Vương Bạt nghe vậy, có chút trầm ngâm.
Thực ra, hắn lại cảm thấy khá hơn, có lẽ do Vạn Pháp Mạch chư pháp kiêm tu, căn cơ của hắn so với người thường hùng hậu hơn nhiều, nguyên thần tăng lên cũng hết sức rõ ràng.
Hơn nữa, trước đó chịu ảnh hưởng từ chú thuật của Bách Quỷ Sơn, đạo vực của hắn suy giảm, ngược lại khiến nguyên thần thuận lợi đột phá lên Luyện Hư trung kỳ, giúp hắn chưởng khống đạo vực một cách thành thạo và nhẹ nhàng.
Hắn cũng không cố gắng lĩnh ngộ đạo ý, từ khi ý thức được tầm quan trọng của nguyên thần, liền một mực an tâm ma luyện nó.
Không biết vì duyên cớ gì, hắn cảm thấy tốc độ trưởng thành của nguyên thần nhanh hơn trước kia không ít.
Mặc dù vậy, Vương Bạt vẫn nhắc nhờ:
“Nếu có thời gian rảnh, cũng đừng lơ là việc tu hành nguyên thần.”
Đám người gật đầu, nhưng không biết có bao nhiêu người thật sự để tâm.
Sau đó, đám người lại trao đổi về những vướng mắc trong tu hành.
Đúng là đá ở núi khác có thể công ngọc, Dư Vô Hận nghe một hồi cũng thấy có ích lợi không nhỏ.
Đây chính là tầm quan trọng của "lữ” trong “Tài lữ pháp địa”.
Bế môn tạo xa, cuối cùng khó đạt được đại đạo.
Mấy người đều có thu hoạch, liền dứt khoát ở lại Thuần Dương Cung nhắm mắt tu hành.
Vương Bạt nhìn lướt qua, cũng không cảm thấy kỳ quái.
Từ khi máu của Tiên Nhân nhập thể, các tu sĩ liền bộc phát lĩnh ngộ, tu hành ngay tại chỗ.
Mà hắn là một trong số ít người trong đạo tràng không bị máu của Tiên Nhân nhập thể, nên không gặp tình huống này.
Tuy nhiên, sau khi vui mừng vì sự tiến bộ của các tu sĩ, hắn cũng không khỏi nảy sinh ý muốn thử.
Chỉ là một chút cẩn trọng còn sót lại, khiến hắn dừng lại ý nghĩ này:
“Thứ máu của Tiên Nhân này… đến cùng có tác dụng phụ hay không?”
Nhưng rất nhanh, hắn chú ý đến Dư Vô Hận không tu hành tại chỗ như Triệu Phong và những người khác.
“Sư tỷ sao không tu hành?”
Vương Bạt cười nhạt hỏi.
Dư Vô Hận khẽ lắc đầu:
“Có ích lợi, nhưng không ảnh hưởng nhiều đến tình huống hiện tại của ta.”
“A?”
Vương Bạt khẽ động lòng, lập tức vung tay, một bức họa trục từ trong điện bay ra.
Chuyển tay đưa cho Dư Vô Hận.
Dư Vô Hận nhận lấy, tò mò đảo qua, lập tức giật mình ngẩng đầu nhìn Vương Bạt:
“Đây là Giới Hải Tinh Thần?”
Vương Bạt khẽ gật đầu:
“Sự tỷ thấy thế nào?”
Dư Vô Hận nhìn lại bức họa, có chút tán thưởng:
“Nếu ta không nhìn lầm, nó có gần năm thành hiệu quả của những tinh thần kia, đáng tiếc…”
“Đáng tiếc?”
Vương Bạt nhíu mày.
“Đáng tiếc bảo vật này không còn tác dụng gì với ta.”
Dư Vô Hận nhẹ nhàng lắc đầu, trong lời nói có chút tiếc nuối.
Bảo vật ngộ đạo như vậy, nếu có được ở những năm tháng trong giới, chắc hẳn vô cùng kinh hỉ, nhưng bây giờ với nàng, nó không khác gì một bức tranh bình thường.
Vương Bạt có chút ngoài ý muốn:
“Một chút tác dụng cũng không có?”
Dư Võ Hận gật đầu, giải thích:
“Đạo vực của ta đạt tới cảnh giới hiện tại, ít nhất ở phương diện Nguyên Tử, đã là Thất giai cực hạn, nếu muốn ngộ thêm, đó là Bát giai đạo vực, tức là cấp độ Độ Kiếp.”
“Thì ra là vậy…”
Vương Bạt nghe vậy, trên mặt lộ vẻ tiếc nuối.
Hắn còn nghĩ, nếu Dư Vô Hận có thể mượn Giới Hải Tinh Thần Đồ lĩnh ngộ thêm đạo ý, đột phá lên Độ Kiếp chi cảnh, dù không thể phát huy toàn bộ uy năng cấp độ Độ Kiếp, ít nhất có thể dùng để dọa người.
Xem ra, hắn đã nghĩ nhiều.
“Không chỉ bức họa này, mà ngay cả việc tận mắt nhìn thấy những tinh thần kia, cũng ít có dẫn dắt với ta, xem ra muốn bước vào Độ Kiếp cảnh, chỉ có thể dựa vào tự mình lĩnh ngộ.”
Dư Vô Hận khẽ ngẩng đầu, xuyên qua đạo tràng, nhìn về phía bên ngoài giới, trong mắt thoáng chút thất vọng khó nén.
Tiểu Thương Giới cuối cùng nội tình không đủ, không có kinh nghiệm của cấp độ Hợp Thể bước lên tầng thứ cao hơn, nàng tu hành lâu như vậy trong Giới Hải, hoàn toàn dựa vào tự mình tìm tòi.
Nàng vốn định phi thăng thượng giới, tìm kiếm pháp môn bước vào Độ Kiếp cảnh, nhưng bây giờ lại tan thành mây khói.
Không khỏi cảm thấy ủ đột và cô đơn.
Vương Bạt thấy vậy, tuy có chút thất vọng, nhưng vẫn mở lời an ủi vài câu, sau đó ân cần hỏi:
“Sư tỷ định làm gì tiếp theo?”
Dư Vô Hận liếc nhìn Vương Bạt, miễn cưỡng khôi phục bình tĩnh, nhạt giọng nói:
“Còn có thể làm gì khác, không còn đường nào khác, ta vẫn sẽ về giới bồi Dư Ngu.”
Vương Bạt lập tức yên tâm, gật đầu:
“Vậy thì tốt, dù sao nàng vẫn còn nhỏ tuổi, bồi nàng nhiều hơn cũng tốt.”
“Thôi, nếu có việc gì thì nói sau, ta đi trước.”
Nói đến đây, Dư Vô Hận cũng không còn tâm trạng nói chuyện phiếm, trực tiếp bay ra đạo tràng, trở về giới.
Vương Bạt nhìn theo Dư Vô Hận rời đi, khẽ lắc đầu.
Không thể phi thăng, hăn là một đả kích không nhỏ đối với Dư Vô Hận.
Nhưng đối với Tiểu Thương Giới, có lẽ lại là chuyện tốt.
Ánh mắt hắn đảo qua đạo tràng đặc biệt yên tĩnh, trong lòng dâng lên một chút an bình:
“Hơn hai trăm năm sau, hẳn là có thể an tâm tu hành.”
......
Thời gian trôi qua nhanh chóng.
Bắc Câu Lô Châu.
Đô thành Vu Tộc.
Bên trong thành trì cổ kính, người đi lại như dệt cửi.
Chỉ là khi ánh mắt hướng về phía cung điện đá đơn sơ, đều tràn đầy sùng kính.
Trong cung điện.
Trọng Hoa nhẹ nhàng đặt xuống quyển sách trong tay, nhìn về phía thiếu nữ áo xanh đang mở to mắt nhìn mình, trên mặt hiếm khi lộ ra vẻ bất đắc dĩ:
“Bảo ngươi tuyển chọn những hạt giống có tiềm năng, không phải bảo ngươi bắt đầu tuyển từ Ngũ giai… Ngươi theo ta tham sự cũng gần trăm năm, ngươi như vậy bảo ta yên tâm rời đi thế nào?”
Thiếu nữ áo xanh nghe vậy, mắt sáng lên, nhẹ nhàng nhảy qua bàn, kéo ống tay áo Trọng Hoa, nũng nịu lay lay:
“Cha, vậy người đừng đi nữa.”
Trọng Hoa bất đắc dĩ lắc đầu:
“Đừng rung nữa…”
Thiếu nữ áo xanh không chịu buông tay:
“Cha, người không đồng ý với ta, ta sẽ không buông tay.”
“Dư Ngu, con lớn thế này rồi, sao còn như con nít vậy?”
Trọng Hoa có chút đau đầu nói.
Đối với nghĩa nữ này, hắn đánh không được, mắng cũng không xong.
Trong lòng thật sự có chút hối hận vì đã đồng ý điều kiện của Dư Vô Hận.
Chỉ là nhiều năm như vậy, nhìn cô bé lớn lên đến bây giờ, hắn thật sự coi như con đẻ, đối với rất nhiều tâm đắc tu hành của mình, hắn cũng không hề giấu giếm.
Trong lòng Trọng Hoa, kỳ vọng đối với Dư Ngu, còn cao hơn cả Vương Dịch An.