“Ngươi nói là Tiên Tuyệt Chỉ Địa?”
Nơi đó chôn vùi vô số cổ tu sĩ, nếu nói về oán khí, thì đích thực là không thể đếm xuể.
Nhưng Vương Bạt vội lắc đầu:
"Không được! Nơi đó quá nguy hiểm!"
Vương Bạt vẫn còn nhớ rõ Trùng Đồng Đạo Nhân đã sử dụng máu của Tiên Nhân, thi triển ra những thủ đoạn khủng bố đến mức nào. Ngay cả Lục Chỉ Thần Ma, một cường giả Thất giai viên mãn, hoành hành ngang dọc, gần như vô địch ở vùng biển bên ngoài, cũng không chịu nổi một chưởng của Trùng Đồng Đạo Nhân.
Tiểu Thương Giới hiện tại tuy được bổ sung một lượng Hỗn Độn Nguyên Chất, nhưng cuối cùng vẫn còn kém rất nhiều.
"Huống chi... vị trí hiện tại của chúng ta, không biết có cách Tiên Tuyệt Chi Địa bao xa nữa."
Vương Bạt ngập ngừng, nói thêm.
Đến tận bây giờ, hắn vẫn còn biết quá ít về toàn bộ Giới Hải.
Thậm chí hắn còn không rõ, vị trí hiện tại của mình rốt cuộc là ở hoàn cảnh nào.
Chi biết đến mấy cái tên như Giới Loạn Chỉ Hải, Tam Giới, Cửu Thiên Cung, Bách Quỷ Sơn. Ngoài ra, vẫn là mù mờ.
Hiểu được sự kiêng kỵ của Vương Bạt, Mậu Viên Vương khẽ lắc đầu:
"Gió bên ngoài... hắn... không quản được..."
"Ta biết."
Vương Bạt cũng lắc đầu.
Trùng Đồng Đạo Nhân chỉ có thể không chế một phần Tiên Tuyệt Chi Địa ở bên trong, điểm này không khó nhận ra.
Nếu hắn chỉ đi bên ngoài Tiên Tuyệt Chi Địa, có lẽ vẫn tương đối an toàn.
Nhưng ai dám chắc sự an toàn này sẽ kéo dài bao lâu?
Hắn không muốn đánh cược.
"Thôi, chỉ có thể đi một bước tính một bước."
Vương Bạt thở dài, trong lòng tràn đầy tiếc nuối.
Nhưng cuộc đời vốn dĩ có đến tám, chín phần mười là không như ý, hắn đã gặp phải quá nhiều trắc trở rồi, một khó khăn nhỏ này chẳng đáng là gì, hắn nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, không còn bận tâm nữa.
Vẫy Mậu Viên Vương lui xuống.
Đứng trầm ngâm một hồi, Vương Bạt lập tức bay ra khỏi đạo tràng.
Giới mô nhanh chóng nứt ra một khe.
Thân ảnh hắn theo đó bay ra ngoài.
Liếc nhìn xung quanh, hắn thấy chung quanh là một vùng không gian trống trải, mơ hồ có thể thấy những điểm sáng lấm tấm. Nhìn những tinh điểm này, trong lòng hắn tự nhiên sinh ra rất nhiều đạo ý lĩnh ngộ.
Chỉ là những phế tích có thể thấy ở khắp nơi trước đây giờ đã biến mất, cảnh tượng trước mắt lại có chút tương tự với cảm giác khi ở trong Tiên Tuyệt Chi Địa.
Vương Bạt hơi giật mình:
"Đây là bay đến đâu rồi?"
Trước khú bế quan, hắn đã cố ý đặn Phiên Minh bay theo hướng rời xa Bách Quỷ Sơn, để tránh bị người của Bách Quỷ Sơn tìm thấy.
Chỉ là hơn hai mươi năm qua hắn quá bận tu hành, nên không để ý đến lộ tuyến của Phiên Minh.
Khẽ nhíu mày, Vương Bạt lấy ra chiếc nhẫn khắc hình lầu các.
Pháp lực rót vào, bản đồ hư ảnh lập tức hiện ra.
Ánh mắt đảo qua, Vương Bạt không khỏi kinh hãi.
“Đây là bay đến khu vực biên giới?"
Bản đồ trong chiếc nhẫn là một hình dài hẹp, bao quanh hắn. Lúc này, vị trí của Tiểu Thương Giới nằm ở tận cùng phía dưới của dải đất dài này, cách biên giới bản đồ chỉ một khoảng rất nhỏ.
Còn vị trí của Bách Quỷ Sơn thì ở xa hơn một chút.
Nhìn biên giới bản đồ, trong lòng Vương Bạt dâng lên một tia hiếu kỳ.
"Giới Hải được mệnh danh là vô biên vô hạn, nhưng tại sao bản đồ này lại có biên giới?"
“Có phải lời đồn là giả, hay là do bản đồ có hạn?”
Liếc nhìn một lượt, hắn lập tức phát hiện, ở rìa dưới cùng của bản đồ, hầu như không có một điểm vàng nào.
Trong lòng hắn khẽ động:
"Nếu như ta đoán đúng, một điểm vàng đại diện cho một thế lực, vậy có nghĩa là, gần khu vực biên giới hầu như không có thế lực nào tồn tại...
Là do nguy hiểm, hay do quá cằn cỗi? Hay chỉ đơn giản là chưa được khám phá, nên không có ghi chép?"
Vô vàn nghi hoặc thoáng qua trong đầu hắn rồi biến mất.
Trong lòng hắn càng mong muốn được giao lưu với các thế lực ở nơi này.
Nhưng hắn nhanh chóng đưa ra quyết định:
"Tiếp tục bay về phía biên giới, vừa hay hướng đó cũng là rời xa Bách Quỷ Sơn..."
Lập tức khoanh chân ngồi trên giới mô, ra lệnh cho Phiên Minh, đồng thời quan sát tình hình xung quanh.
Vừa đối chiếu với bản đồ, theo dõi sự thay đổi của điểm màu lục đại diện cho vị trí của Tiểu Thương Giới.
Hắn nhanh chóng nhận thấy, tốc độ của Phiên Minh đã tăng hơn hai thành so với trước.
Mặc dù do phải cõng Tiểu Thương Giới nên tốc độ không thể mãnh liệt như khi còn ở Bách Quỷ Sơn, nhưng cũng khiến Vương Bạt có chút vui mừng.
"Xem ra là do tiêu hóa được không ít Hỗn Độn Nguyên Chất... Sau này nếu có cơ hội, cũng nên cho nó ăn thêm chút nữa."
Vương Bạt thầm nghĩ.
Tác dụng của Phiên Minh, trong Giới Hải mênh mông này, càng trở nên rõ ràng hơn.
Nếu không có Phiên Minh, Tiểu Thương Giới muốn tự do đi lại như vậy là điều không thể, một khi bị kẻ địch bám theo, thì sẽ rất phiền phức.
Ngay sau đó, hắn thúc giục Khu Phong Trượng, mượn sức gió từ đôi cánh của Phiên Minh để tăng tốc.
Không biết đã bay bao lâu.
Điểm màu lục trên bản đồ cuối cùng cũng tiến đến sát rìa ngoài cùng.
Cùng lúc đó, Phiên Minh chậm rãi vỗ cánh, theo lệnh của Vương Bạt, dừng lại giữa không trung.
Trên bề mặt giới mô của Tiểu Thương Giới, Vương Bạt đứng một mình, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, vẻ trấn định thường ngày trong đôi mắt giờ đây hiếm khi lộ ra một tia ngơ ngác.
Không gian xa xăm trong suốt, không có gì cả.
Nhưng người đang khống chế Khu Phong Trượng như hắn, lại cảm nhận rõ ràng luồng gió vô tận đến từ vùng không gian này...
"Tiên Tuyệt Chi Địa!?"
"Biên giới bản đồ, lại là. Tiên Tuyệt Chi Địa!?”
Đi một vòng lớn, hắn lại quay trở lại bên ngoài Tiên Tuyệt Chi Địa.
Vương Bạt lúc này kinh ngạc không hiểu.
Trong lòng càng sinh ra một ý nghĩ:
Chẳng lẽ... ban đầu Tiểu Thương Giới cũng nằm trong tấm bản đồ này?
"Không, vị trí của Tiểu Thương Giới, theo lời Khương Nghỉ tiền bối, là ở bên ngoài biển.
Còn nơi này, theo lời Bảo Thi Quỷ Vương của Bách Quỷ Sơn, lại là Giới Loạn Chi Hải... Tên gọi hẳn không phải là tự bịa ra, hẳn không phải là một nơi..."
Hắn không có nhiều bằng chứng, nhưng trực giác của một tu sĩ, lại khiến hắn vô cùng chắc chắn.
"Vậy nên, con đường lui mà Trùng Đồng Đạo Nhân để lại cho mình, chính là ở trong Giới Loạn Chi Hải này, thực chất cũng chỉ là trốn không xa khỏi Tiên Tuyệt Chi Địa..."
"Khoan đã... Ta biết vì sao ở rìa dưới cùng của bản đồ này hầu như không có thế lực nào tồn tại!"
Vương Bạt trong nháy mắt bừng tỉnh.
Lý do chỉ có một, đó là Trùng Đồng Đạo Nhân đã sớm "xài" hết giới vực xung quanh Tiên Tuyệt Chi Địa, nên hình thành nên tình trạng này, cũng liên hệ tới việc không có thế lực tồn tại.
"Nói như vậy... phạm vi lan tỏa của Tiên Tuyệt Chi Địa, lớn hơn ta tưởng tượng rất nhiều!"