Trên bầu trời xanh biếc của Bách Thảo Giới, giờ phút này vang vọng tiếng gầm thét, giãy dụa của hơn vạn hung thú.
Bên ngoài Bách Thảo Giới, vô số xiềng xích màu vàng kim, khắc đầy kinh văn tinh tế, dày đặc trói buộc lấy toàn bộ thế giới này. Dù hung thú có giãy giụa, gào thét thế nào cũng không thể thoát ra, thậm chí âm thanh cũng không thể truyền ra ngoài!
Điều khiến Vương Bạt rung động là, khí tức của đám hung thú này, không một con nào không đạt tới Độ Kiếp!
"Đây là chuyện gì?!"
Ngay lúc này, hắn đột nhiên cảm nhận được một giọng nói từ bi vang vọng từ bên ngoài Bách Thảo Giới, như đang tận tình khuyên bảo:
"Cư sĩ, người ở đây chịu đựng đã nhiều năm, nhưng vẫn không ai đến giúp đỡ. Có thể thấy lòng người đã nguội lạnh, mọi chuyện đã qua đều thành hư không, hà cớ gì còn cố thủ nơi này?”
"Nhất định phải đợi đến khi dầu hết đèn tắt, tọa hóa ở đây sao?"
"Chi bằng theo tiểu tăng đến diện kiến Phật Chủ, không cần kiếp sau, không cần phi thăng, cũng có thể chứng đắc cực lạc ngay tại nơi này."
"Vô Thượng Chân Phật?!"
Vương Bạt gần như lập tức phản ứng lại!
Hắn tuy không tu Phật pháp, nhưng biết Phật pháp chính thống tu hành là hướng tới kiếp sau, chứ không có chuyện "không cần phi thăng”.
Tâm thần cảm ứng.
Hắn thấy bên ngoài Bách Thảo Giới, một tăng nhân mặc áo bào xám, dung mạo bình thường, đang khoanh chân trong hư không, nhìn chăm chú vào Bách Thảo Giới.
Tay gã lần tràng hạt Phật châu màu vàng, vẻ mặt hiền lành, lộ vẻ thương xót.
Bên trong Bách Thảo Giới, một giọng nói vang lên, khẽ cười:
“Tiểu hòa thượng, những lời này ngươi đã nói không biết bao nhiêu lần rồi. Thiên Thương Phật Chủ tính toán được lão phu sẽ đến nơi này, phái ngươi tới đây thiết kế mai phục ta. Tài nghệ không bằng người, lão phu tâm phục khẩu phục.
Nhưng đó là nể mặt Thiên Thương Phật Chủ, chứ không phải ngươi. Chỉ bằng một mình ngươi, một phương Bắc Đại Bồ Tát, muốn mang lão phu đi, e là có chút coi thường người khác."
Thanh âm này hùng hậu, khoáng đạt, pha chút già nua. Dù chưa từng gặp mặt, người nghe cũng có thể hình dung ra một vị trưởng giả râu dài tới ngực, ôn hòa, từ ái.
Nhưng Vương Bạt không kịp tưởng tượng, nghe người này nói, hắn không khỏi chấn động trong lòng.
"Tăng nhân này, chính là phương Bắc Đại Bồ Tát?!"
Võ Thượng Chân Phật lấy Thiên Thương Phật Chủ làm tôn, dưới đó là Đông, Nam, Tây, Bắc, tứ phương Đại Bồ Tát.
Truyền ngôn rằng họ đều là tu sĩ Độ Kiếp viên mãn.
"Tăng nhân này là phương Bắc Đại Bồ Tát, vậy người bị nhốt kia là..."
Trong lòng kinh nghi.
Vô số suy nghĩ hiện lên trong đầu, rồi trong nháy mắt, đều dồn về một mối.
“Đi Vân Thiên Giới! Tìm viện binhl”
Nhưng ngay lúc này, trong tâm thần hắn, đột nhiên vang lên tiếng nói nhỏ của tăng nhân kia, như mang theo ý cười:
"Vô Thượng Chân Phật... Cư sĩ muốn đi đâu?"
"Bị phát hiện?!"
Vương Bạt cảm thấy nặng nề trong lòng, tâm thần cực tốc thu hồi từ Giới Hải!
Hai người cách nhau rất xa, không ngờ vẫn bị đối phương cảm ứng được. Dù đối phương phát giác bằng cách nào, hắn cũng không dám do dự, tâm niệm vừa động, Thần Văn quanh thân liền lóe lên, muốn thoát đi.
Chỉ là Thần Văn vừa mới hiện lên, liền "ầm" một tiếng, cực tốc tiêu tan.
"Không tốt!"
Vương Bạt biến sắc mặt!
Ánh mắt hắn gấp gáp đảo quanh, mới phát hiện bốn phía hư không, lặng lẽ xuất hiện từng sợi xiềng xích màu vàng khắc đầy kinh văn, dường như phong tỏa triệt để không gian nơi hắn đang đứng.
“Nơi này cũng có?!”
"Đây là quy tắc?! Hay là cái gì?"
Vương Bạt cảm nhận được những xiềng xích màu vàng này, không dám chần chờ, hóa thành một đạo lưu quang, cực tốc phóng đi!
Nhưng ngay sau đó, bên tai Vương Bạt vang lên tiếng cười nhạt của tăng nhân:
"Cư sĩ đã thấy rồi, vậy đành ủy khuất cư sĩ ở đây chờ một lát."
Vương Bạt biển sắc mặt.
Những xiềng xích hư ảnh kia bỗng nhiên hoạt động cực nhanh, rồi cấp tốc co lại!
Vương Bạt chỉ cảm thấy mọi thứ xung quanh cũng theo đó di chuyển cực nhanh về phía trước!
Không, không phải xung quanh di chuyển, mà là không gian hắn đang đứng, bị xiềng xích kéo ngược trở lại!
Tâm thần hắn khuếch tán cực tốc trong khoảnh khắc này.
Ngay lập tức, hắn thấy bên ngoài Bách Thảo Giới, vị tăng nhân áo bào xám lơ lừng trong hư không đang hơi giơ tay áo lên, ánh mắt vẫn không nhìn về phía hắn, mà vẫn chăm chú vào Bách Thảo Giới.
Bách Thảo Giới lúc này, hàng ngàn hàng vạn hung thú đang giãy giụa bỗng im ắng, rút về bên trong.
Trong lòng Vương Bạt suy nghĩ nhanh chóng, vô số phương pháp thoát thân thoáng qua trong đầu.
Nhưng chưa kịp thi triển, ngay lập tức, hắn kinh ngạc phát hiện trước mắt đã có một tôn Phật Đà hình thể to lớn vô biên!
Phật Đà đầu búi tóc, đỉnh hiện Phật quang, hai tai rủ xuống vai, dáng vẻ trang nghiêm.
Trước ngực lơ lửng một chuỗi Phật châu khắc chữ "Vạn", số lượng nhiều đến kinh người.
Bốn phía hoa sen sinh diệt, phạm xướng vang vọng.
Giờ phút này Phật Đà chắp tay trước ngực, cúi đầu nhìn xuống, vẻ mặt từ bi. Vương Bạt trước mặt Phật Đà, nhỏ bé như con muỗi.
Nhưng bộ dáng Phật Đà này, rõ ràng chính là vị tăng nhân áo bào xám.
"Ngươi..."
Vương Bạt biến sắc mặt, mới biết những gì vừa cảm nhận được, chỉ là đổi phương cố ý tạo ra ảo ảnh.
"Cư sĩ an tâm ở lại nơi đây, đợi ta làm xong việc, sẽ dẫn cư sĩ đến Phật Quốc."
Phật quang trong suốt, thanh âm Phật Đà hùng vĩ, uyên bác, tràn đầy thương xót, như cam lộ, có thể gột rửa mọi bụi bặm trong lòng người.
Nhưng rơi vào tai Vương Bạt, lại khiến sắc mặt hắn đột biến!
Trong đầu hắn lập tức nghĩ đến lục đạo luân hồi, những tu sĩ bị sáu ao nước nhuộm dần, tính tình đại biến. Hắn thầm nghĩ không ổn!
Và ngay lúc này, bên trong Bách Thảo Giới, giọng nói già nua vừa rồi bỗng vang lên, cười sang sảng:
"Tiểu hòa thượng, ngươi lại đổi trò mới rồi."
"Vô Thượng Chân Phật, cư sĩ hiểu lầm, tiểu tăng tập hợp sức mạnh của 500 La Hán, lại có chí bảo Phật Chủ ban thưởng, mới vất vả vây khốn được cư sĩ, sao lại phức tạp thêm lúc này?"
"Dù thật muốn lừa gạt cư sĩ, cũng nên tìm một người đủ tầm mới phải..."
Phật Đà nghe vậy cũng không để ý, thần sắc bình thản, nghiêm túc giải thích với vị tồn tại trong Bách Thảo Giới.
Vị tồn tại trong Bách Thảo Giới dù thân hãm ngục tù, lại đường như không hề để ý, nghe vậy khẽ cười:
"Cũng đúng, nếu không phải các ngươi giả trang Hạ Hầu Thiên Ma, ta cũng không bị lừa đến đây..."
Phật Đà khẽ lắc đầu:
"Chỉ là thuận nước đẩy thuyền thôi."
Nói rồi, gã lại cúi đầu xuống, nhìn Vương Bạt, mắt lộ vẻ thương xót:
"Vị cư sĩ này cũng thân ở hồng trần, ngũ âm hừng hực, nhân quả tuần hoàn, không được giải thoát, chớ nóng vội, ta thu cư sĩ vào trước."
Gã duỗi bàn tay lớn, nhẹ nhàng chộp về phía Vương Bạt.
Bàn tay Phật vàng rực, vân tay rõ ràng, như một phương trời sập xuống.