Tần Mệnh vận chuyển toàn thân U Minh lực lượng cường thịnh, chống lại Tiên Vũ triều dâng ập tới, chăm chú quan sát Tố Thiên Khôn đang gào thét đau đớn. Chính xác hơn, là Tàn Tiên vừa mới hồi sinh.
Từ trong Sinh Tử Môn trên không, vô số sợi đằng nhỏ li ti tuôn ra, tựa như hàng triệu con Cự Mãng đen ngòm trào ra thành đàn. Theo sau là một thân thể to lớn, xù xì xấu xí, tiếp đó là vô vàn rễ cây già nua.
Một tiếng gáy quái dị vang lên, Quỷ Đằng giáng lâm! Tất cả sợi đằng đồng loạt bùng nổ, cuồng vũ trên bầu trời, cuốn theo triều dâng tàn bạo.
Quỷ Đằng đã tiến vào Hoàng Vũ Cảnh, trở nên to lớn và xấu xí hơn, hệt như một con ác thú hung tàn, hay một tòa thành di động khổng lồ. Mọi cành của nó đều bốc cháy Minh Hỏa, máu tươi chảy xuôi, cứng rắn hơn sợi đằng sinh mệnh của Thông Thiên Cổ Thụ không biết bao nhiêu lần. Hơn nữa, nó trời sinh hung tàn, cực kỳ hiếu chiến. Khi Quỷ Đằng từ Sinh Tử Môn leo ra, sâu trong đám sợi đằng dày đặc, một cái vương tọa hài cốt khổng lồ trồi lên. Bạch cốt trắng hếu, phủ kín quỷ phù màu đen, tản ra uy năng to lớn khiến người kính sợ.
Lão Tu La ngồi trên Bạch Cốt Vương Tọa, lạnh lùng nhìn chiến thể Tàn Tiên đang bạo tẩu cuồn cuộn trên không. Hồn niệm của hắn bên trong chiến thể càng lúc càng mạnh, dấu ấn hắn để lại cũng càng lúc càng kinh khủng. Tổ Thiên Khôn đã hiến tế bản thân cho Tàn Tiên để đổi lấy sự hồi sinh của Tàn Tiên, nhưng vì Tàn Tiên tỉnh lại từ Tang Chung, lại tiếp nhận lực lượng Tang Chung, nên Lão Tu La cũng có quyền khống chế nhất định đối với Tàn Tiên.
Linh hồn Tổ Thiên Khôn đang chịu đựng sự tra tấn thống khổ, hoàn toàn không thể tập trung tỉnh lực khống chế Tàn Tiên. Nhưng chiến thể Tàn Tiên vừa mới hồi sinh, năng lượng bên trong khôi phục vô cùng khủng bố, nhiều lần mất khống chế. Nếu chậm trễ việc khống chế, hậu quả khó lường. Hơn nữa... lực lượng quỷ dị trong chiến thể Tàn Tiên càng lúc càng mạnh, vậy mà tranh giành quyền khống chế với hắn.
Lão Tu La đương nhiên không khống chế nổi Tàn Tiên, cũng không hề hy vọng xa vời sẽ khống chế được. Dù sao đó cũng là huyết mạch Thiên Nhân tộc, hơn nữa còn được đánh thức bằng Hồn Lực của liệt tổ liệt tông Thiên Nhân tộc. Nhưng hắn có thể ảnh hưởng đến linh hồn Tổ Thiên Khôn, càng có thể tra tấn linh hồn Tổ Thiên Khôn, khiến hắn lâm vào bạo loạn vô tận, trở nên điên cuồng hơn. Với tình huống chiến thể Tàn Tiên vừa mới thức tỉnh, năng lượng Tiên Vũ bạo loạn từ bên trong, chẳng bao lâu sau, Tổ Thiên Khôn sẽ triệt để sụp đổ, sau đó... hắn có thể... dẫn bạo...
"Lão tổ, mau khống chế hắn giết Tần Mệnh!" Tổ Thanh Thu ở phía xa gầm thét, "Nghĩ cách đi, thất thần làm gì!"
Thiên Nhân lão tổ ngược lại là muốn khống chế, nhưng Tổ Thiên Khôn đang bạo tẩu xông loạn trên không, thống khổ giãy giụa, hoàn toàn không nghe thấy tiếng gào thét ở đây. Hơn nữa, khí lãng Tiên Vũ tuôn ra cuồn cuộn trên bầu trời, trừ phi cường giả Hoàng Vũ đỉnh phong, nếu không chỉ cần tới gần cũng có thể bị trọng thương.
"Bàn Vũ Tiên Tôn? Mau ra đây! Ngươi còn phải đợi đến khi nào!"
“Hoàng tộc liên minh, chúng ta đã nói tốt, vì sao lật lọng! Các ngươi chẳng lẽ muốn trơ mắt nhìn Tần Mệnh mang hẳn đi sao?"
"Nếu Tổ Thiên Khôn bị Tần Mệnh khống chế, người bị uy hiếp là các ngươi."
"Còn chờ gì nữa? Ra đi!"
Thiên Nhân lão tổ nghiêm nghị gào thét, lo lắng xen lẫn phẫn nộ. Đám Hoàng tộc liên minh đáng chết đi đâu rồi? Rốt cuộc là không đến, hay là không muốn lập tức hiện thân!
Bàn Vũ Tiên Tôn đang ẩn nấp ở gần đó. Sao hắn lại không muốn ra ngoài? Nhưng Tần Mệnh quá bình tĩnh, cứ đứng nhìn Tàn Tiên giãy giụa gầm thét trên không như vậy, chẳng những không khẩn trương, thậm chí còn không thèm nhìn xung quanh. Mà người thực sự ảnh hưởng đến Tàn Tiên, dường như là Lão Tu La bên cạnh Tần Mệnh. Hắn đã làm gì, liệu có thể khống chế được không?
Bàn Vũ Tiên Tôn từ trước đến nay không phải người do dự, nhưng giờ khắc này lại thật sự không đám mạo hiểm. Hắn sợ đây là một cái bẫy, càng sợ chỉ cần lộ điện, Tần Mệnh và Lão Tu La sẽ khống chế Tàn Tiên xông tới tự bạo.
Tiên Vũ tự bạo?
Dù hắn không chết, cũng có thể phế bỏ nửa cái mạng!
Nhỡ đâu lại có biến cố gì khác?
"Thật sự đến!" Cuối cùng Tần Mệnh cũng nghe được câu trả lời chắc chắn từ miệng Tổ Thanh Thu. Hoàng tộc liên minh quả nhiên đến.
"Bàn Vũ Tiên Tôn, ngươi ở đâu!" Tổ Thanh Thu từ lo lắng chuyển thành phẫn nộ. Lúc trước hắn lo lắng Bàn Vũ Tiên Tôn sẽ cưỡng ép cướp Tổ Thiên Khôn đi, ai ngờ đến lộ diện cũng không chịu!
"Ngoài Bàn Vũ Tiên Tôn, Sát Hoàng có ở đây không? Hay là Khai Thiên Tiên Tôn?"
Thanh âm Tần Mệnh hùng hồn vang vọng chiến trường, truyền khắp Thiên Địa, nhưng hắn càng như vậy, Bàn Vũ Tiên Tôn ẩn nấp trong bóng tối càng thêm cảnh giác.
"Ra đi, Thiên Nhân tộc đã tự mình mời các ngươi, thành ý lớn như vậy, các ngươi không bày tỏ chút nào sao?"
"Bàn Vũ Tiên Tôn, ra đây đi, không phải muốn giết ta sao? Ta đứng ngay đây, ngươi còn không dám lộ mặt sao?"
“Ra đây!"
"Bàn Vũ Tiên Tôn, cút ra đây chịu chết!"
Thanh âm Tần Mệnh càng ngày càng kịch liệt, gầm thét bầu trời, ầm ầm vang vọng. Mỗi khi hắn rít lên một tiếng, Tổ Thiên Khôn lại kêu thảm một lần dưới sự khống chế của Lão Tu La, tựa như ma hống, lại giống lôi minh, cùng với Tiên Vũ chi uy sôi trào, bạo động trên không hơn trăm dặm. Cả mảnh trời dường như bị thiên tai vặn vẹo, vô cùng khủng bố.
"Tần Mệnh! Chúng ta thỏa hiệp! Chúng ta giao Tổ Thiên Khôn cho ngươi! Ba năm... Chúng ta chấp nhận ba năm!" Thiên Nhân lão tổ đột nhiên gào thét. Tổ Thiên Khôn không thể cứ như vậy mà chết, Tàn Tiên càng không thể hủy trong tay hắn. Chẳng phải chỉ là ba năm sao, nhẫn!
"Tần Mệnh, chúng ta thỏa hiệp!" Tổ Thanh Thu cũng gào thét trong chiến trường hỗn loạn, mang theo phẫn nộ, mang theo không cam lòng. Đám Hoàng tộc liên minh đáng chết đi đâu rồi? Cái tên Bàn Vũ Tiên Tôn kia lại đang ở đâu!
“Thỏa hiệp? Muộn rồi! Cái đa Tử Vị Thiên Đình này, ta lột chắc!" Tần Mệnh đột nhiên bạo phát Lôi triều kịch liệt, trùng thiên cuồng vũ, kịch liệt giao hội, hóa thành một con Cự Long uy nghiêm cuồng bạo, sinh động như thật. Lôi triều tuôn trào, bá liệt cuồn cuộn càn khôn. Hoang Lôi Linh dùng Long Huyết Long Hồn tái tạo Long Khu, miệng ngậm Lôi Nguyên châu lóa mắt, lăng không cuồn cuộn, mang theo uy lực vạn quân đánh về phía chiến trường Thanh Thi Hầu. Lôi triều liệt liệt, cuồn cuộn không đứt, phối hợp với Cửu Tôn U Minh Quỷ Sơn, ác chiến với Tổ Thanh Thu và Phủ chủ Thiên Quân Phủ.
"Hống hống hống!" Quỷ Đằng đã sớm kìm nén không được, thoát ly khỏi hài cốt vương tọa. Hàng trăm rễ cây già nua nhanh chóng xen lẫn, biến thành tám cái chân lớn, dậm chân lên dãy núi, vũ động hàng ngàn sợi đằng, Cuồng Kích Đạm Thai Hùng. Sợi đằng tráng kiện cứng rắn, Minh Hỏa thiêu đốt, huyết khí lượn lờ, sát na bạo kích, hàng ngàn đạo tàn ảnh, đánh ra uy lực hủy diệt phô thiên cái địa, ngạnh sinh sinh xé Đạm Thai Hùng ra khỏi chiến trường vây chiến Thâm Uyên Cốt Long.
"Tần Mệnh, ngươi muốn cùng Tử Vi Thiên Đình đối địch sao?" Thiên Cực Các lão tổ rốt cục hoảng hốt. Bát Quái áo nghĩa tuy cường đại, nhưng khuyết điểm chí mạng vào thời khắc này lộ rõ, bị tộc trưởng Bất Tử Minh Phượng áp chế gắt gao.
"Đừng có giở trò này với ta! Ta muốn giết lũ không biết sống chết các ngươi, không phải ức vạn thương sinh Tử Vi Thiên Đình! Ta từng cam đoan với Đại Hỗn Độn Vực, tuyệt không chủ động tấn công các ngươi, nhưng chính các ngươi muốn chết, đừng trách người khác! Giết cho ta!" Tần Mệnh thét ra lệnh, Bất Tử Minh Phượng, thuần huyết Minh Phượng, Thâm Uyên Cốt Long, Thanh Thi Hầu, Quỷ Đằng, Hoang Lôi Linh, toàn bộ bộc phát.
"Tần Mệnh! Ngươi dừng tay trước đi, chúng ta có thể đàm! Chúng ta có thể từ từ nói chuyện! Điều kiện ngươi cứ ra!" Thiên Nhân lão tổ giờ khắc này triệt để tin Tần Mệnh có thể khống chế Tổ Thiên Khôn. Tổ Thiên Khôn xuất hiện như vậy, chẳng những không có dấu hiệu ổn định, mà dường như càng ngày càng thống khổ, càng ngày càng điên cuồng, kêu thê lương thảm thiết trên độ cao hai vạn mét, kịch liệt giãy giụa, thậm chí xé rách thân thể mình. Tiên Vũ chi uy liên tục không ngừng cuồn cuộn Thiên Địa, kèm theo triều dâng tử kim sắc cuộn trào mãnh liệt.
Chiến trường Thiên Nhân tộc hoàn toàn loạn thành một bầy, đám Thiên Vũ cao giai thủ hộ những kẻ hoảng hốt bỏ chạy, không ngừng quay đầu nhìn lại, lần đầu tiên thực sự cảm nhận được sát phạt lạnh thấu xương đến từ Tần Mệnh.
"Nói cho ta biết, các ngươi bố trí thế nào, ta có thể tha cho Thiên Nhân tộc các ngươi từ Thiên Vũ cao giai trở xuống!"
"Ngươi..."
"Ngươi muốn Thiên Nhân tộc các ngươi chừa lại chút huyết mạch, hay là muốn triệt để diệt tuyệt?"
"Tần Mệnh, ngươi không cần thiết phải như vậy!" Thiên Nhân lão tổ hoảng hốt.
“Nói! Ta cho các ngươi lưu huyết mạch, không nói... ta liền cho ngươi đồ sát sạch sẽ ngay bây giời Đôi tay này của ta đã dính đầy máu tươi, giết mười vạn cũng là giết, giết trăm vạn cũng là giết!"
Thiên Nhân lão tổ trong lòng xem như mắng Bàn Vũ Tiên Tôn lật trời, hồng hộc thở hổn hển: "Ta bái phỏng Hoàng tộc liên minh, nói tình huống Tổ Thiên Khôn, mời bọn họ đến bắt ngươi. Các chủ Thiên Cực Các đi Đại Hỗn Độn Vực, dò xét tình hình ở đó, xác định Hắc Long và Nữ Hoàng đều ở đó. Hoàng tộc liên minh nói sẽ đến, nhưng lúc nào đến, đến bao nhiêu, chúng ta không rõ."
"Ngươi cảm thấy, bọn họ đến không?"
"Đến! Chắc chắn đến!"
Trên mặt Tần Mệnh dần lộ ra một tia tàn nhẫn, thanh âm hòa với năng lượng truyền khắp núi rừng: "Bàn Vũ Tiên Tôn, nghe kỹ cho ta! Nửa năm, chắc ngươi rất mong chờ ta sẽ dùng phương thức gì để 'mời' các ngươi Hoàng tộc liên minh. Hôm nay chính là bắt đầu! Có một loại sát cục, không dấu vết, không vết tích; có một loại phối hợp, gọi là ăn ý! Bàn Vũ Tiên Tôn, ngươi trúng kế rồi!"