Trong màn nước, cục diện trên trận lại một lần nữa biến chuyển.
Đại Phật pháp tướng thấy Vương Bạt kết trận, liền lập tức xông thẳng tới.
Không dám chậm trễ dù chỉ một khắc, mười kiện cực phẩm đạo bảo lượn lờ xung quanh, dưới sự điều khiển của mười vị Bồ Tát, chúng như những ngôi sao băng, giáng xuống trận pháp mười người của Vương Bạt.
Cùng lúc đó, chín vị Độ Kiếp trung kỳ tu sĩ nguyên thần cũng nhập vào nguyên thần của Vương Bạt, tâm thần của chín người trong nháy mắt liên kết, kình lực tùy ý điều động, mười người đạo vực, quy tắc nhanh chóng giao hòa, dung nhập vào Huyền Hoàng Đạo Vực của Vương Bạt.
Chỉ một thoáng, chín kiện cực phẩm đạo bảo từ tay áo Vương Bạt bay ra, nghênh đón những đạo bảo đang lao tới.
Trận pháp mười người đi chuyển nhanh như điện chớp, tuy đông người nhưng không hề rối loạn, tựa như một thể, đối điện với Đại Phật đang đánh tới, trận hình biến hóa khôn lường.
Nguyên thần lỗ đen xoay chuyển, chín đại nguyên thần đồng thời bấm niệm pháp quyết, lập tức một tôn Ba Chân Nhân đột ngột xông ra, tựa như cánh tay vươn ra từ trận pháp mười người, giơ tay chính là một chưởng ấn xuống Đại Phật!
Nơi lòng bàn tay hắn, Huyền Hoàng Đạo Vực không ngừng phun trào, sau đó nhanh chóng chuyển đỏ, quy tắc hỏa thuộc hùng hậu bất ngờ hiển lộ, tàn phá bừa bãi tuôn ra, như muốn thiêu đốt cả hư không!
Bên trong Đại Phật, các Bồ Tát hợp lực, tự tin giao chiến, không hề e ngại, thấy Ba Chân Nhân đánh tới, cũng đưa tay nghênh đón.
Trong mắt người ngoài.
Là Vương Bạt và trận pháp mười người cùng Đại Phật va chạm ầm vang giữa hư không!
Khoảnh khắc sau, lửa bùng lên dữ dội, chiếu rọi lên màu lưu ly trên pháp tướng Đại Phật, Đại Phật khẽ rung động, dường như có cảm giác bị thiêu đốt, hòa tan!
"Không thể nào!"
Mười tôn Bồ Tát bên trong pháp tướng Đại Phật vô cùng kinh hãi!
Một kích này của trận pháp mười người đối phương thực sự quá mức cường hoành.
Cần như cùng lúc đó, trận hình bên phía Vương Bạt lại biến hóa lần nữa, một tu sĩ khác vươn tay ra, Huyền Hoàng Đạo Vực trong tay nhanh chóng chuyển xanh, chỉ thấy phong ba hiển hiện, như núi như biển, giao hòa cùng lửa.
Chỉ một thoáng, phong hỏa cuồn cuộn, chớp mắt bao phủ Đại Phật!
Bề mặt pháp tướng Đại Phật nhanh chóng co rút lại.
Ngay sau đó, một người khác cực tốc xuất thủ, hợp lực cùng chín người còn lại, Huyền Hoàng Đạo Vực nhanh chóng chìm vào bóng tối, tựa như một thanh trọng chùy ầm ầm giáng xuống!
Trọng chùy còn chưa kịp nện xuống, người tiếp theo đã thay thế, chưa xuất thủ, đã mang theo hàn khí thấu xương, phảng phất muốn hút hết ánh sáng trên người bọn họ...
Trận pháp mười người tựa như một lưỡi dao xoay tròn, nhanh chóng cắt xé Đại Phật.
Dưới sự khống chế của Vương Bạt, trận pháp mười người như cánh tay sai khiến, mỗi người đều tận dụng triệt để sức mạnh của những người khác, thi triển cực hạn khả năng của bản thân, mỗi một kích đều là cực hạn của trận pháp mười người.
Giờ khắc này, đây không phải một tòa trận pháp mười người, mà căn bản là một vị tu sĩ cực kỳ thiện chiến, đơn phương nghiền ép Đại Phật có vẻ hơi vụng về.
Chỉ trong vài hơi thở, Đại Phật tan rã hoàn toàn, mười tôn Bồ Tát hiện ra thân hình, lập tức hoảng hốt đào thoát.
Nhưng vẫn bị trận pháp mười người của Vương Bạt giữ lại một kiện cực phẩm đạo bảo, không biết Bồ Tát nào lại xui xẻo đến vậy.
Thấy cảnh này, các tu sĩ trong đạo tràng đều kinh ngạc.
Họ đã nghĩ tới rất nhiều khả năng, nhưng không ngờ Thái Nhất Chân Nhân vừa ra sân, lại dễ dàng đánh tan trận pháp mười người đối diện.
Lập tức vui mừng khôn xiết!
Chỉ có mấy vị Độ Kiếp hậu kỳ tu sĩ nhíu mày trầm tư, rồi bừng tỉnh đại ngộ:
"Nếu thật sự lấy trận pháp mười người giao chiến, chúng ta chắc chắn không phải đối thủ của Vô Thượng Chân Phật và các Bồ Tát này, cho nên Thái Nhất đạo hữu đã mở ra một con đường riêng, dứt khoát liên kết nguyên thần, thực sự hóa mười người thành một người, chẳng khác nào hai vị tu sĩ đang đấu pháp, so sánh ra, bọn họ lại có quá nhiều sơ hở, như vậy, tự nhiên không phải là đối thủ của Thái Nhất đạo hữu."
"Bất quá đây cũng là do Thái Nhất đạo hữu có thể dùng nguyên thần của mình gánh chịu nguyên thần của chín người còn lại, người khác không học được bản sự này.”
Mấy người từ đáy lòng cảm khái.
Nguyên thần chính là căn cơ quan trọng nhất của tu sĩ, nguyên thần cường hoành mới có thể gánh chịu đạo vực, quy tắc, cho nên mỗi vị Độ Kiếp tu sĩ đều coi trọng nguyên thần không kém gì đạo vực, cực điểm rèn luyện.
Trong tình huống như vậy, Thái Nhất Chân Nhân lẽ ra cảnh giới còn thấp hơn những người này, nhưng lại cố gắng dùng nguyên thần của mình bao dung nguyên thần của người khác, từ đó đạt được hiệu quả kinh người, tâm thần mười người không có khe hở, phối hợp tinh diệu như một người, thật sự là không thể tưởng tượng nổi.
Thiếu niên áo tím trong lòng cũng vô cùng kinh ngạc, lúc trước hắn đã cảm ứng được nguyên thần của Vương Bạt, biết nguyên thần của Vương Bạt tuy hùng hậu, nhưng về bản chất lại không mạnh mẽ như vậy, không ngờ lại có thể có biểu hiện như vậy.
"Chăng lẽ là đã thu hoạch được gì đó trong Càn Quang Động?”
Hắn suy đoán trong lòng.
Trong lúc đang suy tư, Vô Thượng Chân Phật lại sai người ra trận lần nữa.
Lần này, ngay cả Trí Chân, người đứng đầu mười Bồ Tát trước đó, cũng đích thân ra trận.
Chỉ là kết quả cũng không khác biệt quá nhiều.
Các Bồ Tát của Vô Thượng Chân Phật ra sân đều cường hoành vô song, nhưng dưới sự khống chế của Vương Bạt và trận pháp mười người, họ giống như một người khổng lồ với tay chân không cân đổi.
Vương Bạt hoàn toàn hợp nhất thần hoàn trong tay với trận pháp mười người, nhất cử nhất động đều có thể phát huy uy năng của trận pháp mười người đến cực hạn, đồng thời lại linh động tinh diệu, hoàn toàn không phải là điều họ có thể sánh được.
Tựa như Bào Đinh Giải Ngưu, dùng sự sắc bén đi vào khoảng trống, gần như không hề làm tổn thương bản thân.
Nhất là vì lo lắng mất đạo bảo lần nữa, các Bồ Tát ra trận sử dụng đạo bảo có chút sợ hãi rụt rè, lại càng không phải là đối thủ của Vương Bạt, chỉ giằng co một lát đã phải nhao nhao bại trận.
Vương Bạt thậm chí không thay đổi nhân thủ, liền tiếp tục nghênh đón trận tiếp theo.
Không có gì bất ngờ xảy ra, ba trận chiến ba trận thắng, cuộc mời đấu này nhanh chóng kết thúc một cách chóng vánh.
Vô Thượng Chân Phật và các tăng nhân nhìn Vân Thiên Giới, bầu không khí ngưng trệ, Đông Phương Đại Bồ Tát cũng im lặng, sắc mặt u ám, cuối cùng chậm rãi rời đi.