Trường Sinh Bắt Đầu Từ Tạp Dịch Nuôi Gà

Lượt đọc: 176185 | 23 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1997
Hiện thân (1)

❊ ❊ ❊

“Chư vị còn chờ đợi gì nữa?”

Các La Hán không khỏi kinh ngạc, lập tức vội vàng tản ra, nhanh chóng kết trận.

Ngay sau đó, từ trong lỗ thủng, năm vị Bồ Tát cùng vô số La Hán Hành Giả nối tiếp nhau tiến vào. Thấy Vương Bạt, không ai dám lơ là, năm vị Bồ Tát liền lập tức tế ra đạo bảo, thi triển Phật pháp.

Bên ngoài lỗ thủng, càng có vô số tăng nhân đang không ngừng chạy đến!

Nhìn cảnh tượng tăng nhân trùng điệp, ngay cả Vương Bạt cũng không khỏi cảm khái một tiếng.

"Vô Thượng Chân Phật, thật đúng là gia nghiệp đồ sội”

Phía dưới, các tu sĩ Vạn Tượng Tông trong lồng ánh sáng, thấy cảnh này, tuy lòng xiết chặt, nhưng không ai lên tiếng, đều chăm chú nhìn lên trời cao, không dám bỏ lỡ một khoảnh khắc nào.

Lão giả khô gầy cũng im lặng, dù trong lòng vẫn còn chút lo lắng, nhưng đã chắc chắn Vương Bạt phần lớn không gặp nguy hiểm. Vấn đề duy nhất là tăng nhân kéo đến không ngừng, Vương Bạt sớm muộn gì cũng kiệt sức...

Mải suy nghĩ, ánh mắt lão chợt ngưng lại.

Chỉ thấy lúc này, từ tay áo Vương Bạt bay ra một con thú, mặt người thân rắn, vừa xuất hiện, đôi mắt đỏ ngầu đã lặng lẽ nhắm nghiền!

Khoảnh khắc tiếp theo, lão giả khô gầy chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại!

Trước mắt như thể có một vực sâu thăm thẳm, bóng tối vô tận nuốt chửng mọi ánh sáng, cảm giác, âm thanh...

"Chuyện gì xảy ra!?"

Lão giả khô gầy vừa kinh sợ vừa nghi hoặc, lại phát hiện ngay cả giọng nói của mình cũng trở nên mơ hồ, xa xăm.

Cảm giác mất mát hiếm hoi này khiến lão không khỏi bất an.

Chỉ vài nhịp thở ngắn ngủi, nhưng dường như đã trải qua vô vàn năm tháng.

Đến khi trời đất bỗng bừng sáng.

Lão giả khô gầy vội vàng ngước nhìn lên trời.

Chỉ thấy mây trắng trên bầu trời tụ rồi tan, tan rồi lại tụ.

Nhưng tuyệt nhiên không còn bóng dáng tăng nhân ô ương ương vừa rồi. Chỉ có một thân ảnh áo xanh không biết từ lúc nào đã đứng ở nơi hư tổn trên bầu trời, nhìn ra ngoài giới, cất giọng xa xăm:

“Không biết còn vị cao tăng đại đức nào muốn đến? Tại hạ xin quét đọn giường chiếu chờ đón.”

Các tu sĩ không nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, chỉ nghe được bên ngoài giới dường như lập tức trở nên yên tĩnh.

Nhìn bóng lưng kia, tuy không có gì khác lạ, nhưng lại khiến lòng mọi người dâng lên một niềm hy vọng.

Có lẽ... lần đại kiếp nạn này, không đến mức không thể ngăn cản như họ tưởng tượng?

Vân Thiên đạo tràng.

Nhìn thân ảnh áo xanh một mình trấn thủ trước lỗ thủng giới mô, các tu sĩ trước màn nước đều nghẹn họng trân trối, khoảnh khắc này hiếm hoi yên tĩnh.

Thiếu niên áo tím càng không khỏi lộ vẻ phức tạp, từ tận đáy lòng khen ngợi:

"Thật là một đạo nhân giỏi! Thiên Quân tiền bối nhìn trúng người này, quả nhiên không phải không có lý do, tài trí, khí phách đều là nhất đẳng... Đáng tiếc nhân vật như vậy, lại không phải môn nhân Vân Thiên Tông ta."

Hắn cố ý dung túng tăng chúng Vô Thượng Chân Phật nhập giới, dù Thái Nhất Chân Nhân một mình trấn thủ một chỗ giới phá, cản trở được một ít tăng nhân tiến vào, nhưng về đại cục cũng không đáng kể.

Nếu có thể thừa cơ chặt đứt một vài nanh vuốt của Vô Thượng Chân Phật, hắn cũng vui lòng thấy.

Thắng bại trong trận đại chiến này, dù không nằm ở những Bồ Tát, La Hán này, nhưng những tăng nhân này vẫn là một phần quan trọng cấu thành đại thế.

Giống như sóng lớn trong biển, mỗi giọt nước tuy nhỏ bé, nhưng khi tụ lại, lại là sức người không thể chống đỡ.

Đó là lý do hắn không chọn ngăn địch ở ngoài giới môn.

Chỉ vì không thể ngăn được, cũng không cách nào cản.

Ngược lại sẽ phân tán những quân bài vốn đã ít ỏi của họ.

Điều duy nhất họ có thể làm, là chờ đợi cơn sóng lớn này suy yếu, khi gió yên biển lặng, mới là thời điểm phản công.

Trong quá trình đó, mỗi lần va chạm đều là hao mòn sức mạnh của cơn sóng.

Và không nghi ngờ gì, Thái Nhất Chân Nhân là tảng đá nổi bật nhất, mặc cho bọt nước vỗ về, vẫn sừng sững bất động, ngược lại làm hao mòn không ít lực lượng.

"Xem như một niềm vui bất ngờ... Bất quá, thời cơ vẫn chưa đến."

Thiếu niên áo tím khẽ nheo mắt, nhìn xuyên qua những màn nước, nhìn ra bên ngoài.

Những tăng nhân từ trong tòa Phật kia bay ra, dường như vô tận.

Những lời đồn đại về hơn mười vị Bồ Tát bên ngoài giới, cũng giống như chuyện tiếu lâm. Ít nhất vào giờ phút này, số lượng Bồ Tát đã nhập giới đã gần bằng con số đó.

Với số lượng này, Vân Thiên Giới khó lòng bì kịp.

Đối mặt với sự tồn tại khổng lồ như vậy, không ai dám coi thường.

Hắn thân là Tông chủ Vân Thiên Tông, càng tận mắt chứng kiến hai người hàng xóm tiêu vong, sao dám chủ quan?

"Bốn vị Đại Bồ Tát đã nhập hai, Tây Phương Đại Bồ Tát tọa trấn nơi khác, chỉ còn thiếu một vị Bắc Phương Đại Bồ Tát. Bên trong Vô Thượng Chân Phật, còn có những tồn tại có thể sánh ngang Đại Bồ Tát sao?”

Hắn nhìn chằm chằm vào tòa Phật kia, trong lòng đã ẩn ẩn xác định câu trả lời.

Đại Bồ Tát, ước chừng tương đương với tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ, nhưng lại gần với trạng thái Độ Kiếp viên mãn, mạnh hơn tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ bình thường không ít.

Trong Vân Thiên Giới, tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ, trừ hắn ra, còn có một vị, trước đó đến trợ giúp, tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ, cũng có hai vị.

Ngay cả họ còn dễ dàng tìm ra bốn vị, Vô Thượng Chân Phật sở hữu nhiều Bồ Tát như vậy, không thể chỉ có bốn vị Đại Bồ Tát này.

Cho nên hắn chắc chắn, Võ Thượng Chân Phật nhất định còn có rất nhiều chuẩn bị chưa tưng ra.

Một trong số đó, chính là Đại Bồ Tát.

Uy hiếp từ Đại Bồ Tát lớn hơn nhiều so với Bồ Tát thông thường.

Chỉ vì dù chỉ hơn một bậc, nhưng sự chênh lệch đó thể hiện ở quy tắc, chính là sự áp chế tuyệt đối.

Quân không thấy Thái Nhất Chân Nhân có thể nói là rồng phượng trong loài người, nhưng trước mặt Đại Bồ Tát, cũng bị áp chế, chỉ có thể trốn tránh, không có chút sức phản kháng.

Hắn và Đại Bồ Tát cùng một cảnh giới, trong lòng tất nhiên hiểu rõ, dù chỉ khác nhau một giai, nhưng sự tích lũy chênh lệch, thực lực khác biệt lại rất lớn, khó mà diễn tả.

Trong tình huống song phương không có Đại Thừa, Đại Bồ Tát và Độ Kiếp viên mãn, dù thân hãm trong vòng vây của Bồ Tát, cũng có cơ hội lớn thoát thân, chỉ cần một kích trốn xa, tu sĩ có tu vi cảnh giới thấp hơn hoàn toàn không có cách nào.

"Chỉ có ép ra những Đại Bồ Tát ẩn giấu kia... Vị Thiên Thương Phật Chủ kia, chỉ sợ mới có thể hiện thân."

Thiếu niên áo tím nhìn chằm chằm vào những biến động bên ngoài, trong lòng nghiêm túc.

Nghĩ đến vị Thiên Thương Phật Chủ kia, trong lòng hắn lại hiện lên một mảnh mờ mịt.

Ánh mắt lại đảo qua bốn phía bên ngoài giới:

"Hắn sẽ ở đâu?"

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »