Đơn thuốc linh thực mới luôn có sức hấp dẫn vô cùng lớn đối với mỗi tu sĩ trong Linh Thực Bộ.
Ai cũng biết chỉ cần cống hiến cho tông môn, sẽ thu được không ít công huân.
Việc có thể sản xuất hàng loạt hay không, với mọi người mà nói, lại không quá quan trọng, cùng lắm thì tông môn ban thưởng ít công huân đi.
Nhưng dù vậy, đó vẫn là một khoản thu nhập không nhỏ.
Nghe Vương Bạt nói, các chấp sự nhìn chằm chằm, đảo mắt qua vài đầu linh thú kỳ dị bên cạnh hắn, bầu không khí trở nên tế nhị ngay lập tức.
Đúng lúc này, một chấp sự vốn còn do dự, bèn ho khan một tiếng:
“Vương bộ trưởng, tại hạ có chút tâm đắc trong việc xử lý linh thú…”
Vương Bạt tươi cười:
“Lão Liêu à? Ha ha, vừa hay, ta lại không quá am hiểu mấy việc này… Đến giúp ta một tay, xem xử lý dịch thế nào… Không làm không công đâu, nếu thực sự ra đơn thuốc, ta nhường cho huynh vị trí đồng tác giả.”
“Đồng tác giả?”
Chấp sự kia hơi nghi hoặc.
Vương Bạt cười ha hả:
“Đúng vậy, một đơn thuốc linh thực, tất yếu có xử lý dịch phối trộn, thủ pháp luyện chế, hỏa hầu phối hợp… Nếu thực sự làm ra đơn thuốc mới, ta đương nhiên là tác giả thứ nhất, còn huynh làm xử lý dịch, thì là tác giả thứ hai. Đến lúc đó công huân chia xuống, chúng ta chia theo cống hiến, ta ít nhất phải bảy thành, dù sao linh thú là ta mang về.”
“Còn có thể như vậy ư?!”
Mắt chấp sự kia sáng lên.
Hắn vốn không mong nhiều, chỉ định hỗ trợ, dù sao Vương bộ trưởng mới nhậm chức, rủnh đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, cũng coi như hòa hoãn quan hệ, kết thiện duyên.
Nói cho cùng, phó bộ vị trí dù Vương Bạt không lên, cũng chẳng đến lượt hắn.
Bởi vậy, trong lòng hắn không xoắn xuýt bằng mấy vị chấp sự có khả năng lớn nhất kia.
Ai ngờ lại gặp chuyện tốt thế này.
Và hắn lập tức phản ứng lại.
“Vị phó bộ trưởng này muốn mua xương ngựa giá ngàn vàng đây mà.”
Dù nhận ra điều đó, hắn cũng không hề chần chừ.
Làm xương ngựa có gì không tốt?
Đây là công huân đưa tận cửa!
Không chút do dự, hắn tiến lên xử lý thi thể Ma Lợi.
Để biểu hiện, hắn còn cố ý phô điễn, múa linh đao như ảo thuật.
“Lão Liêu này… giỏi leo cao thật!”
Các chấp sự kín đáo trao đổi ánh mắt, dù miệng nói vậy, không ít người cũng đã rục rịch.
Mọi người đều biết chuyện Thôi Đại Khí, hiểu rõ đơn thuốc linh thực đại diện cho công huân thế nào. Một đơn thuốc linh thực tam giai, ít nhất cũng vài ngàn điểm công huân, dù chỉ được ba thành, cũng bằng mấy năm, thậm chí vài chục năm làm nhiệm vụ cộng lại.
Đúng lúc này, Khổng Hào không nhịn được, gượng cười, mang vẻ xu nịnh:
“Vương bộ trưởng. Khụ, nghe ý ngài, nếu chúng tôi cũng giúp, có thể có tác giả thứ ba, thứ tư không??”
Một đêm trôi qua, tâm trạng hắn coi như đã khá hơn.
Hắn biết Vương Bạt lên phó bộ đã là chuyện ván đã đóng thuyền, xoắn xuýt cũng vô ích.
Giờ nghe Vương Bạt nói ý tưởng mới lạ này, hắn lập tức hứng thú.
So với công huân, hắn quan tâm việc được ghi tên trên đơn thuốc linh thực hơn.
Dù sao hắn có một cửa hàng linh thực, thu nhập hơn các chấp sự khác.
Nếu được ghi tên trên đơn thuốc linh thực mới, đó là chứng minh bản lĩnh của hắn, chắc chắn giúp ích cho việc kinh doanh.
Nghe Khổng Hào hỏi, không ít người lẳng lặng dựng tai nghe.
Thấy Khổng Hào phối hợp vậy, Vương Bạt tất nhiên không từ chối, cười nói:
“Ba người, bốn người đều được, miễn là mọi người không ý kiến. Tất nhiên, tối đa sáu người, nhiều quá thì hơi vô lý, dù sao khâu chế tác linh thực cũng chỉ có mấy công đoạn.”
“Vậy thì tốt, ha ha, vậy thì tốt.”
Mắt Khổng Hào sáng lên, xắn tay áo: “Tiểu Liêu, để ta phụ một tay.”
Vương Bạt đưa tay ngăn Khổng Hào, sắc mặt hơi trầm xuống, lắc đầu:
“Cái đó thì không được.”
Khổng Hào khựng lại, mặt cứng đờ.
Các chấp sự cũng khẽ biến sắc.
Không khí im lặng, ngưng trọng.
Đúng lúc này.
Vương Bạt đột nhiên cười tươi, chỉ vào một thi thể linh thú khác:
“Lão Khổng kỹ nghệ tốt vậy, hay là giúp ta xử lý cái này đi?”
Khổng Hào như bừng tỉnh, mừng rỡ:
“Đa tạ Vương bộ trưởng!”
“Khách sáo gì chứ, ta mới đến, còn được lão Khổng giúp đỡ sắp xếp công việc.”
Vương Bạt cười ngăn Khổng Hào.
Thấy Khổng Hào, một chấp sự uy tín lâu năm trong Linh Thực Bộ, cũng đã xuýt xoa Vương bộ trưởng, các chấp sự khác không khỏi nhìn nhau, rất nhanh có thêm vài người chủ động tham gia.
Băng đã tan thì sẽ nhanh chóng hóa thành nước.
Chẳng bao lâu, trừ mấy người còn ngại, xung quanh Vương Bạt đã đầy người.
Mười mấy con linh thú hắn mang ra đều bị xẻ thịt gần hết.
Vẫn còn nhiều người không được chia việc.
Vương Bạt không vội, đảo mắt qua mấy chấp sự còn giữ mặt mũi, rồi cười nói:
“Mọi người chưa giúp được thì đừng lo, ha ha, ta còn nhiều nhục thân linh thú, ta đang sửa soạn lại, chắc đủ làm mười mấy đơn thuốc. Chờ chỉnh lý xong, ta lại nhờ mọi người giúp, đến lúc đó đừng ai từ chối nhé.”
“Đâu có đâu có, bộ trưởng khách khí, ngài cứ nói một tiếng, chúng tôi nhất định đến!”
Các chấp sự tươi cười đáp.
Khác hẳn lúc trước.
Ai nấy đều không ngốc, kỹ nghệ luyện chế linh thực của Vương Bạt không ai dám nghi ngờ, chuyện phối chế xử lý dịch, Vương Bạt thực sự không am hiểu ư?
Chắc gì.
Chắc chỉ là tạo cớ cho mọi người xuống thang thôi.
Hạ mình như vậy, Vương bộ trưởng coi như đã nể mặt lắm rồi.
Mọi người bớt khó chịu đi nhiều.
Dù sao nói cho cùng, phó bộ chỉ có một, trừ số ít người, họ thực sự không có cơ hội.
Lại được cho lợi lộc, hơn nữa xem ra Vương bộ trưởng có nhiều tài nguyên, vậy mà còn làm bộ làm tịch thì thật không biết điều.
Thấy tốt thì nên nhận mới là khôn ngoan nhất.
Đúng lúc này, Hà Tửu Quỷ vừa từ ngoài vào, thấy Vương Bạt được một đám chấp sự vây quanh, bầu không khí hòa thuận, trong mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên.
Do dự một lát, hắn vẫn còn khó chịu nói:
“Vương, Vương phó bộ trưởng, Lão Thôi gọi cậu đến.”
Trong đám người, Vương Bạt nghe thấy thì vội gật đầu.
Nhìn quanh, các chấp sự vây quanh hắn cũng lập tức thức thời tản ra.