Ân Bồng Lai dặn dò thêm:
"Vậy đạo hữu ra ngoài du ngoạn một chuyến cũng tốt. Chỉ là bên ngoài không được an ổn lắm, Vô Thượng Chân Phật chuẩn bị bao nhiêu năm nay, không biết chừng nào sẽ làm lớn chuyện. Đạo hữu ngàn vạn lần nhớ kỹ sớm quay về, tránh đụng phải đám ác tăng kia."
Cảm nhận được tấm chân tình của Ân Bồng Lai, Vương Bạt nghiêm mặt đứng lên, khẽ gật đầu.
Ân Bồng Lai liếc nhìn động phủ, cau mày nói:
"Động phủ nơi này cằn cỗi quá, không xứng với đạo hữu. Ta sẽ cho người đổi một cái rộng rãi hơn."
Vương Bạt vội ngăn lại:
"Không cần đâu, ở đây ta quen rồi, đổi chỗ khác không thích ứng."
Ân Bồng Lai nghe vậy đành thôi, ngẫm nghĩ rồi nói:
"Khi nào đạo hữu đi, ghé chỗ Ân Phú lấy chút đan dược, đạo bảo mà dùng. Đi xa mang nhiều đồ phòng thân cũng tốt. À phải rồi, cả bản đồ các nơi nữa, tránh đi lạc đường."
Vương Bạt nghe vậy lại từ chối.
Đến khi nghe "bản đồ của Ân Thị kỹ càng hơn nhiều so với trên thị trường" mới gật đầu đồng ý.
Hàn huyên thêm vài câu, Ân Bồng Lai vội vã cáo từ.
Nhìn theo bóng lưng đối phương khuất dần, Vương Bạt trầm ngâm thu hồi ánh mắt.
Chợt cảm thấy có gì đó, hắn quay đầu nhìn về phía xa, nơi cửa một động phủ có bóng người đang lén lút dòm ngó, rồi xoay người trở vào động phủ.
Cửa động phủ đóng lại.
Xa xa, Điêu Thiếu Bình vội vàng rụt người vào trong, cửa động phủ cũng lập tức đóng sầm.
Bốn phía tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tim hắn đập thình thịch.
Trong mắt vẫn còn mang theo vẻ kinh hoàng:
"Cửu Tổ... Cửu Tổ đích thân tới cửa!"
"Khó trách Ân Đại tiên sinh cảnh cáo ta, may mà sau đó mình không mạo phạm người này nữa..."
Trong lòng đần bình tĩnh trở lại, nghĩ đến những tính toán nhỏ nhặt của mình, hắn chợt thấy buồn cười, lại thấy nhạt nhẽo vô vị.
"Thôi, những thứ khác đều là hư ảo, cứ tu hành cho tốt đã."
Khẽ thở dài, hắn đi vào sâu trong động phủ.
.....
Cùng lúc đó.
Trong động phủ trống không, Vương Bạt suy ngẫm một hồi, cuối cùng vẫn quyết định.
"Chương Thi Chi Khư không chấp nhận mình."
"Vô Thượng Chân Phật không biết chừng nào sẽ tấn công Vân Thiên Giới. Nếu thật sự chờ tin từ Ân Thị, e là không kịp mất. Thời gian không chờ đợi mình, tốt hơn hết là nhanh chóng bước vào Độ Kiếp Cảnh cho thỏa đáng."
Chương Thi Chi Khư không phải là con đường duy nhất, chỉ là một lựa chọn khác, và hắn vẫn còn do dự.
Nhưng sau khi cân nhắc, hắn rốt cuộc hạ quyết tâm.
"Liều tin Mãn đạo nhân một lần."
Hơi do dự, hắn lập tức thả Đặng Ứng Giác và Đào Bệnh Kỷ ra.
"Ta đi du ngoạn một chuyến, chắc không lâu sẽ về. Các ngươi ở đây tu hành cho tốt, cần gì cứ nói với người của Ân Thị, ta đã dặn dò họ rồi."
"Vâng."
Đặng Ứng Giác và Đào Bệnh Kỷ vội vàng đáp.
Vương Bạt chỉ điểm thêm vài điều rồi rời khỏi động phủ.
Thần niệm khẽ động, hắn tìm đến chỗ Ân Phú, xin bản đồ Giới Hải xung quanh, và báo cho đối phương biết sự tồn tại của Đặng Ứng Giác và Đào Bệnh Kỷ trong động phủ.
Đây cũng là mượn lời Ân Phú để báo với Ân Thị rằng hắn sẽ không rời đi ngay.
Hắn đoán được phần nào ý nghĩ và lo lắng của Ân Thị. Dù tuyệt đối không thể ở lại đây phục vụ cho Ân Thị, nhưng nơi này chưa chắc không phải là một đường lui.
Nếu Vân Thiên Giới không được, ít nhất hắn vẫn còn người quen ở đây, không đến nỗi không có đường đi.
Làm việc gì cũng phải có hai đường dự phòng.
Vậy nên hắn không bận tâm đến những suy nghĩ của Ân Thị về mình, dù sao lợi dụng lẫn nhau vốn là chuyện thường tình.
Bất quá, vì không thể đột phá trong Chương Thi Chi Khư, hắn không thể hoàn toàn đặt hy vọng vào nơi này.
Ngay sau đó, dưới sự tiễn đưa của Ân Phú, hắn rời khỏi Ân Khư Đạo Tràng.
"Thái Nhất tiên sinh cứ yên tâm, nếu có ai lấy danh nghĩa "Nguyên Thủy Ma Tông" tìm đến, tại hạ nhất định báo cho tiên sinh ngay."
Ân Phú cung kính nói.
Vương Bạt khẽ gật đầu:
"Vậy làm phiền ngươi."
Nói rồi, thân ảnh hắn biến mất không một tiếng động trước mặt Ân Phú.
Khoảng nửa nén nhang sau.
Một đạo lưu quang màu xanh bỗng nhiên từ một khe núi sâu không lường được vụt ra.
Đang định bay đi, lại như cảm ứng được điều gì, nó đột ngột dừng lại phía trên khe núi.
Lưu quang tan đi, một thân ảnh mặc thanh bào hiện ra, quan sát Hỗn Độn Nguyên Chất đang trào lên từ đáy khe núi, khẽ nhíu mày:
"Là ảo giác sao?"
"Sao ta cảm giác vừa mới ra ngoài, nơi này lại sinh động hơn một chút?"
Hắn nghỉ ngờ đánh giá vùng đất màu lam xám, gồ ghề, rộng lớn. Lờ mờ thấy hình dáng miệng, mũi, mắt, tai, như một gương mặt biến dạng.
Nhưng ngoài ra, không thể nhìn ra gì khác.
Cuối cùng hắn lắc đầu, xoay người hóa thành lưu quang, bay về phía Giới Hải.
Không lâu sau khi hắn đi.
Trên "khuôn mặt" to lớn, biến dạng kia, bề mặt châu lục màu lam xám hai bên "hai mắt" lặng lẽ nhăn lại.
Giống như hai dãy núi hai bên "bờ môi” hơi nhếch lên.
Tựa như... một nụ cười.
......
Giới Hải sâu thẳm, ánh sáng từ vô số giới vực xa xăm tựa như những vì sao dày đặc.
Một đạo lưu quang với tốc độ kinh người lướt qua.
Lưu quang không hề đổi hướng, dường như có một mục tiêu rõ ràng.
Quả nhiên, không bao lâu, đạo lưu quang này dừng lại trên bề mặt một giới vực tàn lụi đang trôi nổi trong hư không.
Lưu quang tan đi, một thân ảnh mặc thanh bào xuất hiện.
Chính là Vương Bạt.
Hắn đảo mắt nhìn quanh.
Giới mô của giới vực này đã mất hết sinh khí, khô héo như một đóa hoa tàn.
Không còn chút sinh cơ nào, không cảm nhận được một sinh linh sống nào.
Ngay cả Thực Giới Giả cũng không hứng thú ở lại đây.
Giới vực này dường như đã bị toàn bộ Giới Hải bỏ rơi.
Chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy từ bề mặt giới mô cuộn tròn, vỡ vụn rằng khi giới vực này diệt vong, hẳn đã xảy ra một trận đại chiến thảm khốc không thể tưởng tượng được.
Kết quả không cần nói nhiều, giới mô tàn tạ này đã nói lên tất cả.
Vương Bạt không có tâm trạng cảm khái.
Giới Hải quá rộng lớn, mỗi một khắc đều có vô số người chết đi, vô số người sinh ra. Giới vực ở trong đó chẳng qua cũng chỉ là một sinh linh lớn hơn mà thôi.
Chính hắn, có lẽ rồi cũng sẽ đi đến con đường này.