“Ta nhận thual”
Giọng nói tràn ngập sự không cam lòng của "Xích Hồng Bồ Tát" vang vọng trong hư không.
Ngay sau đó, hai bên bỗng nổi lên những đợt sóng ngầm khác nhau.
Vô Thượng Chân Phật cùng đám Bồ Tát, La Hán đều kinh hồn bạt vía, khó tin:
"Vậy mà thua..."
“Ngay cả Liên Trí Chân Bồ Tát cũng thua.”
"Rõ ràng hắn không hề thua kém đạo nhân kia trong đấu pháp!"
Một vài tăng nhân đột nhiên biến sắc, giận dữ:
"Là do đám Thần Thú kia!"
"Rõ ràng là giao đấu tay đôi, tại sao lại thả nhiều Thần Thú như vậy vào!"
"Lấy đông hiếp yếu, thật bất công!”
"Trận này không tính!"
Tiếng người ồn ào náo động!
Duy chỉ có Đông Phương Đại Bồ Tát là sắc mặt u ám, vẻ thương xót trên mặt giờ phút này đã khó mà duy trì.
Ánh mắt ông ta nhìn chằm chằm Vương Bạt, tựa hồ do dự, tính toán điều gì đó, lại tựa hồ đang rục rịch.
Mà trong đạo tràng Vân Thiên Giới.
Nhìn Vương Bạt cùng "Xích Hồng Bồ Tát" kịch chiến, đến thở mạnh cũng không dám, giờ phút này đám tu sĩ mới như bừng tỉnh từ trong mộng, nhao nhao thở phào một cái, rồi không kìm được kinh hỉ ăn mừng.
"Thắng rồi! Ta biết ngay Thái Nhất đạo hữu nhất định thắng trận này mà!"
Ba Chân Nhân lớn tiếng vui vẻ nói.
Nhiếp Chân Nhân nhìn thân ảnh áo xanh trong màn nước, cũng không khỏi mắt lộ vẻ khác lạ.
Tu hành đến cảnh giới này, không ai còn nghĩ đến chuyện tìm đạo lữ trong sinh hoạt, nhưng nếu có thể có một người đồng hành trên con đường tu hành, thì cũng là một lựa chọn tốt.
Bất quá nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng bà tự ti, dập tắt ý nghĩ này.
Bốn phía không ít người nhìn về phía Vương Bạt, lòng khâm phục lộ rõ trên mặt.
Một số người tuy là tu sĩ Độ Kiếp cảnh, nhưng nhãn lực và cảnh giới còn hạn chế, không hiểu hết những thành tựu cao siêu mà Vương Bạt và "Xích Hồng Bồ Tát" đã thể hiện trong giao thủ, nhưng họ chỉ cần biết "Xích Hồng Bồ Tát" là một trong mười Bồ Tát đứng đầu của Vô Thượng Chân Phật, được mệnh danh là người mạnh nhất cảnh giới Bồ Tát, mà vị Thái Nhất Chân Nhân này đã khiến người đó phải nói ra hai chữ "Nhận thua", ai cao ai thấp, không cần nói cũng rõ.
Những người hiểu rõ hơn, hầu hết là tu sĩ Độ Kiếp trung kỳ, cùng với thiếu niên áo tím Độ Kiếp viên mãn, đều không khỏi động dung.
"Xích Hồng Bồ Tát” Trí Chân tuyệt không phải kẻ yếu, đấu pháp tinh diệu, kín kẽ không sơ hở, thuật pháp tỉnh xảo, uy lực kinh người.
Dù là nhục thân đối kháng hay thuật pháp giao tranh, bất kỳ chiêu thức nào của hắn cũng đều là tuyệt kỹ áp đáy hòm, thậm chí bản thân hắn chỉ còn cách cấp bậc Đại Bồ Tát một bước mà thôi.
Nếu là cùng cấp giao đấu, cho dù là bọn họ, cũng khó có tự tin thắng được người này.
Nhân vật như vậy, lại vẫn thua trong tay Thái Nhất đạo nhân đột ngột xuất hiện, chỉ có thể nói là tạo hóa trêu ngươi.
Thiếu niên áo tím giờ phút này đứng trong đám người, hiếm khi lộ ra một nụ cười.
Thái Nhất đạo nhân đại thắng Trí Chân, có thể nói là vượt ngoài mong đợi của hắn.
Điều này có nghĩa là hai ván còn lại của trận đấu này đã không còn đáng lo, nhờ vậy có thể kéo dài thời gian cho cuộc đại chiến sắp tới, khiến trong lòng hắn không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Gánh vác trọng trách, dù vẻ ngoài hắn luôn bình tĩnh thong dong, nhưng áp lực trong lòng khó mà diễn tả thành lời.
Sự xuất hiện của Thái Nhất đạo nhân, dù không thể thay đổi cục diện chiến tranh, nhưng lại chấn hưng sĩ khí, ý nghĩa vô cùng lớn.
Đáng tiếc duy nhất là, Thái Nhất đạo nhân không thể nhân cơ hội này tru sát Trí Chân.
Nhân vật như vậy, ngày sau rất có thể sẽ trở thành một tôn Đại Bồ Tát, nghĩ đến đây, hắn liền đứng ngồi không yên, thậm chí trong lòng khó mà kiềm chế ý định xuất thủ chém giết Trí Chân.
Giới ngoại hư không, tại giữa sân.
Vương Bạt chau mày, chậm rãi thu hồi đạo bảo, trong lòng không hề có chút tiếc nuối nào.
Với nhân vật như vậy, dù trong tay không có đạo bảo, hắn muốn giết cũng cần thời gian.
Mà trong khoảng thời gian đó, đối phương hoàn toàn có thể bỏ chạy, hoặc Đông Phương Đại Bồ Tát sẽ đích thân ra tay cứu viện.
Cho nên nhất định là không giết được.
Thay vì lãng phí tinh lực, chi bằng nghĩ cách nghênh đón hai trận chiến tiếp theo một cách phù hợp hơn.
Đối diện, "Xích Hồng Bồ Tát" do dự một chút, không vội rời đi, mà nhìn Vương Bạt, trầm giọng nói:
"Mấy món Phật Bảo và Thần Thú của ta..."
Vương Bạt sắc mặt bình tĩnh:
“Giờ chúng là của ta.”
Sắc mặt "Xích Hồng Bồ Tát" trầm xuống.
Sáu món cực phẩm Phật Bảo, đây không phải là con số nhỏ.
Cho dù trong thế lực của Vô Thượng Chân Phật, cực phẩm Phật Bảo cũng vô cùng trân quý, trừ những trường hợp đặc biệt, bình thường chỉ có Bồ Tát mới có cơ hội dùng công đức để đổi lấy.
Hắn có được sáu món cực phẩm đạo bảo này, một phần là do thực lực hùng hậu và được Đại Bồ Tát coi trọng, phần khác là do hắn tích lũy rất nhiều công đức, làm sao có thể ngồi nhìn chúng bị Vương Bạt cướp đi.
Chi là hắn đã không địch lại, muốn cưỡng đoạt cũng không đủ lực.
Ngay lúc này, Vương Bạt đột nhiên run lên trong lòng!
Chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, nhìn kỹ lại, đã thấy trước mặt một tôn Phật tượng vô cùng mênh mông ngồi cao, hai tay chắp lại, mặt lộ vẻ từ bi, cao cao nhìn xuống hắn:
"Vô Thượng Chân Phật... Cư sĩ dùng Thần Thú đánh lén, lẽ ra trận này không được tính là thắng, chúng ta đã không truy cứu, cư sĩ dựa vào đâu mà còn muốn chiếm giữ chí bảo Phật môn, giam cầm hộ pháp Thần Thú?"
Vương Bạt chấn động trong lòng!
Không kìm được ngẩng đầu nhìn lên, Phật tượng này không ai khác, chính là Đông Phương Đại Bồ Tát!
Bốn phía một mảnh trống vắng, không thấy Vân Thiên Giới, cũng không thấy những tăng nhân khác, trong hư không trắng xóa, chỉ có hắn và tôn đại Phật cao vút trong mây trước mắt.
"Lúc nào..."
Trong lòng Vương Bạt chấn động, biết mình đã rơi vào huyễn cảnh của đối phương, chỉ là hắn hoàn toàn không biết mình trúng chiêu từ lúc nào.
Chưa kịp mở miệng, một giọng nói từ phía sau hắn bỗng dưng vang lên, như tiếng kim ngọc va chạm, réo rắt, âm vang:
"Đông Phương đại hòa thượng, ngươi làm vậy là phá vỡ quy tắc rồi."