Đó là nơi mà Vương Bạt khó lòng với tới.
Dù hâm mộ, Vương Bạt vẫn giữ thái độ bình thản, không hề đa nghi.
Người với người vốn dĩ khác biệt, không phải ai cũng thích hoặc giỏi đấu pháp.
Thậm chí cùng một người, ở những giai đoạn khác nhau, suy nghĩ cũng khác.
Vậy nên thay vì ngưỡng mộ người khác, chi bằng từng bước đi tốt con đường của mình, chắc chắn sẽ có ngày gặt hái thành quả.
Đó là ý nghĩ thường trực trong lòng hắn.
Thấy Vương Bạt, Diêu Vô Địch có phần bất ngờ:
"Hôm nay rảnh rỗi tìm ta vậy?"
"Đống đồ Địa Vật Điện đã dọn dẹp xong xuôi?"
Vương Bạt cười đáp:
“Vẫn còn vài thứ chưa rõ lắm, phải xem lại đã, còn lại thì ổn cả."
"Chưa rõ lắm?"
Diêu Vô Địch nhíu mày, rồi chợt lộ vẻ hiểu rõ, hài lòng nói:
"Tống Đông Dương xem ra cũng hiểu chuyện, không uổng công năm xưa ta hay đánh nó."
Vương Bạt nghe vậy, dở khóc dở cười, vội vàng trình bày ý định:
"Sư phụ, con muốn nhờ ngài xem qua tình hình tu luyện của con."
"Tu luyện?"
Nghe vậy, Diêu Vô Địch nghiêm mặt, cảm nhận khí tức trên người Vương Bạt, gật gù, liếc nhìn xung quanh, rồi trực tiếp dùng Vạn Pháp Mẫu Khí bao phủ lấy Vương Bạt:
"Đi! Tìm chỗ thích hợp xem xét!"
Nói rồi, trong nháy mắt, ông dẫn Vương Bạt biến mất.
Chỉ hơn mười hơi thở sau.
Diêu Vô Địch lại xuất hiện ở Đông Thánh Tông cũ.
Tâm niệm vừa động.
Vạn Pháp Mẫu Khí màu huyền hoàng lan tỏa, Vương Bạt hiện thân.
"Lần trước chưa kịp nói chuyện tử tế về tu hành thì bị việc vặt cắt ngang, lần này phải tính toán cẩn thận cho con."
Diêu Võ Địch thành tâm nói.
"Đệ tử cũng có ý đó."
Vương Bạt vội đáp.
Thần thức vô thức đảo qua bốn phía.
Hắn khựng lại.
Đông Thánh Tông xưa kia giờ đã cỏ dại mọc um tùm, chắng khác gì chốn hoang sơn đã lĩnh.
Phường thị ngoại môn phồn hoa ngày nào đến mảnh gạch vỡ cũng chẳng còn.
Khu vực trung tâm tông môn, tuy núi non vẫn vậy, nhưng nhiều cung điện đã hoang phế, đổ nát vì mất đi pháp lực bảo vệ.
Điều khiến Vương Bạt chú ý nhất là, nơi từng giam giữ nguyên thần Thần thú Phiên Minh màu tím, giờ trống rỗng, không còn gì.
Nghe sư thúc Đường Tịch nói, nguyên thần Phiên Minh đã được giáo chủ Thiên Môn Giáo năm xưa thả đi, nên để bù vào, ông ta ném luôn vị giáo chủ Thiên Môn Giáo kia vào đó thay thế Phiên Minh.
Có lẽ do bị cấm chế, Vương Bạt không nhìn thấy được.
"Tiếc là không biết nguyên thần Phiên Minh kia đi đâu rồi..."
Nhắc đến Phiên Minh, hắn lại nhớ đến con hắc kê "Bính Nhất" bị dụ dỗ cướp đi.
Hơi tiếc nuối.
Dù sao hắn cũng có chút tình cảm với con hắc kê này.
Khi giao chiến với tu sĩ Hương Hỏa Đạo Trịnh Nguyên Hóa, nếu không có Bính Nhất đại phát thần uy, nuốt lấy con âm quỷ tam giai của đối phương, tính mạng hắn e là khó bảo toàn.
Chỉ tiếc bị cuốn vào cùng Phiên Minh, chắc hẳn là lành ít dữ nhiều.
Những ý niệm này nghe phức tạp, nhưng chỉ thoáng qua trong đầu.
Rất nhanh, hắn bị lời của Diêu Vô Địch thu hút.
"Ngươi lấy ngũ hành nhập Kim Đan, nội tình không tệ, nhưng so với việc tu luyện các bản chất khác từ Trúc Cơ, độ khó sẽ cao hơn nhiều. Thẳng thắn mà nói, nếu ta là ngươi, e là khó mà kiêm tu được nhiều."
"Đây không chỉ là thử thách về tài nguyên, mà còn là nghị lực, ngộ tính, thiên phú."
Vương Bạt nghiêm túc lắng nghe, không hề coi thường lời Diêu Vô Địch.
Thực tế, hắn đã cảm nhận được độ khó.
"Định Phong Huyền Sát" có được đã lâu, nhưng hắn vẫn chưa thể dung nhập Lục Ngự vào kim đan.
Đây quả thật không liên quan đến tài nguyên, mà là những yếu tố khác.
"Vậy nên, ta khuyên ngươi, sau khi dung nhập được Phong, Lôi, nhục thân đạo đã tu luyện, thì không nên dung nhập thêm bản chất mới. Thực tế, chỉ những thứ này thôi cũng đủ để ngươi tung hoành cùng giai rồi, tiếp tục dung nhập công pháp mới, trừ phi số lượng gần bằng ta, bằng không chẳng có ý nghĩa gì, mà còn làm chậm trễ tiến độ tu
Diêu Vô Địch chân thành nói.
Nghe vậy, lòng Vương Bạt chùng xuống.
Nhưng hắn không thất vọng, mà hỏi Diêu Vô Địch:
"Sư phụ, năm xưa ngài tu luyện nhiều công pháp như vậy, sư tổ người nói gì?"
"Sư tổ à?”
Diêu Vô Địch ngẩn người, hồi tưởng về bóng hình mơ hồ đã in sâu trong trí nhớ.
Nét mặt ông trở nên dịu dàng.
"Hồi ta còn ở Trúc Cơ, dung nhập đến mười mấy loại công pháp, ông ấy suýt chút nữa nổi trận lôi đình, bảo ta dù thiên tư cao, nhưng cũng quá mơ mộng viển vông..."
Ông chợt khựng lại, quay sang nhìn Vương Bạt, rồi bật cười:
"Được lắm, thằng nhóc này cố tình khích ta phải không!"
Vương Bạt nghiêm mặt: "Sao con dám."
"Xạo!"
Diêu Vô Địch mắng yêu, nhưng không giận thật, chỉ cảm khái:
"Hồi còn làm đồ đệ, ta chẳng hiểu lòng sư phụ, giờ làm sư phụ rồi, lại không nỡ để con đi sai đường... Nhưng ta tin con không phải kẻ mơ mộng, chọn thế nào, còn tùy thuộc vào con."
Vương Bạt trầm ngâm, rồi hỏi:
"Không biết bây giờ sư phụ đã dung nhập những bản chất nào?"
"Muốn tham khảo à?"
Diêu Vô Địch cười, không giấu diếm, kể ra từng cái:
"Ta khởi đầu với ngũ hành, sau đó ở Trúc Cơ, học Phong, Lôi, Tinh Thần, Thuần Dương, Thần Hồn, đến Kim Đan, lại học Băng, Nhục Thân, Thần Văn. Lên Nguyên Anh, ta thấy Thần Thể Phong «Đại Nhật Thần Thể» không hợp, nên bỏ, lấy Thần Văn nhập nhục thân, tự thành "Thần Văn Thể"."
“Nền tảng Vạn Pháp Mạch của ta cơ bản hoàn thành ở Trúc Cơ, đến Kim Đan thực tế dung nhập không nhiều, thời gian ta bỏ ra chủ yếu là để năm vững những công pháp đã có."
"Bỏ Đại Nhật Thần Thể, tự thành "Thần Văn Thể"?"
Vương Bạt kinh ngạc.
"Tu luyện Đại Nhật Thần Thể tốn quá nhiều thời gian, hoặc phải như... Quan Ngạo, trời sinh thể chất đặc thù, độ tương thích cao, mới có thể tiến nhanh."
Diêu Vô Địch giải thích.
Vương Bạt giật mình, rồi tò mò hỏi: "Tinh Thần chắc là từ Tống sư thúc của Tinh Đấu Phong, còn Thần Văn là gì? Băng đạo, con chưa thấy ai đạt Hóa Thần trong tông."
Diêu Vô Địch giải thích ngay:
"Thần Văn là một loại tồn tại đặc thù giữa đất trời. Con vẽ phù lục chưa? Dù chưa vẽ, chắc cũng bóp pháp quyết rồi chứ? Ký hiệu, động tác đặc thù, thường phù hợp với năng lượng đặc thù của thiên địa, hoặc ngoài thiên địa, tạo ra hiệu quả đặc biệt."
"Vậy nên Thần Văn còn gọi là Thần Văn Nghi Pháp, là tổng hợp của trận pháp, phù lục, các loại nghi thức, chú thuật..."
"Vì những Thần Văn Nghi Pháp này quá cao thâm, nên ít người dùng nó để đấu pháp, mà chủ yếu dùng trong trận pháp, phù lục."
“Ta dung nhập bản chất các công pháp vào Thần Văn, rồi đưa Thần Văn vào nhục thân, khiến vạn pháp bất xâm."
"Đó là diệu dụng của Thần Văn."
"Bản chất này không phải cứ học công pháp là có được, mà phải quan sát, tổng kết, cảm ngộ liên tục. Con có thể bắt đầu học từ trận pháp, phù lục."
"Sư phụ am hiểu cả trận pháp và phù lục?"
Vương Bạt bất ngờ.
Diêu Vô Địch ho khan:
"Không phải, ta đấu pháp nhiều, thấy nhiều loại pháp quyết, nên có cảm ngộ thôi."
"Thần Văn Nghi Pháp không dễ kiếm, nhưng Thuần Dương và Băng thì đơn giản. Thuần Dương có một mạch trong tông truyền thừa, còn có cả bản chất "Thuần Âm" nữa."
"Băng thì con phải đến Bắc Hải Châu."
"Bắc Hải Châu?"
Vương Bạt kinh ngạc, nhưng ngạc nhiên hơn là câu trước của sư phụ.
"Thuần Dương và Thuần Âm cùng một mạch? Mạch nào vậy?"
Diêu Vô Địch sắc mặt phức tạp:
"Khụ... Hợp Hoan Phong."
Vương Bạt sững người, tưởng mình nghe nhầm.
“Hợp Hoan Phong? Chăng phải là."
"Con không nghe nhầm. Công pháp Hợp Hoan Phong có thể điều hòa Âm Dương, vừa tách ra Thuần Dương Thuần Âm, vừa dung hợp thành "Âm Dương"."
Vương Bạt càng nghi hoặc:
"Vậy sao ngài chỉ dung nhập Thuần Dương?"
Diêu Vô Địch ho khan, không đáp, chỉ nói:
"Con đi học sẽ biết.”
Vương Bạt đầy nghi hoặc.
Nhưng lòng cũng bớt hoang mang.
Nghĩ ngợi, hắn lấy một lệnh bài cổ từ pháp khí trữ đồ, đưa cho Diêu Vô Địch.
Diêu Vô Địch tùy ý nhận lấy, hỏi: "Đây là gì?"
Vương Bạt không giấu diếm:
"Đây là công pháp "Nguyên Từ", con muốn mời sư phụ xem giúp, công pháp này có vấn đề gì không, Nguyên Từ chi đạo có phải là một bản chất khác không?"
"Nguyên Từ chi đạo?"
Diêu Vô Địch khẽ giật mình, vội rót Vạn Pháp Mẫu Khí vào.
Lệnh bài sáng lên, từng dòng chữ nhanh chóng hiện ra.
Diêu Võ Địch đọc lướt qua, rồi nhanh chóng suy tư.
Một lúc sau, ông trịnh trọng gật đầu:
"Con đúng là nhặt được bảo rồi!"
Vương Bạt thở phào.
Hắn lo công pháp của Dư Trần ở Trung Thắng Châu có vấn đề, nên chưa dám luyện, chờ sư phụ xem qua đã.
Hắn lấy một tờ giấy vàng đã gấp nát, đưa cho Diêu Vô Địch.
Diêu Vô Địch liếc qua tờ giấy, ban đầu không để ý, nhưng xem xong thì giật mình:
"Đây... Đây là hương hỏa thành thần đạo?"
"Công pháp của người thần chủ Vạn Thần Quốc đã vong hơn trăm năm trước?"