`?” Thần Chủ? “
Vương Bạt nghi hoặc nhìn Diêu Vô Địch:
“Sư phụ, Thần Chủ là gì vậy?”
Diêu Vô Địch không giấu giếm, giải thích:
“Theo tình báo tông môn cung cấp, Thần Chủ là tầng lớp cao nhất trong đám Tà Thần của Vạn Thần Quốc.”
“Những Tà Thần này chia làm năm bậc, thấp nhất là “Thần Chủng”, chỉ có sức mạnh cỡ Nguyên Anh. Tiếp theo là Tam đăng Thần, Nhị đắng Thần, Nhất đăng Thần, và cuối cùng là Thần Chủ.”
“Hiện tại Vạn Thần Quốc có ba vị Thần Chủ, lần lượt là ‘Thọ Thần’, ‘Mẫu Thần’ và ‘Binh Thần’.”
“Âm Thần là Thần Chủ?”
Vương Bạt kinh ngạc hỏi.
Diêu Vô Địch gật đầu, ánh mắt cẩn thận quét đi quét lại trên tờ giấy vàng, rồi khẳng định:
“Âm Thần Đại Mộng Kinh. Hơn một trăm năm trước, trong số những Tà Thần của Vạn Thần Quốc bị tiêu diệt, có một kẻ tự xưng là “Âm Thần Mộng Chử”, một ngụy Thần. Tông môn đã điều tra kỹ càng và ghỉ chép về nó, nó là một trong hai Thần Chủ đầu tiên của Vạn Thần Quốc.”
Vương Bạt khẽ nhíu mày, nghi ngờ nói:
“Sư phụ, Nhất đẳng Thần đã gần bằng tu sĩ Hóa Thần trung kỳ, Thần Chủ còn mạnh hơn Nhất đẳng Thần, dù không phải Hóa Thần hậu kỳ, cũng phải có uy năng của Hóa Thần trung kỳ. Với sức mạnh như vậy, bọn chúng đã hủy diệt Đại Ngô, bao gồm cả Đại Tề, Đại Sở, lẽ nào không ai giết được chúng sao? Vậy ai đã ra tay?”
Nghe Vương Bạt hỏi, sắc mặt Diêu Vô Địch trở nên ngưng trọng, dường như nghĩ đến một sự tồn tại đáng sợ nào đó, trịnh trọng nói:
“Lẽ ra không nên nói điều này cho con, để tránh làm loạn đạo tâm… Con cũng biết, vì sao Đại Yến chỉ có một Nguyên Thủy Ma Tông mà lại có địa vị ngang hàng với Đại Tấn có Tam đại tông môn và Nhất thị, thậm chí đôi khi còn chiếm ưu thế hơn?”
Vương Bạt nghe vậy, dù không hiểu sư phụ vì sao không nói thẳng, vẫn tò mò hỏi:
“Vì sao ạ?”
Diêu Vô Địch gằn từng chữ:
“Vì bên trong Nguyên Thủy Ma Tông, còn ẩn giấu một Luyện Hư!”
“Luyện Hư?!”
“Nguyên Thủy Ma Tông lại giấu một tồn tại như vậy?”
Vương Bạt lộ vẻ kinh ngạc, rồi chợt bừng tỉnh, kinh ngạc nói:
“Là Luyện Hư của Nguyên Thủy Ma Tông ra tay?”
Diêu Vô Địch hài lòng với phản ứng nhanh nhạy của Vương Bạt, nghiêm túc gật đầu:
“Không sai, Luyện Hư này của Nguyên Thủy Ma Tông vẫn chưa độ kiếp phi thăng, cũng không lộ diện. Đại Tấn từng nghi ngờ ông ta đã tọa hóa. Ai ngờ hơn một trăm năm trước, vị Luyện Hư này đột nhiên xuất hiện ở Vạn Thần Quốc. Cụ thể chuyện gì xảy ra, tông môn không rõ, chỉ biết có mấy Tà Thần đã bị tiêu diệt.”
Vương Bạt không khỏi nghỉ ngờ:
“Luyện Hư của Nguyên Thủy Ma Tông vì sao lại ra tay với Tà Thần của Vạn Thần Quốc? Chẳng lẽ Tà Thần Vạn Thần Quốc chọc giận ông ta?”
“Cái này thì không biết.”
Diêu Vô Địch lắc đầu:
“Nhưng cũng từ đó, Vạn Thần Quốc vốn chỉ chiếm một góc Đại Ngô liền bắt đầu bành trướng cực nhanh.”
“Không lâu sau thì hoàn toàn chiếm lĩnh Đại Ngô.”
“Các trưởng lão trong tông từng thảo luận, cảm thấy Vạn Thần Quốc có lẽ đã bị Nguyên Thủy Ma Tông hàng phục. Kiêng kỵ vị Luyện Hư kia, Đại Tấn cũng không ngăn cản, chủ yếu là vì không lâu sau đó xảy ra chuyện đại hồng thủy…”
Vương Bạt nghe Diêu Vô Địch kể lại tiền căn hậu quả, trong lòng dần dần hiểu rõ dòng thời gian.
Hơn một trăm năm trước, Luyện Hư của Nguyên Thủy Ma Tông không rõ vì mục đích gì đã ra tay với Vạn Thần Quốc còn nhỏ yếu, giết chết Âm Thần cùng mấy Tà Thần khác.
Căn cứ tin tức hắn từng thu được từ tu sĩ Hương Hỏa Đạo của Âm Thần, vị Luyện Hư này cũng dùng thủ đoạn nào đó, cưỡng ép xóa đi ký ức của mọi người liên quan đến «Âm Thần Đại Mộng Kinh», đồng thời phá hủy tất cả tượng thần Âm Thần.
Khiến tu sĩ Hương Hỏa Đạo của Âm Thần mất đi công pháp tu hành, cũng không thể tu hành thông qua quan tưởng tượng thần Âm Thần.
Mấy chục năm sau, hắn gia nhập Đông Thánh Tông, trở thành tạp dịch Đinh Bát Thập Thất Trang.
Gặp hậu duệ của tu sĩ Âm Thần gieo rắc tín ngưỡng là Tôn Lão, nhận được bản sao «Âm Thần Đại Mộng Kinh» từ ông ta.
Sau đó, Ma Đạo tông môn Thiên Môn Giáo của Đại Sở mưu đồ Đông Thánh Tông, tu sĩ Âm Thần từ xa xôi cướp đoạt «Âm Thần Đại Mộng Kinh». Hắn trôi dạt trong cuộc giao tranh giữa các thế lực, dựa vào vận may và nỗ lực, cuối cùng trốn khỏi Trần Quốc.
Sau đó tại Yến Quốc gặp sư thúc Đường Tịch và sư phụ, cuối cùng trở thành đệ tử Vạn Tượng Tông, từ đó thoát khỏi việc mãi mãi đấu đá lẫn nhau ở tầng lớp thấp nhất...
Một biến cố từ hơn một trăm năm trước, ở một quốc gia xa xôi cách hàng chục vạn dặm, đã thay đổi cuộc đời hẳn.
Vòng đi vòng lại, không ngờ hôm nay lại trở về Trần Quốc, trở về Đông Thánh Tông.
Chỉ là tuế nguyệt đổi dời, vật đổi sao dời.
“Nói nhiều như vậy, chắc con đã hiểu sự đặc thù của công pháp trong tay con.”
Diêu Vô Địch cau mày nói: “Nghe nói công pháp này đã bị thất truyền trong mạch tu sĩ Âm Thần, theo tông môn suy đoán, có lẽ liên quan đến Luyện Hư của Nguyên Thủy Ma Tông, chỉ là không biết ông ta làm vậy vì mục đích gì.”
“Cảm thấy Âm Thần là một mối đe dọa, nên sớm tiêu diệt?”
Vương Bạt suy nghĩ rồi nói ra suy đoán của mình.
“Có khả năng này… Nhưng tông môn hiểu biết về Tà Thần Vạn Thần Quốc vẫn còn quá ít, sự thật thế nào, ai có thể rõ.”
Diêu Vô Địch lắc đầu.
“Sư phụ vừa nói, đây là Hương Hỏa thành thần đạo?”
Vương Bạt chợt nhớ tới cụm từ quan trọng mà đối phương đã nói.
Diêu Vô Địch gật đầu:
“Không sai, ta xem công pháp này, ngược lại có hiệu quả tương tự như pháp đồ đằng của các bộ lạc viễn cổ, có thể mượn suy nghĩ của chúng sinh để khống chế quyền hành thiên địa, thành tựu Thần vị. Pháp môn này tuy đơn giản, nhưng cũng có tác dụng phụ không nhỏ. Suy nghĩ của chúng sinh vô cùng lớn, dễ dàng phá hủy đạo tâm, thậm chí thần trí. Còn nếu chỉ dựa vào khổ tu của bản thân, lại quá xa vời, e rằng chưa thành tựu đã thọ tận mà chết…”
Đang nói, Diêu Vô Địch chợt dừng lại, nhìn Vương Bạt, có chút giật mình:
“Chờ đã, chẳng lẽ con muốn tu luyện môn công pháp này?”
Vương Bạt do dự một chút, cuối cùng không giấu giếm, thăng thắn nói:
“Ngày xưa con đã nhận được môn công pháp này ở đây… Vì tự vệ, con buộc phải tu luyện pháp này, bây giờ đã luyện thành tầng thứ hai nhiều năm.”
Diêu Vô Địch khẽ giật mình, ánh mắt đảo qua bốn phía, rồi lập tức nhớ tới những gì Vương Bạt đã kể.
“Lại trùng hợp như vậy…”
Ông nhíu mày:
“Con buông lỏng Linh Đài, ta xem thử.“