phệ luyện hóa các đại áo nghĩa lực lượng. Khi hắn cảnh giác Đế Anh, cũng phát hiện biểu lộ phẫn nộ và đôi mắt khôi phục ánh sáng của Đế Anh.
Đế Anh khôi phục?
Thiên Đạo ảnh hưởng hắn lâu như vậy, hắn vậy mà trong thời gian ngắn ngủi sau khi chặt đứt áo nghĩa, đã cưỡng ép khôi phục!
Không hổ là Đế Anh! Đến Tần Mệnh cũng có chút bội phục!
"Đây là địa phương nào!" Đế Anh ngóng nhìn Tần Mệnh. Dù vô số lần chờ mong cùng Tần Mệnh có một trận chém giết, dù Tần Mệnh là động lực để hắn trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng trận chiến này chắc chắn không phải điều hắn mong muốn.
"Vĩnh Hằng vương quốc! Vương Đạo chiến trường!" Tần Mệnh vừa dứt lời, Thiên Phạt chi uy đã phá tan bình chướng Vĩnh Hằng vương quốc, rồi đánh nát hư ảnh Âm Dương Vạn Giới Sơn.
Quỷ Đồng gào thét một tiếng, ý thức quay cuồng, ngã ngược vào vương cung.
Tần Mệnh không rảnh để ý đến Quỷ Đồng, điên cuồng cướp đoạt mọi sinh mệnh lực, luyện hóa áo nghĩa lực lượng trong cơ thể.
Ý thức hỗn loạn của Đế Anh lần nữa bị sát ý tràn ngập, huyết mang bò đầy hai mắt. Đế Anh đột nhiên phát ra tiếng gào thét phẫn nộ, muốn cưỡng ép khống chế ý thức của mình, nhưng sát ý vẫn nhanh chóng lan tràn, hoàn toàn không theo ý chí chủ quan. Đế Anh điên cuồng kích thích hồn niệm của các đời Hồng Hoang Chiến Thể truyền nhân trong cơ thể, ý đồ đoạt lại quyền khống chế thân thể. Nhưng... Hắn Thôn Phệ áo nghĩa quá nhiều, khoảng chừng tám cái. Tám luồng áo nghĩa lực lượng này chiếm cứ trong thân thể hắn, tựa như ấn ký của thiên đạo, một khi bộc phát, hắn căn bản không gánh nổi.
Trong khoảnh khắc, Đế Anh liền ý thức được tất cả.
Thôn Phệ áo nghĩa vốn không thể trực tiếp thôn phệ các áo nghĩa khác, nhưng hắn lại làm được, khẳng định là Thiên Đạo đang ảnh hưởng hắn. Trước đó hắn chỉ coi đó là quà tặng của Thiên Đạo, giúp hắn giết Tần Mệnh, nhưng giờ xem ra... đây chính là tai họa ngầm mình tự chôn xuống.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Đế Anh ngang nhiên thiêu đốt Linh Hồn, muốn dẫn bạo bản thân! Hắn là một người kiêu ngạo, lại càng là người tuyệt đối không chịu khuất nhục. Nửa đời huy hoàng, chinh chiến nửa đời, từ trước đến nay đều đường đường chính chính, dùng thực lực chứng minh. Hắn tuyệt không cho phép sinh mệnh mình có bất kỳ vết nhơ nào, càng không cho phép mình biến thành một con rối, dù là của cái tên thương nhân bị bệnh bạch tạng!
"Đế Anh muốn tự bạo?" Ngay khi lực lượng Thiên Đạo đánh tan bình chướng, hàng triệu cường giả đã nhìn thấy Đế Anh bi thương gầm thét, và ngọn lửa Linh Hồn đang điên cuồng thiêu đốt.
Rất nhiều cường giả đều hiểu, đây là điềm báo tự bạo.
Đế Anh... tự bạo?
Hắn chẳng lẽ đã thanh tỉnh?
Nhưng... ngay trước một giây Đế Anh hoàn toàn dẫn bạo bản thân, Thần Hoàn xung quanh lại kết nối lại với Thiên Đạo, từng đạo Trật Tự Tỏa Liên mang theo ý chí Thiên Đạo, sát na giáng xuống, đánh vào người Đế Anh, gắt gao trói buộc hắn, càng khống chế ý thức hắn. Trong thoáng chốc, chút ánh sáng cuối cùng trong hai mắt Đế Anh hoàn toàn bị huyết mang thôn phệ.
Thân thể hùng tráng của Đế Anh lảo đảo mấy bước, ngăn chặn uy thế tự bạo, chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt Tần Mệnh, sát ý nghiêm nghị.
Đáy mắt Tần Mệnh hiện lên một chút thương hại. Loại kết cục này, đổi với người cao ngạo như Đế Anh, không thể nghỉ ngờ là một sự khuất nhục, lại càng là một bi kịch. Nhưng sự thương hại của hắn chỉ thoáng qua, rồi tiếp tục cướp đoạt sinh mệnh lực, luyện hóa áo nghĩa lực lượng trong cơ thể.
Đế Anh trùng thiên bạo khởi, phá tan bình chướng Vĩnh Hằng vương quốc vỡ vụn, vọt tới vạn mét không trung.
Cùng lúc đó, 24 vòng xoáy áo nghĩa chiếm cứ bên ngoài cũng liên tiếp bay lên không, phóng tới vạn mét không trung, dưới sự dẫn dắt của Linh Hồn bên trong, liên tiếp tiến vào vòng xoáy thôn phệ sau lưng Đế Anh.
Thôn Phệ Thần Hoàn, thôn phệ 24 cỗ áo nghĩa!
Khí thế toàn thân Đế Anh tăng vọt, phảng phất nửa bước bước vào Tiên Vũ Cảnh! 24 cỗ áo nghĩa, 24 Đạo Linh Hồn, hai mươi bốn sợi Trật Tự Tỏa Liên, phun trào trong Thôn Phệ Thần Hoàn, phóng thích năng lượng liên tục không ngừng. Trong tình huống bình thường, huyết nhục chi khu mạnh mẽ hơn cũng không thể gánh nổi luồng năng lượng này, nhưng Hồng Hoang Chiến Thể bộc phát toàn diện lại khiến thân thể Đế Anh trở thành vật chứa tuyệt hảo.
Diện mục Đế Anh đữ tợn, hào quang màu tím sôi trào khắp thân thể, hắn phát ra tiếng gầm thét sắc nhọn, một tiếng nổ lớn, đạp tan không gian, lao thẳng xuống Tần Mệnh. Thân thân' Thiên Hoang phía đưới cũng bạo khởi, vội vã thiểm lược, như cầu vồng đánh tới gần Tần Mệnh, chuẩn bị tiếp nhận năng lượng bạo tạc rồi tập kích Tần Mệnh.
"Xin lỗi, ta sẽ tìm được ngươi." Tần Mệnh lại đột nhiên xuất thủ, không chờ Thiên Hoang ổn định, dẫn xuất thiên kiếp chi quang, xuyên thủng màn trời, như kinh lôi trong đêm khuya, cường quang chiếu rọi Thiên Địa, đánh về phía Thiên Hoang.
Thiên Hoang lập tức tiếp nhận luồng lực lượng kia, nhưng lực lượng hiện tại của Tần Mệnh đã vượt qua Hoàng Vũ đỉnh phong, huống chi uy lực Thiên Kiếp chi quang lại càng mạnh mẽ. Vừa tiếp nhận luồng năng lượng này, thân thể Thiên Hoang liền răng rắc giòn vang, bò đầy vết nứt, máu me đầm đìa. Thiên Kiếp chi quang ẩn chứa Vương Đạo lực lượng vô song, trong chớp mắt đã vượt qua phạm vi chịu đựng của Bất Tử Minh Kính.
Ầm vang một tiếng, Bất Tử Minh Kính băng liệt, nhục thân Thiên Hoang vỡ nát, hình thành một cơn sóng hủy diệt, quét sạch bầu trời.
Một màn này, khi tới là một hình ảnh bi thương, khi đi lại khiến người ta thở dài. Dù sao đó là Thiên Hoang, một người vốn nên lập lòe như Đế Anh, một người vốn có thể trở thành cường giả tiêu chí của một thời đại, cuối cùng lại rơi vào tình cảnh như vậy. Nhưng, vô luận là Tần Mệnh, Đế Anh, hay hàng triệu sinh linh, đều không ai liếc nhìn hắn một cái, dù cho uy thế bạo tạc kia đủ sức hủy diệt một phương Hải Vực.
Tần Mệnh trùng thiên trong sóng lớn, nghênh chiến Đế Anh. Đó mới là tiêu điểm mà mọi người chú ý.