“St phụ.”
Vương Bạt bước lên phía trước.
“Ừm,” Diêu Vô Địch gật đầu, trầm giọng nói:
“Mấy tên Tà Thần này quả thật có bản lĩnh. Mấy tên Chính Thần hạng nhất kia giờ đã gần ngang với tu sĩ Hóa Thần trung kỳ bình thường rồi. Ta cũng không dám chắc có thể thắng được cả ba.”
Vương Bạt lập tức nghiêm mặt.
Ngay cả sư phụ cũng không tự tin, xem ra đám Tà Thần lần này không cùng đăng cấp với Sơn Tiêu Thần hay Anh Nhi Thần trước kia.
Bất chợt, hắn cau mày:
“Vạn Thần Quốc thà bỏ một tòa quốc gia rơi vào tay người khác, cũng phải đảm bảo chúng ta không ra tay với họ. Xem ra Vạn Thần Quốc và Yên Quốc lần này quyết làm thật rồi.”
Tống Đông Dương bên cạnh khẽ lắc đầu, rồi lại gật đầu:
“Tống Quốc không phải vùng đất quá quan trọng với bọn chúng. Dù sao nhân khẩu cũng đã bị bắt đi cả rồi.”
“Nhưng việc này chứng minh ý nghĩ trước đó của chúng ta. Có lẽ chính vì Diêu sư huynh cướp đi ba mươi tỷ nhân khẩu, nên Vạn Thần Quốc mới xuất thủ đối phó Yến Quốc. Với chúng ta thì đây lại là chuyện tốt. Nguyên Thủy Ma Tông dù sao cũng không phải một lòng với chúng ta.”
Diêu Vô Địch tán thành gật đầu, rồi phất tay:
“Đi đi. Tình hình đã rõ, các ngươi mau đi đi, chỗ này ta trông coi.”
Tống Đông Dương và Đường Tịch ngập ngừng, rồi cùng nói:
“Thế cục chưa rõ ràng, hay là chúng ta ở lại đây trông coi trước đã.”
“Trông cái rắm. Ba tên Tà Thần thôi mà.”
Diêu Vô Địch mất kiên nhẫn:
“Muốn đi thì mau đi, đừng lề mề ở đây, kẻo đến lúc không cướp được gì lại ngồi đó mà tiếc.”
Bị Diêu Vô Địch nói vậy, Tống Đông Dương và Đường Tịch cũng không giận, nhìn nhau một cái, rồi lộ vẻ cảm kích, khẽ gật đầu.
Diêu Vô Địch, người trấn thủ nơi này, chưa gật đầu, hai người cũng không dám tùy tiện rời khỏi vị trí phòng thủ của mình, vội vã hành lễ với Diêu Vô Địch.
Sau đó, Tống Đông Dương lấy ra một viên hạt châu đỏ rực, vẻ mặt áy nây, nhưng cũng có chút nóng lòng, khiêm tốn nói với Vương Bạt:
“Vương sư chất, lần này lại phải làm phiền cháu rồi. Diêu tổng trấn thủ mang về tòa bí cảnh này, bên trong không chỉ có ba mươi tỷ phàm nhân, mà còn có tu sĩ Hương Hỏa Đạo và vô số vật tư. Cháu để ý nhiều vào. Trong đống đồ này, ta thấy có không ít thứ chưa từng thấy. Nếu cháu không đoán được tình hình thì cứ giữ lại đã.”
Vương Bạt có chút cạn lời, nhưng rồi trịnh trọng gật đầu.
Lần này, quả thật lại phải vất vả.
Nhưng không còn cách nào, ai bảo hắn là người của Địa Vật Điện. Loại việc khổ sai này, hắn, thân là Hữu hộ pháp Địa Vật Điện, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
"Ừm, ngay cả Tống điện chủ cũng nói có không ít thứ chưa từng thấy, ta đoán không được tình hình cũng là điều dễ hiểu."
Đúng lúc này, Đường Tịch bỗng nhiên nói với Tống Đông Dương:
“Đúng rồi, ta nghe nói Hổ Tái Hỉ và Linh Uy Tử hai vị sư huynh đang ở Sâm Quốc, điều tra vụ tu sĩ mất tích trước đó. Hay là gọi hai người bọn họ cùng đi, chúng ta cùng nhau cướp đoạt Đạo Cơ…”
“Đường sư thúc, ngài nói Hồ sư thúc và Linh Uy Tử sư thúc cũng đi Sâm Quốc?”
Vương Bạt có chút kinh ngạc, không nhịn được ngắt lời.
Đường Tịch nghỉ hoặc nhìn Vương Bạt, gật đầu:
“Đúng vậy, sao thế?”
“Không, không có gì.”
Nghe được tên hai vị sư thúc ở nơi xa xôi này, Vương Bạt nhất thời có chút mừng rỡ, suýt nữa đã muốn đi theo Tống Đông Dương đến Sâm Quốc.
Nhưng một là hắn vất vả lắm mới có cơ hội ở cùng sư phụ, hai là Tống Đông Dương, phó điện chủ, không có ở đây, hắn, Hữu hộ pháp, nếu cũng đi thì tài nguyên trong bí cảnh vạn nhất xảy ra chuyện gì, cũng khó ăn nói với tông môn.
Do dự một chút, cuối cùng hắn vẫn lắc đầu, chỉ nói một câu từ tận đáy lòng: “Chúc hai vị sư thúc mã đáo thành công!”
“Ha ha! Đa tạ cát ngôn!”
Tống Đông Dương và Đường Tịch không lãng phí thời gian, lập tức trở lại Quỷ Thị, bước lên truyền tống trận...
“Ba mươi tỷ cái miệng…”
Bên trong hành cung dưới đỉnh Ngọc Hoàng.
Vương Bạt đau đầu nhìn những trang giấy trải rộng trước mặt, trên đó chi chít những con số.
Đó đều là ghi chép các loại vật tư cần thiết để nuôi sống đám nhân khẩu này.
Trong lòng hắn tràn ngập oán niệm.
Diêu Vô Địch bắt người thì dễ, nhưng làm sao để sắp xếp những người này lại là một vấn đề lớn.
Ăn, uống, chỉ là những thứ cơ bản nhất.
Còn phải có quần áo mặc, nhà ở, an bài lao động.
Đã cứu thì không thể bỏ mặc.
Mấu chốt là tài nguyên của bọn hắn đều là dành cho tu sĩ, thật sự không có đồ dùng thích hợp cho người phàm.
Điều này dẫn đến một vấn đề.
Ví dụ như lương thực.
Lương thực cần thời gian để trưởng thành.
Mà trong hạt châu bí cảnh, cũng không có quá nhiều lương thực dự trữ. Chỉ sau khi chia cho ba mươi tỷ nhân khẩu, cũng chỉ đủ dùng trong vài ngày.
Nếu vài ngày sau không có lương thực bổ sung, những người phàm tục này sẽ chết đói.
Vương Bạt cau mày, vừa viết từng chuỗi số lên giấy:
“Việc cấp bách là phải giải quyết vấn đề lương thực. Mặc dù đã để những phàm nhân này bắt đầu trồng trọt trong bí cảnh, cũng cố ý mời tu sĩ đến hành vân bố vũ, dẫn ánh sáng mặt trời, tăng nhanh tốc độ trưởng thành của lương thực, nhưng vẫn cần hai tháng nữa mới thu hoạch được…”
“Một thạch lương thực đủ cho một người trưởng thành ăn khoảng sáu mươi ngày. Ba mươi tỷ nhân khẩu, tính cả già trẻ, nói cách khác, muốn cầm cự trong hai tháng này, cần hai, ba mươi tỷ thạch lương thực.”
“Ngoài ra, muốn nấu chín số lương thực này, cũng cần rất nhiều củi…”
Càng tính càng thấy đau đầu.
“Khó trách Tống sư thúc vội vã muốn đi như vậy, hóa ra vấn đề này cũng làm ông ấy đau đầu.”
Vương Bạt bất đắc dĩ lắc đầu.
Tu sĩ tự nhiên có cách để người ta hai tháng không cần ăn một hạt cơm, ví dụ như Tích Cốc Đan.
Nhưng cho dù là Vạn Tượng Tông, cũng không thể lập tức lấy ra ba mươi tỷ viên Tích Cốc Đan.
Hơn nữa, cho dù có thể lấy ra, cũng không thể thật sự cho phàm nhân dùng.
Đôi khi không thể không thừa nhận, dù ai cũng nói phàm nhân rất quan trọng.
Nhưng khi đụng đến việc sử dụng tài nguyên, tu sĩ vẫn nghiễm nhiên ở vị trí ưu tiên.
Trong lòng không khỏi nhớ lại cảnh mua sắm thóc gạo ở Đông Thánh Tông ngày xưa.