"Lại tăng rồi! Lại tăng rồi!”
"Thần Thú này lớn nhanh thật!"
Trong phế tích ngập tràn hư không, các tu sĩ Xích Thiên Cung từ xa xa nhìn chằm chằm Phiên Minh không ngừng rung động đôi cánh, không khỏi kinh ngạc bàn tán.
Trọng Hoa chắp tay sau lưng, đứng trên lưng Phiên Minh, quan sát nó, trong mắt thoáng có gợn sóng.
Trên thân Phiên Minh, lông vũ bừng sáng rực rỡ, tốc độ khuếch trương thân thể càng thêm kinh người, khí tức cũng không ngừng tăng lên.
Chi là dù không ngừng tăng lên, hắn vẫn mơ hồ cảm thấy thiếu sót điều gì đó, trước sau không thể phát sinh biến đổi chất.
"Vân Thất."
"Dạ, chủ nhân chờ một chút."
Vân Thất ở đầu kia truyền tống trận vội vàng thu nạp Hỗn Độn Nguyên Chất, ôm theo vò vàng hấp tấp chạy về, đổ ra một lượng lớn Hỗn Độn Nguyên Chất.
Cảm nhận được Hỗn Độn Nguyên Chất lại lần nữa tràn ngập xung quanh, Phiên Minh gáy vang một tiếng, há rộng mồm như vực sâu địa ngục, hút vào cực nhanh!
"Chỗ này có bao nhiêu?”
Trọng Hoa hơi giãn mày, hỏi.
Vân Thất vội vàng đáp:
"Cũng xấp xỉ năm tòa đạo điền."
Vừa nói, hắn không khỏi nhìn Phiên Minh nuốt chửng Hỗn Độn Nguyên Chất, trong mắt mang theo một tia xót xa cùng cảm động sâu sắc.
“Ngài đúng là chịu bỏ vốn thật!”
"Đổi lại Tam Giới, e rằng cũng không nỡ phung phí nhiều Hỗn Độn Nguyên Chất như vậy cho Thần Thú.
Một con Thần Thú như thế, lại còn hình thể to lớn như vậy, lượng Hỗn Độn Nguyên Chất cần thiết so với Thần Thú bình thường nhiều hơn không biết bao nhiêu lần..."
Vừa nói, hắn vừa cảm thán lắc đầu.
Trọng Hoa mặt không đổi sắc:
“Không sao, không có thì đi đoạt là được.
Vân Thất định nói gì đó, lập tức nghẹn lại.
Lời này, hắn không biết phản bác ra sao, nhưng vẫn lắc đầu nói:
"Chẳng bao lâu nữa, tin tức Xích Thiên Cung bị hủy sẽ lan truyền đi, chắc chắn gây ra không ít xáo động trong nhiều thế lực.
Đến lúc đó khẳng định sẽ có người tới điều tra, chủ nhân nên chuẩn bị trước thì hơn."
Phá hủy đạo điền, dẫn theo tất cả mọi người quy hàng Trọng Hoa, giờ Vân Thất dường như đã quyết tâm đi theo con đường này đến cùng.
Trọng Hoa khẽ gật đầu, không hề từ chối lời nhắc nhở và hảo ý của Vân Thất. Mấy ngày nay hắn và Vân Thất trò chuyện không ít, cũng hiểu thêm về tình hình Giới Loạn Chi Hải.
Với thực lực hiện tại, hắn không phải hạng xoàng xĩnh ở Giới Loạn Chi Hải này, nhưng còn lâu mới đạt tới mức có thể xem thường tất cả mọi người.
Thẳng thắn không có nghĩa là mù quáng tự đại, ngược lại, hắn hiểu rõ về bản thân và những người xung quanh.
"Tiếp tục đi thu nạp đạo điền đi."
Trọng Hoa lập tức phân phó.
"Dạ."
Vân Thất không dám chậm trễ, vội vã trở về đầu kia của truyền tống trận.
Trọng Hoa tiếp tục quan sát Phiên Minh trước mặt, cảm nhận nó từng bước dung nhập Hỗn Độn Nguyên Chất vào nhục thân.
Hắn thoáng suy tư.
Chỉ là thời gian như vậy không tránh khỏi có chút nhàm chán, nên lúc rảnh rỗi, hắn sẽ tìm đến Cát Võ Cữu, đệ tử bị Kiều Vấn Tùng vứt bỏ, để tìm hiểu về Ấm Ngọc Giới.
Sở dĩ không bảo Vân Thất trực tiếp sưu hồn là vì nguyên thần đối phương đã bị hạ cấm chế, Ngũ Đại Quỷ Vương và Vân Thất đều không thể lục soát được gì.
"Vẫn không chịu mở miệng?"
Các tu sĩ Xích Thiên Cung áp giải Cát Vô Cữu đến.
Vị đệ tử đời ba của Ấm Ngọc Giới vì bị phong cấm tu vi, giờ phải quỳ gối trước mặt Trọng Hoa.
Dù trên người đường như mang thương tích, song mặt hắn không hề biểu lộ cảm xúc.
Trọng Hoa liếc nhìn, tùy tiện hỏi.
Tu sĩ Xích Thiên Cung vội vàng cười làm lành:
"Chủ nhân, tiểu nhân sẽ trừng trị hắn thêm một trận!"
Nói rồi định tát vào mặt Cát Vô Cữu.
Cát Vô Cữu nhìn gã tu sĩ Xích Thiên Cung, trong mắt lập tức lộ vẻ hận thù, hiển nhiên đã chịu không ít đau khổ dưới tay gã.
"Còn dám trừng mắt ta? Tưởng ngươi là người Ấm Ngọc Giới thì ngon à? Nếu không nhờ mạng ngươi tốt, đầu thai vào Ấm Ngọc Giới, ngươi là cái thá gì!"
Tu sĩ Xích Thiên Cung lập tức chửi ầm lên, vung tay tát tới tấp.
Tiếng bạt tai vang lên chát chúa.
Cát Vô Cữu cắn răng, mắt đỏ ngầu, nhưng vẫn không nói một lời.
Những cái tát này không hề gây tổn thương gì cho hắn, nhưng sự nhục nhã này là điều hắn chưa từng trải qua.
Hắn gắt gao nhìn chằm chằm tu sĩ Xích Thiên Cung, như muốn khắc sâu đối phương vào lòng, vĩnh viễn không quên.
Điều này lại khiến hắn bị đánh đập dữ dội hơn.
"Đủ rồi."
Trọng Hoa lười biếng ngắt lời.
Tu sĩ Xích Thiên Cung vội vàng xoay người cười làm lành, cung kính nịnh nọt:
"Vâng vâng, tiểu nhân hiểu rồi."
Trọng Hoa nhìn lướt qua gương mặt hơi sưng đỏ của Cát Vô Cữu, khẽ lắc đầu:
"Cũng có chút cốt khí, hắn không muốn nói thì không cần miễn cưỡng."
"Các ngươi đi một chuyến, đưa hắn đến Bách Quỷ Sơn, nhớ kỹ là đưa đến chỗ Bào Thi Quỷ Vương, nói với Bào Thi Quỷ Vương một tiếng..."
"Cho hắn thống khoái."
Đồng tử Cát Vô Cữu đột nhiên co lại!
Bào Thi Quỷ Vương... Thiên Hồn Thi Thủy?!
Nhận ra điều này, hắn bỗng rùng mình!
Tu sĩ Xích Thiên Cung cúi đầu khom lưng, tươi cười nói:
"Vâng vâng vâng, tiểu nhân sẽ đưa đi ngay, nhất định chuyển lời!”
Nói rồi, hắn liếc Cát Vô Cữu, trong mắt mang theo tia kinh hãi, rồi hướng phía hư không xa xăm bay đi.
"Khoan đã!"
Thanh âm Cát Vô Cữu đột nhiên vang lên.
Hắn ra sức giãy dụa, hai mắt đỏ ngầu, gân máu nổi đầy, hướng phía Trọng Hoa rống lớn:
“Ngươi. ngươi muốn hỏi gì!”
Tu sĩ Xích Thiên Cung ngập ngừng, quay đầu lại nhưng không thấy Trọng Hoa mở miệng.
Hắn cười lạnh hai tiếng, vung tay đánh mạnh vào mặt Cát Vô Cữu:
"Ồn ào cái gì mà ồn ào! Đi!"
Tâm thái Cát Vô Cữu lúc này đã hoàn toàn sụp đổ, dù bị tát, hắn vẫn cố sức quay đầu, gào lớn:
“Ta nói! Ta nói! Ta cái gì cũng nói!”
Ngay sau đó, hắn cảm thấy mình bị tu sĩ Xích Thiên Cung bên cạnh đột ngột túm lấy, rồi bị ném mạnh xuống.
Đầu bị ghì chặt xuống đất, dù hắn kịch liệt giãy dụa, cũng chỉ thấy một đôi chân chậm rãi bước trên hư không, tiến đến trước mặt hắn, khẽ dừng lại.
Rồi hắn nghe được thanh âm của Trọng Hoa, như kim thiết va chạm, đầy từ tính:
"Đi xuống đi."
"Dạ."
Tu sĩ Xích Thiên Cung vừa rồi còn hống hách trước mặt hắn, giờ ngoan ngoãn như một chú chó con vô hại, vội vàng lui lại.
Cát Vô Cữu cuối cùng cũng miễn cưỡng ngẩng đầu lên.
Thân ảnh kim hồng lãnh đạm nhìn hắn, đôi mắt trùng đồng tràn đầy vẻ lạnh lùng.
Thanh âm hắn lạnh nhạt:
"Cơ hội của ngươi chỉ có một lần."
Yết hầu Cát Vô Cữu vô thức động đậy, chậm rãi cúi đầu:
"Ngươi... ngươi hỏi đi."