"Chúc mừng ngươi, Hoàng Vũ đỉnh phong." Thất Thải Phượng Hoàng đứng bên ngoài U Cốc, nhìn Tần Mệnh đi tới, lòng không khỏi có chút phức tạp. Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, người này từ một kẻ mới bước chân vào Loạn Võ, bốn bề là cạm bẫy ở Thiên Vũ, đã trưởng thành đến mức uy hiếp cả hai đại thời đại Hoàng Vũ đỉnh phong. Hào quang của hắn gần như che lấp tất cả thiên kiêu đương thời, trở thành chiến thần truyền kỳ được vô
Người ta nói thời đại phi phàm này tạo nên Tần Mệnh, kẻ lại bảo chính Tần Mệnh đúc nên một thời đại phi phàm.
Có người cho rằng thành tựu tương lai của Tần Mệnh đủ sức sánh ngang Thí Thiên Chiến Thần, nhưng cũng có kẻ nói Tần Mệnh đang tạo ra những kỳ tích mà ngay cả Thí Thiên Chiến Thần cũng không thể làm được.
"Nghe nói ngươi đến đây đã ba tháng? Thời điểm mấu chốt này, cả thiên hạ đều đang tìm kiếm cơ duyên, ngươi có vẻ nhàn hạ quá nhỉ? Chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng Phần Thiên Thú Vực có thể xem nhẹ chuyện này?" Tần Mệnh vừa tế bái xong mộ quần áo và di vật trong u cốc, bước ra, vung tay rải xuống một vùng ánh sáng lớn, thay hắn trông coi, bầu bạn nơi này.
"Phái người khác tới, e rằng đến Thất Nhạc Cấm Đảo cũng không vào được." Thất Thải Phượng Hoàng trước đó đã tự mình phái một Hỏa Phượng từ Xích Phượng Luyện Vực đến, kết quả còn chưa chạm vào sương mù đã bị năng lượng bên trong đánh bật ra. Bất đắc dĩ, nàng chỉ có thể tự thân đến. Dù sao, linh lực tài nguyên nơi này quả thực không tệ, nàng đợi ba tháng, cũng bế quan tu luyện ba tháng.
"Có gì đặn đò?”
"Thiên hạ này ai còn dám sai khiến ngươi? Ta đến là muốn xin ngươi một người." Thất Thải Phượng Hoàng cao ngạo cường thế, hiếm khi để ai vào mắt, thậm chí từ khi sinh ra đến nay chưa từng trò chuyện với mấy người loài người. Nhưng người đàn ông trước mặt lại là một ngoại lệ. Đây là người thứ ba lọt vào mắt xanh của nàng, sau Hình Thiên Đế Anh.
"Chỗ ta có gì đáng để ngươi nhớ đến vậy?"
"Lão nô Bạch Viêm Yêu Hoàng."
Tần Mệnh nhìn nàng với vẻ mặt như cười như không, lắc đầu bước đi: "Ngươi tìm nhầm người rồi."
nhiều, ngươi cũng không cần phủ nhận. Ta có thể dùng vật phẩm để đổi hắn, điều kiện ngươi cứ ra." Thất Thải Phượng Hoàng đứt khoát nói. Lúc trước, sau khi rời đi, nàng chợt nghĩ ra một điều. Ký ức của Bạch Viêm Yêu Hoàng dù đã bị nàng cưỡng ép xóa bỏ, nhưng lão già kia ở bên Bạch Viêm Yêu Hoàng lâu như vậy, chắc chắn biết một số bí mật. Vì vậy, sau đó nàng đã lén đến Thiên Đình và Cổ Hải, tìm kiếm tung tích của lão, nhưng vẫn không tìm được. Sau đó, chiến tranh Xích Phượng Luyện Vực bùng nổ, ảnh hưởng đến cả hai thời đại, nàng bất đắc đi phải trở về. Nhưng sau khi phân tích cẩn thận một số tình huống đặc biệt trong cuộc chiến này, nàng đoán rằng Tần Mệnh rất có thể đã có được Thái Hư Cổ Thạch, nên lão già kia chắc chắn đang ở trong tay Tần Mệnh.
"Ta nói một câu không khách khí, thiên hạ này không có thứ gì có thể đổi được lão súc sinh đó! Dù là dùng toàn bộ Phần Thiên Thú Vực của các ngươi!" Tần Mệnh bước đi trong rừng cây, phân một phần ý thức chìm vào U Minh Giới, tiến vào Vĩnh Dạ Luyện Ngục. Lão già đang ở trong Luyện Ngục, bị Bạch Tiểu Thuần luyện thành con rối, nhưng linh hồn không bị xóa bỏ, mà bị phong ấn bên trong con rối, chịu đựng đủ loại tra tấn. Hắn thỉnh thoảng lại vào xem, tiện tay tra tấn một hồi.
Tần Mệnh đã quyết tâm, chỉ cần hắn không chết, lão già này cũng sẽ không chết. Tần Mệnh muốn để lão vĩnh viễn 'sống sót', khiến tiếng kêu thảm của lão mãi quẩn quanh trong U Minh Địa Ngục.
"Ta có thể mang đi vài ngày, rồi trả lại cho ngươi." Thất Thải Phượng Hoàng muốn mang hắn về Phần Thiên Thú Vực, dùng sức mạnh nơi đó dò xét xem hắn có tiết lộ bí mật Niết Bàn hay không, và liệu linh hồn hắn có bị Tần Mệnh lục soát hay không. Nếu không, vậy thì tốt, bọn họ sẽ cưỡng ép xóa đi. Nếu có, bọn họ sẽ cần nói chuyện nghiêm túc với Tần Mệnh.
"Không cần tốn công vô ích, ta sẽ giữ bí mật của Phần Thiên Thú Vực các ngươi, và sẽ không dùng nó để uy hiếp các ngươi."
Đôi mắt Thất Thải Phượng Hoàng hơi ngưng lại, giọng điệu bỗng trở nên lạnh lẽo: "Ngươi đã lục soát ký ức của hắn? Ta có thể hiểu là ngươi cố ý điều tra bí mật của Phần Thiên Thú Vực chúng ta?”
"Đương nhiên, ta phải xác định Bạch Viêm Yêu Hoàng đã chết hay chưa." Tần Mệnh nào chỉ giải được bí mật của Phần Thiên Thú Vực, mà còn xác định Bạch Viêm Yêu Hoàng chính là Yêu Tộc chi tử được Thiên Đạo lựa chọn. Hơn nữa, thực lực thật sự của Bạch Viêm Yêu Hoàng thực ra rất mạnh, chỉ là khi đó vừa mới Niết Bàn, chưa khôi phục, các loại ký ức và sức mạnh đều không kiểm soát được, nếu không tuyệt đối không dễ dàng bị bắt như vậy.
"Tần Mệnh, ngươi rất rõ ràng bí mật Niết Bàn có ý nghĩa thế nào đối với ta, đối với cả Phần Thiên Thú Vực. Nếu ngươi biết những điều ngươi không nên biết, ngươi sẽ trở thành kẻ thù của Phần Thiên Thú Vực chúng ta!" Thất Thải Phượng Hoàng nghiêm túc cảnh cáo. Nàng cho rằng sau khi kết thúc chiến đấu, Tần Mệnh sẽ tranh thủ thời gian điều dưỡng thân thể, khôi phục trạng thái, và tận dụng chiến lợi phẩm để tăng cường sức mạnh. Hẳn là hắn không có tinh lực để quản lão già kia, thật không ngờ hắn lại ra tay sớm như vậy.
"Ta vừa nói rồi, ta sẽ không uy hiếp các ngươi, càng sẽ không công bố bí mật. Còn việc các ngươi nhìn ta như thế nào, muốn làm kẻ thù, hay tiếp tục bình an vô sự, tùy các ngươi, ta đều nghênh chiến." Tần Mệnh không quan trọng, kẻ thù đối với hắn hiện tại có thêm một người cũng không nhiều, thiếu một người cũng không ít, cứ đến đi. Dù sao, hắn tin rằng Phần Thiên Thú Vực không dám đối đầu với hắn, chỉ riêng bí mật kia thôi cũng đủ khiến bọn họ ăn không ngon ngủ không yên rồi.
"Tần Mệnh! Ngươi cho rằng ngươi đã có thể không cần quan tâm đến uy hiếp? Hoàng tộc liên minh tuyệt đối sẽ không dễ dàng chịu thua, Hoàng tộc vĩnh viễn là Hoàng tộc, chắc chắn có những bí mật ngươi không thể ngờ tới, càng có những nội tình ngươi khó mà đánh giá, những sức mạnh ngươi không thể lường hết. Bàn Cổ Khai Thiên Môn và Sí Thiên Giới đã gia nhập liên minh, nếu Huyết Ma Tộc và Lê Ma Tộc lại hợp tác, ta tin ngươi sẽ không dễ chịu đâu."
Tần Mệnh chậm rãi dừng bước, quay lại nhìn Thất Thải Phượng Hoàng: "Hoàng tộc liên minh không đến lượt ngươi hao tâm tổn trí. Quan hệ giữa chúng ta thực ra rất đơn giản. Một là ta quên bí mật kia, ngươi quên ta biết bí mật kia, mọi người bình an vô sự, ai làm việc nấy. Ngươi không khiêu khích ta, ta tuyệt đối không uy hiếp ngươi. Hai là, đánh cược toàn bộ vận mệnh của Phần Thiên Thú Vực, đầu nhập vào vòng tay Hoàng tộc liên minh. Tương lai chúng ta nên đánh thì đánh, nên giết thì giết. Có thể ta sẽ giết ngươi, cũng có thể ngươi sẽ xử lý ta. Chỉ có hai con đường như vậy, tự ngươi chọn đi!”
Ánh mắt Thất Thải Phượng Hoàng dần trở nên sắc bén: "Còn có một con đường, ta thanh lý phần ký ức đó của ngươi! Chúng ta, bình an vô sự!"
Tần Mệnh cười lắc đầu, tiếp tục bước đi: "Ta nhớ lúc trước đã mời ngươi giúp ta truy sát lão già kia, nhưng ngươi nói thế nào? Không liên quan gì đến ngươi!"
Thực ra, Thất Thải Phượng Hoàng đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, nhưng đó là bí mật Niết Bàn trọng sinh của nàng, càng là bí mật để nàng có thể sống sót. Đột nhiên bị người ta nắm trong tay, lại còn là một nhân vật nguy hiểm như Tần Mệnh, sau này nàng có lẽ ngủ cũng không yên. "Tần Mệnh, ngươi có thể ra điều kiện, chỉ cần có thể xóa bỏ phần ký ức đó của ngươi, Phần Thiên Thú Vực có thể hy sinh một phần."
"Để các ngươi thay ta đánh Bát Hoang Thú Vực, các ngươi có thể chứ? Để các ngươi trà trộn vào Hoàng tộc liên minh, các ngươi có nguyện ý không? Để các ngươi gia nhập Đại Hỗn Độn Vực, các ngươi chấp nhận sao?" Tần Mệnh cười nhạt vài tiếng, biến mất trong sương mù núi rừng.
"Ngươi nên trở về đi, bàn bạc kỹ với Phần Thiên chi chủ, ta chờ câu trả lời của ngươi."
Thất Thải Phượng Hoàng giãy dụa trong lòng một hồi, chậm rãi nhắm mắt lại. Lẽ nào bí mật của mình lại bị Tần Mệnh nắm giữ như vậy sao? Nhưng lão già kia rốt cuộc biết bao nhiêu!
Tần Mệnh nhìn quanh trên đảo. Trải qua nửa năm điều trị, mọi người đã khôi phục trạng thái toàn thịnh, nhục thân hồi phục, khí tức trở nên mạnh mẽ. Quan trọng nhất là Đồng Ngôn, Hắc Phượng, Thượng Quan Vô Cực, bắt đầu bế quan sâu, có hy vọng trùng kích Hoàng Vũ Cảnh. Trong U Minh Giới, Thâm Uyên Cốt Long và Bất Tử Minh Phượng đều tái tạo Bất Tử Chi Thân, thực lực dựa vào đó khôi phục. Quỷ Đằng sau khi rơi vào trạng thái ngủ say ba tháng liền hoàn thành thuế biến, tiến vào Hoàng Vũ đỉnh phong cảnh giới. Mấu chốt nhất là Đại Mãnh và Bạch Tiểu Thuần sau khi được chữa trị Luyện Ngục, trọng chỉnh cơ hội Luyện Ngục, triệt để dung nhập Luyện Ngục, lúc nào cũng có thể bắt đầu hướng Hoàng Vũ Cảnh thuế biến.
Đại Hỗn Độn Vực cũng truyền đến tin tức tốt, Tần Lam đã dung hợp Thái Hư Cổ Thạch, bắt đầu bế quan, có hy vọng tiến vào Hoàng Vũ Cảnh. Bạch Hổ khôi phục nhục thân, thành công xông vào Hoàng Vũ đỉnh phong. Vu Ma Hoàng tái tạo nhục thân, bất quá cần một khoảng thời gian nữa mới khôi phục hoàn toàn. Sở Vạn Di sau khi điều chỉnh nửa năm trong Thông Thiên Cổ Thụ, nay đã tái tạo nhục thân.
Nửa năm qua, họ đều trưởng thành trong bị thương, và tích lũy sức mạnh trong bế quanl
Bất kể Hoàng tộc liên minh chuẩn bị những gì, họ đều có lực lượng để nghênh chiến.
Báo thù...
Có thể bắt đầu đếm ngược!
"Lão gia tử, người chuẩn bị kỹ càng chưa? Chúng ta nên đi Thiên Nhân Tộc rồi." Tần Mệnh ý thức trong U Minh Giới nhắc nhở Lão Tu La một câu, một mình rời khỏi Thất Nhạc Cấm Đảo, hướng đến Đông Hoàng Thiên Đình.